Trên đường truy đuổi kẻ địch, Thương Thiên Diệp bất cẩn trúng phải tình cổ. Loại cổ này có thể phóng đại tâm ma trong lòng, mà chỉ người đầu tiên nàng nhìn thấy khi cổ phát tác mới có khả năng giải độ …
Trên đường truy đuổi kẻ địch, Thương Thiên Diệp bất cẩn trúng phải tình cổ. Loại cổ này có thể phóng đại tâm ma trong lòng, mà chỉ người đầu tiên nàng nhìn thấy khi cổ phát tác mới có khả năng giải độc. Không ngờ thay, người ấy lại chính là sư tôn của nàng - Lạc Cửu, người đang vội vã đi tìm nàng giữa đêm khuya.
Đêm đó, hai người buộc phải kết thành đồng mệnh cổ. Cổ độc đã khởi, nhưng chỉ một người có thể hoá giải.
Lạc Cửu: “...”
Biết trước sẽ ra nông nỗi này, nàng thà cứ để con nhóc ấy chết quách ngoài kia còn hơn.
Thế nhưng cổ đã kết rồi, dù miệng lưỡi cay nghiệt đến đâu, Lạc Cửu cũng không thể thật sự trơ mắt nhìn Thương Thiên Diệp mất mạng.
Nàng đành mỗi bảy ngày lại cùng đồ đệ thân cận một lần, đồng thời âm thầm dò hỏi khắp nơi, tìm cách xem rốt cuộc tình cổ này phải giải thế nào cho thỏa đáng.
Từ đó trở đi, cả tiên môn đều thấy rõ một chuyện: đại sư tỷ Thương Thiên Diệp bỗng nhiên vui vẻ hẳn lên, ngày nào cũng hớn hở chạy sang phòng Lạc Cửu.
Bị đuổi ra ngoài cũng không hề oán thán, thậm chí quỳ trước cửa phòng sư tôn, nàng vẫn đầy khí thế mà gọi lớn: “Sư tôn! Đệ tử biết lỗi rồi! Xin người cứu đệ tử, giúp đệ tử giải tình cổ!”
Kết cục, vẫn là bị Lạc Cửu túm lấy tai, lôi thẳng vào trong phòng, không kịp phản kháng.
---
[Đoạn kịch nhỏ]
Lạc Cửu: (hít sâu một hơi, cố giữ bình tĩnh).
Thương Thiên Diệp: “Người lại mê hoặc ta rồi.”
CP: Đồ đệ ngoài mặt ngoan ngoãn, trong lòng khó lường × Sư tôn lạnh lùng cứng miệng, nhưng mềm lòng lúc nào không hay.
Truyện rất cuốn nha