Những khoảng trống trong lòng lan ra nhanh như luồng gió độc, chiếm lĩnh tâm hồn quay ngược đến những ngày đầu thu lạnh lẽo. Sự ẩm ương pha chút nắng vàng vọt trên tường vôi tróc lở của nhiều năm về trước. Ta thấy ta ở đó, lang thang khắp nơi để khỏa lấp đi chút trí nhớ về thời còn yêu. Phải lắm chứ vì đâu dễ phai trong tâm thức một người có thời gắn bó cùng ta như da thịt trên người.
Ta không tin rằng, có những người từng yêu nhau đến thắt lòng thắt dạ, lại có những lúc nhẫn tâm làm tan nát trái tim nhau. Vết thương gây đau đớn nhất không phải vào lúc da thịt đứt lìa, bởi vì khoảnh khắc đó trôi qua rất nhanh. Chưa kịp phản ứng, máu đã phun đầy mặt đất. Ngay lúc đó người ta sẽ bưng miệng nó lại, băng bó, cầm máu cho nó. Kỳ thực lúc đau đớn nhất là sau một thời gian dài, ta khẽ khàng gỡ bỏ lớp vải trắng. Phát hiện miệng vết thương vẫn ngoác ra. Hóa ra nó luôn ở đó, mục rữa, hôi thối, chỉ mình mình hay biết.
Người vừa tặng ta vết thương đau rã rời…
Tình yêu chẳng thể nghiêng về một phía, chông chênh, ắt có kẻ phải ngã nhào.
Đã có lúc không kham nổi bao nhung nhớ ta đã trốn chạy những ngọt ngào một thời bên người bằng cách rời xa. Cứ ngỡ rằng suốt đời này không quên được bóng hình từng thời khắc cốt ghi tâm. Cứ ngỡ hạnh phúc sẽ vàng vọt trong những nhớ thương, nhưng đến những năm sau quay trở lại…Nhìn vào vết mờ trên kiếng rồi thẫn thờ, cảm giác đau khổ ngày xưa đã không còn nữa mà thay vào đó là cảm giác chấp nhận chênh vênh.
Ta nhận ra, có những đánh đổi người ta gọi là sự trưởng, để mọi trách cứ ngày xưa là hư ảo. Gương mặt người có lẽ năm tháng rồi cũng khiến ta quên, nhưng những ngày yêu cũ chắc sẽ suốt đời chạm đáy lưu luyến. Chẳng thể quên được, mà cũng chẳng thể nào nhớ thêm. Ai rồi cũng lớn, ai rồi cũng khác. Sẽ có ngày ta tự thanh thản cho những ngày quá vãng xa xôi.
Ta tin vào duyên nợ. Người ta yêu nhất kiếp này lại là người đau khổ vì ta nhất ở kiếp trước. Cứ tin vào nhau, quanh quẩn, quẩn quanh. Người nói với ta sẽ có ngày gặp lại.
Người với người, hứa bao nhiêu lần, nhưng rồi sẽ mau chóng quên đi. Đến khi ân hận nhớ lại đã là quá muộn. Cho nên lời hứa chẳng phải là thứ đem đi so đo đúng sai, nó chỉ là minh chứng tại thời điểm nói, họ từng chân thành, rất chân thành.
Cần bao nhiêu nước mắt, bao nhiêu hoài nghi, bao nhiêu sa ngã, bao nhiêu trưởng thành cho một lần phản bội đi qua. Con gái, suy cho cùng chịu nhiều đau đớn, mất mát nhất trong cuộc đời này. Suốt trong vòng tuần hoàn sống của mình luôn đau đáu mang một chấp niệm về tình yêu vĩnh cữu, trường tồn. Nhưng quên mất rằng, vốn hy sinh cho một thứ tình cảm hoang tưởng chỉ còn tồn tại nhờ vào dư âm ngày xưa đã là rất sai. Thoắt một cái xoay lưng, tất cả đã là ảo ảnh. Người một thời ta cố sống cố chết để yêu đương lại là kẻ cầm dao đâm vào tim cô hàng trăm ngàn vết.
Nhưng, mọi chuyện đã là quá cũ. Em phả hơi nồng cho đêm đặc cùng nỗi nhớ dĩ vãng. Nhớ về anh như một niềm tha thiết cũ. Tự ru mình bằng giấc ngủ ngày thơ.
Ngày em mơ về những cánh đồng mơ đang phủ kín bông cỏ lau khuất em ngang tầm mắt. Nhớ anh dặn dò những điều vụn vặt. Ép nát những năm tháng hoa niên…
Đôi chân Runa liền dừng bước tại nhà thờ Ali ngước đôi mắt đẫm lệ lên nhìn chăm chú vào bên trong lòng xao xuyến. Thực sự lý chí của cô hiện giờ rất rối bời đảo lộn có nên không? Ôm trọn hạnh phúc mà bao lâu nay cô hằng mong chờ đợi nó nhưng nó đã khiến cô và anh trở thành yêu và hận. Hận thành muốn gϊếŧ chết nhau. Gây mức tổn thương trùng trùng quá lớn lỗ hổng bao năm tự mình giấu đi trong nghẹn ngào. Là cô hại anh? Đúng thế là tình yêu của cô đã hại anh. Nếu như cô không xuất hiện bên cạnh anh thì anh và cô cũng không phải chịu đau nhiều rồi. Khiến liên lụy những người thân yêu bên cạnh, xáo trộn mọi chuyện.
Chỉ cần suy nghĩ tới đó thôi cô liền quay guốc bước về đường cái nhưng một cánh tay đã kéo lại. Lời thì thầm và hơi thở thân quen in sâu trong máu vang lên:
"Em định chạy trốn anh tới bao giờ nữa đây? Em thật độc ác và nhẫn tâm mà. Sao lại lần nữa bỏ anh và hai đứa con đáng yêu của chúng ta mà đi nữa. Nhưng lần này anh sẽ quyết không cho em tự ý làm bậy mà không được sự cho phép của anh đâu. Đồ ngốc!!!!" - Nụ cười ranh ma trên môi của Rer vẽ lên.
"Hờ sao anh lại nói như thế, dám nói em độc ác và nhẫn tâm à xem em dạy cho anh bài học nha!! Đồ khốn!!!" - Runa vừa khóc vừa tức giận đôi má đỏ hồng quay lại đấm Rer thật nhẹ nhàng nhưng cô cảm thấy ấm lòng và hạnh phúc.
"A…A...A em dám bắt nạt anh à anh đi hớt hai siêu quậy của anh nhá. Ran, Ren ơi mẹ con bắt nạt ba nè hu hu." - Nói xong anh giả vờ kêu lên rồi kéo tay Runa chạy vào bên trong Viện Bảo Tàng.
Bên trong có cả bố mẹ của Rer - Ám Dạ Hoắc cùng với Tú Mộc Lan, Cry - Max, Đức - Ngọc Anh, Mai -Tuấn. Runa ngơ ngác nhìn tất cả rồi bỗng hai đứa nhỏ con của cô chạy tới thở gấp.
"Mẹ...Mẹ...Mẹ có đồng ý gả cho ba con không?" - Ren khuôn mặt thở gấp nhìn Runa và trên tay cầm hộp nhẫn cưới đôi kim cương có hình đôi chim uyên ương trên đó giơ lên.
Đằng sau là Ran cũng chạy tới giơ bó hoa cưới lên đưa cho cô, lúc này thì nước mắt cô ướt sũng.
"Mẹ đồng ý gả cho ba con đi!" - Ran cũng thế hét lên khiến mọi người cũng cười vui vẻ hạnh phúc.
"Hai bác cũng đồng ý chứ ạ?" - Runa chần chừ gượng gạo nhìn hai ông bà Hoắc rồi cũng nhìn lại Rer.
"Con cũng thật là hai bác gì nữa chứ. Bố mẹ đồng ý cho hai đứa lấy nhau."- Hai ông bà Hoắc lên tiếng.
"Em thấy chưa anh bảo mà." - Rer lúc này một chân quỳ xuống đưa nhẫn lên vào ngón tráp út của Runa lên cười hạnh phúc hít một hơi vô.
"Runa! Em sẽ đồng ý gả cho..."- Câu nói chưa nói xong thì Runa đã ném đi bó hoa cưới trong tay về phía mọi người đằng sau khiến Rer ngỡ ngàng.
"Oaaaa...."
"Oa...Ấy..."
"Em bắt được rồi…"