Bạch Yến Hành vừa đi vừa lạnh nhạt nói: “Pháp thuật với trình độ như vậy, ngoài việc xuống nhân gian lừa gạt đám dân thường ngu muội, đổi lấy vài tiếng trầm trồ từ những kẻ chưa từng thấy đời, thì chẳng có chút tác dụng nào.”
“Dao Trì Tâm, tư chất của nàng không tốt, tu luyện cũng quá tệ. Nếu sinh ra ở phàm trần, nàng vốn dĩ chẳng có duyên bước vào tiên môn. Chỉ riêng lý do đó, đã đủ để ta gϊếŧ nàng.”
Kiếm tu cao lớn, tuấn tú dần hiện rõ trong tầm mắt của Dao Trì Tâm. Nàng ngồi bệt trên mặt đất, một tay ôm lấy người sư đệ toàn thân thương tích, tay còn lại bất lực giữ chặt một đống phù chú phòng thân rực rỡ màu sắc nhưng hoàn toàn vô dụng.
Bạch Yến Hành dừng lại trước mặt nàng, ánh mắt lạnh lùng từ trên cao nhìn xuống, không mang chút hơi ấm nào.
“Ta không thích phế vật.”
Những kẻ vô dụng vốn không đáng sống.
Mũi kiếm sấm sét lóe lên ánh sáng chói mắt. Dao Trì Tâm cảm thấy hơi thở mình nghẹn lại, bản năng muốn né tránh, nhưng ở cảnh tuyệt lộ này, chẳng có nơi nào để nàng trốn thoát.
Đúng lúc đó, một tiếng nói nhẹ nhàng như thì thầm vang lên bên tai, trầm thấp mà ấm áp, vọng ra từ vòng tay mà nàng đang ôm chặt.
“Đừng tin lời hắn, sư tỷ.”
Một khuôn mặt thanh tú đến mức thái quá bất ngờ tràn ngập trong tầm nhìn của nàng.
“Nàng luôn là người…”
Đây là lần đầu tiên Dao Trì Tâm nghe sư đệ này nói nhiều đến vậy, bởi từ đầu đến giờ, hắn hầu như chẳng mở miệng.
Nhưng càng về sau, giọng nói của chàng thanh niên dần hòa lẫn vào tiếng ù tai sắc nhọn, trở nên mơ hồ, không rõ ràng. Nàng chỉ có thể miễn cưỡng đọc được nửa câu cuối từ đôi môi khẽ mấp máy của hắn.
“...quan trọng nhất trên thế gian này đối với ta.”
Sấm sét xuyên thẳng qua kiếm tu từ phía sau, rồi không chệch một chút nào, đâm vào người thiếu nữ mà hắn đã cố hết sức bảo vệ.
Khoảnh khắc chân nguyên bùng nổ, Dao Trì Tâm lại không hề cảm nhận được bất kỳ đau đớn nào. Thay vào đó, tiếng gầm thét dữ dội như sóng triều dội vào tai nàng, bao trùm mọi giác quan.
Bị âm thanh ù tai nhấn chìm, tất cả cảm giác của nàng như cùng lúc sụp đổ. Thị giác và thính giác rối loạn, giao hòa vào nhau thành một mớ hỗn độn.
Trong cơn mê man, nàng nghe thấy từ xa xăm có những giọng nói mơ hồ vang lên: “Lấy được đồ rồi sao? Đây là Ấn Trấn Sơn à?”
“Không đúng.”
“...Tại sao lại thiếu một mảnh?”
Nàng chết rồi sao?
Dao Trì Tâm cảm nhận được những tiếng xì xào quanh mình dần bị một khoảng không vô tận nuốt chửng. Nàng rơi vào trạng thái hỗn mang, không trên trời, không dưới đất, như đang rơi thẳng xuống vực sâu.