"Cô làm sao vậy đây là bệnh viện đấy!"
"Tôi xin lỗi!"
Tiếng nói đó như sét đánh ngang tai đối với Rer anh liền tắt máy đứng dậy nói với Đức: "Cậu giúp tôi gọi xe tôi muốn về nhà."
Chạy ra được khỏi sảnh Runa liền đưa máy lên nghe nhưng phát hiện đã tắt:
"Guể! Alo??" - Nước mắt tuôn rơi trên gò má tay run rẩy nhấn gọi lại điện thoại quả nhiên kết nối được nhưng bây giờ không phải Rer nghe mà là Đức.
"Chị à…"
"Rer có phải đang ở cạnh anh không?"
"Có!" - Đức nhìn lại Rer trả lời.
"Hai người đang ở đâu?"
"Bọn tôi đang ở trước cửa bệnh viện."
"Đợi tôi." - Cô chạy thục mạng về phía cửa bệnh viện.
"Cậu nói chuyện với ai vậy?" - Rer liền hỏi Đức.
"Là Cry." - Đức liền nhắm mắt quay đi chỗ khác.
"Không đúng là Runa...Là Runa, là cô ấy đúng không?" - Rer gầm lên.
"Ừm!"
"Hãy đi chặn cô ấy lại tôi không muốn cô ấy nhìn thấy tôi trong bộ dạng như thế này.” – Rer hùng hổ nắm lấy cổ áo của Đức.
“Rer…”
“Bao nhiêu năm qua tôi chưa cầu xin cậu điều gì nhưng bây giờ tôi cầu xin cậu hãy ngăn cô ấy lại...Tôi không muốn để cô ấy nhìn thấy tôi bây giờ như thế này…Đi đi, đi mau.” - Rer đẩy Đức đi rồi cầm gậy loạng choạng tìm đường bước đi còn lại Đức đứng nắm chặt tay đau đớn khổ sở.
Đến lúc Runa đến chỉ tìm thấy được mỗi Đức: “Xin lỗi Rer đâu?” nhưng hỏi mãi Đức không hề trả lời.
“Người đâu? Hả”
“Anh ta đi rồi...”
“Vậy anh đi đâu rồi?”
“Anh ấy…Không nói với tôi.”
“Sao anh lại để anh ấy đi một mình chứ? Nguy hiểm như vậy anh có biết không sao anh lại để anh ấy đi một mình. Vậy anh ấy sẽ đi đâu? Đi đâu đây chứ?” – Vừa nói cô vừa khóc nấc lên ngã xuống.
“Hay là…Chúng ta về trước đi anh ấy không sao đâu, anh ấy rất muốn gặp cô.” – Đức ngồi xuống nắm bả vai cô.
“Không phải tôi bảo anh đợi tôi sao? Tại sao anh lại để anh ấy đi…Tại sao?“
Runa cầm chiếc điện thoại lên một giọng nói quen thuộc xa xăm vang lên: “Runa, anh đi đây em đừng tìm anh nữa!” lặp đi lặp lại trong máy. Cô liền đứng dậy ngừng khóc mà chạy đi.
**
Hồ nước công viên.
“A…Hi…Haha đừng té nước nữa TB…”
Đó là lời vang vọng từ một ký ức xa xăm đột nhiên quay trở về trong tiềm thức của người đàn ông đang ngồi trước hồ nước. Anh ôm đầu chắp tay nhìn mơ mộng trong cặp kính râm màu đen.
Cách đó không xa Runa đang đi tới cô biết anh sẽ tới nơi này mà…Cô đoán chắc là như vậy cầm chiếc vòng cổ của Rer trong tay quỳ xuống nắm lấy đôi tay anh. Cô ngước mắt lên nhìn đôi mắt quen thuộc đó mờ ảo qua chiếc kính anh liền khóc. Runa liền đưa tay lên tháo chiếc kính đó ra tiếng khóc của anh càng lớn hơn tiếng khóc của cô. Cả hai cùng khóc Runa đưa tay mình lên sờ đôi mắt của anh im lặng.
“Sao em lại tới đây? Em đi đi…Đi đi.“ - Rer đẩy tay của cô ra.
“Không không, em không đi đâu cả! Tại sao anh lại giấu em mọi chuyện chứ? Tại sao!!! Hức hức em xin lỗi…Em xin lỗi Rer.”
“Em không có lỗi tại anh đã gây ra mọi chuyện.” – Rer quỳ gục xuống ôm lấy Runa.
“Đừng nói nữa về thôi chúng ta mau về nhà thôi em sẽ chữa khỏi đôi mắt cho anh…Em hứa em hứa đấy…“ – Runa ôm chặt anh khóc nức nở.
“Không được đâu bác sĩ nói anh sẽ không bao giờ nhìn lại được nữa bởi vì chất độc dược của Hà Phương là dược thượng cổ. Bây giờ thuốc giải của nó đã bị thất truyền rồi. Nhưng không sao em đừng lo anh sẽ tốt thôi...Anh chịu được mà.“ - Rer vừa nói ngập ngừng vừa cắn môi rồi hướng vô không nhìn về phía gương mặt đẫm lệ Runa.
Không nói lời nào cả mà trái tim cô đang bị cái chữ: “Không bao giờ nhìn lại được!” Trong câu nói của anh mà miệng cứng ngắc khô khốc không thể nào nói lên lời được. Tại sao??? Tại sao chứ? Rốt cuộc bọn cô đã và phải còn chịu đựng vượt qua mọi khó khăn gian nan nào mới có thể được đến bên nhau sống cuộc sống hạnh phúc đây?
Tử thần cũng thử bọn cô rồi, định mệnh cũng gieo rắc khó khăn không kém, thượng đế cũng không ngừng ngăn cách bọn cô cùng với số phận. Nếu không cho cô và anh được hạnh phúc thì đem bọn cô tới lại với nhau rồi lại có tình cảm làm chi? Thần tình ái? Sao lại đem hai người lại đến với nhau hết lần này tới lần khác rồi chém đứt tơ duyên như vậy?
Không…Không phải nhất định đây chỉ là giấc mơ và kết cục này cô không muốn…Không muốn nó xảy ra và nó sẽ không thể có quyền được phép xảy ra như thế được.
**
"Chị...Chị...Chị."
Tiếng nói của đó khiến Runa định thần lại nhìn từ cửa sổ bệnh viện quay lại nhìn hướng cửa phòng - là Cry.
"Chúng ta về thôi Max đã đi làm thủ tục xuất viện cho chị rồi chúng ta về thôi." - Cry nói xong cầm đồ của Runa ở giường lên.
"Anh ấy đâu?"
"Rer anh ấy nói sẽ đợi chị ở nơi mà lần đầu tiên mà hai người gặp nhau lần đầu tiên." - Cry cười và nói với cô.
Họ đã từng có thời say đắm bên nhau, trao nhau tình cảm nồng nhiệt của một thời tuổi trẻ. Nhưng rồi lại không thể đến được với nhau…Năm tháng qua đi, trải qua biết bao thăng trầm, biến động…Họ bất ngờ đi lướt qua nhau.
Xao xuyến giây phút gặp lại tình cũ.
Tình chỉ đẹp khi còn dang dở…Tình yêu xưa bừng sống lại, tưởng như chẳng điều gì có thể ngăn cản họ đến với nhau. Rồi họ quyết định chung sống. Nhưng hạnh phúc đâu phải dễ tìm. Mối tình đầu, mối tình dang dở bao giờ cũng đẹp và để lại những ấn tượng sâu sắc, khó phai. Người tình mà ta không kết hôn được bao giờ cũng là người lý tưởng, hoàn hảo, tuyệt vời trong suy nghĩ của ta.
Thế nên khi gặp lại nhau sau nhiều năm xa cách, chắc chắn sẽ có những giây xao lòng. Khi kỉ niệm xưa ùa về để rồi ngã vào nhau cùng chìm đắm vào men say của mối tình thuở nào.
Dù cho khi con tim không thể điều khiển nổi, thì hãy nên dùng một phút để lý trí lên tiếng. Một thời gian dài đã qua đi, dù tình cảm dành cho nhau có không thay đổi. Nhưng con người cũng không thể như xưa, đã đổi thay biết bao. Tuy nhiên, vẫn có những cặp đôi nối lại tình xưa và chung sống hạnh phúc trọn đời. Nhưng đó là khi họ thật sự hiểu nhau, biết chấp nhận, hy sinh và có một tình yêu không thể chia tách.
Đã rất lâu rồi mà…