Nếu không có chuyện Diệt Tình Chú thì khi nghe nàng nói vậy, hắn sẽ không tin một chữ nào.
Nhưng hôm đó đã khiến hắn hoàn toàn hiểu ra, những chuyện nàng đã làm với hắn trước kia đều là giả dối, không hề có chút chân tình nào.
“Tóm lại, ta có tính toán của riêng mình, con không cần hỏi nhiều. Ta cũng không định truy cứu trách nhiệm của con vì đã xảy ra chuyện ngoài ý muốn như vậy. Tuy nhiên chúng ta vẫn là sư đồ, có sư đồ chi ước ràng buộc, ta đã mất hết tu vi. Nếu ta bị người ta gϊếŧ chết thì con cũng sẽ không yên ổn. Vì vậy con phải bảo vệ ta, giúp ta nhanh chóng khôi phục tu vi.”
Trong tu tiên giới, khi bái sư sẽ có sư đồ chi ước ràng buộc, tuy không nghiêm trọng đến mức sống chết có nhau. Nhưng khi tu luyện, sư tôn dùng linh lực bồi dưỡng cho đệ tử càng nhiều thì ảnh hưởng đến đồ đệ càng lớn.
Vì thích Lạc Kỳ nên nguyên chủ ngày nào cũng dùng linh lực của mình giúp hắn tu luyện, có thể nói là đã ràng buộc sư đồ chi ước đến chết rồi.
Nếu nàng chết thì hắn ít nhất cũng sẽ bị tổn hại nguyên khí.
Mà Hội Võ Tiên Môn sắp đến, Lạc Kỳ luôn nổi tiếng là thiên tài, thiên phú của hắn đứng đầu trong số các đệ tử mới của tu tiên giới. Vô số đệ tử tiên môn đều đang để mắt đến ngôi sao sáng chói này. Đến lúc Hội Võ bắt đầu, hắn lập tức sẽ trở thành mục tiêu công kích của mọi người.
Lúc này mà bị tổn hại nguyên khí thì hắn thật sự sẽ nguy hiểm đến tính mạng.
Quy tắc của “Hội Võ Tiên Môn” rất tàn khốc, không quan tâm đến sự sống chết của người ta.
Lạc Kỳ lạnh lùng hỏi: “Ngươi đang uy hϊếp ta?”
Ninh Lương cười nhạt: “Nếu con nghĩ vậy thì ta cũng không còn cách nào khác.”
Lạc Kỳ hừ lạnh một tiếng rồi sải bước đi về phía trước.
Ninh Lương vui vẻ đuổi theo.
Tốt lắm, như vậy sau khi vào bí cảnh, nàng lại có thêm một lớp bảo vệ, có thể an tâm tu luyện hơn rồi.
Trước đó vì không muốn xảy ra bất kỳ sai sót nào, cũng vì không muốn để các đệ tử khác phát hiện ra nàng đã mất hết tu vi, nàng không thể không dùng “Thần Chiếu” để đề phòng xung quanh mọi lúc mọi nơi. Nàng phải luôn sẵn sàng mở Băng Phách Hàn Đăng nên không thể tập trung hấp thụ linh lực.
Có Lạc Kỳ bảo vệ, nàng có thể dành phần lớn tinh lực để tu luyện rồi.
Đương nhiên, nàng cũng không hoàn toàn tin tưởng Lạc Kỳ. Nàng chỉ mới xem phần đầu của tiểu thuyết, đối với nam chính có chút hắc ám này nàng cũng rất cảnh giác. Nhưng thay vì dùng toàn bộ tinh lực để đề phòng mọi thứ, chi bằng chỉ dùng một phần tinh lực để đề phòng hắn còn hơn.
Chỉ cần hắn ở bên cạnh, nguy hiểm xung quanh sẽ giảm đi rất nhiều.
Hơn nữa, Lạc Kỳ cũng không dám làm gì nàng dưới mí mắt của các đệ tử khác.
Phản diện và nam chính trời sinh đã đối lập nhau.
Lối vào bí cảnh
Nhìn thấy Ninh Lương và Lạc Kỳ cùng xuất hiện, Dạ Tinh đang vác kiếm nghiêng đầu nhìn Lạc Kỳ bằng ánh mắt đầy sát khí.
“Tiểu tử này, sao lại ra khỏi ngục giam rồi?”
Mộ Thiền cười nói: “Sư tôn thả đệ ấy ra. Xem ra sau mấy ngày bị giam, quan hệ giữa tiểu sư đệ và sư tôn đã tốt đẹp như xưa rồi.”
Dạ Tinh âm trầm liếc nhìn Ninh Lương, hắn xoay người bước vào tầng thứ bảy của bí cảnh không nói một lời.
“Sao Lục sư huynh lại đi vào một mình? Bên trong nguy hiểm lắm!” Mộ Thiền che miệng kêu lên.
“Đi vào thôi.” Ninh Lương bất đắc dĩ nói, tình cách của Dạ Tinh chính là như vậy, nóng nảy, thích làm theo ý mình.
Bọn họ bước vào bí cảnh.
Còn Mộ Thiền thì đi chậm lại một bước, đến bên cạnh Lạc Kỳ, cười tươi như hoa nói: “Tiểu sư đệ, nghe nói đệ bị thương, ta lo lắng lắm. Ta cũng muốn đến thăm đệ nhưng hai hôm nay chúng ta đều tu luyện trong bí cảnh theo lệnh của sư tôn, không có thời gian đi. Bây giờ thấy đệ không sao, ta thật sự rất vui!”
“Cảm ơn.” Lạc Kỳ liếc nhìn Ninh Lương vừa bước vào bí cảnh, nhớ đến chuyện phải bảo vệ nàng, hắn chỉ đành vội vàng đuổi theo.
Nụ cười trên mặt Mộ Thiền cứng đờ, có chút kỳ quặc nói: “Trước kia tiểu sư đệ chưa từng đi theo sư tôn…”
Mặc Vân Sênh lướt qua nàng ta cũng liếc nhìn bóng lưng Lạc Kỳ, ánh mắt hắn khó hiểu nhưng vẫn im lặng đi vào.
Mặt trời chói chang
Tiếng linh thú gầm rú khiến người ta dựng tóc gáy.
Một tay Ninh Lương cầm Băng Phách Hàn Đăng, nói với Lạc Kỳ bên cạnh: “Những linh thú đến gần ta, con cứ gϊếŧ hết, ta sẽ tự hấp thụ linh lực.”
Lạc Kỳ nhìn sáu người phía trước đang đánh nhau với linh thú đến mức kiệt sức, cười lạnh nói: “Thì ra người dẫn bọn họ đến bí cảnh tu luyện là vì mục đích này.”
Còn tưởng nàng thật sự nhớ đến thân phận sư tôn của mình mà quan tâm đến việc tu luyện của các đệ tử.
“Ta có thể hấp thụ linh lực để tăng tu vi, bọn họ cũng có thể, còn có thể rèn luyện khả năng phối hợp nữa, chẳng phải rất tốt sao?” Ninh Lương không cảm thấy áy náy, tuy thời gian tu luyện của bọn họ dài hơn một chút, nhưng sau mấy ngày, bọn họ đều bồi dưỡng được chút ăn ý.
Tiêu Trầm Mạch và Dạ Tinh phụ trách xông lên chém gϊếŧ, Ân Niệm Tuyết điều khiển linh thú từ xa, Mộ Thiền nhân cơ hội đánh lén, Mặc Vân Sênh ở phía sau nhanh chóng bổ sung thể lực và chữa thương cho bọn họ. Yến Vô Tranh thì ở bên cạnh hắn, cùng chú chó nhỏ giúp hắn giải quyết những linh thú lén lút đến gần.
Chơi game nàng cũng chưa từng gặp được đội nào đáng tin cậy như vậy.
Trước kia, nguyên chủ cố gắng khuyên nhủ bọn họ phối hợp với nhau. Nhưng bọn họ chỉ biết đánh nhau, chẳng ai chịu nghe lời ai.
Nhưng khi đến tầng thứ bảy của bí cảnh, buộc phải đối mặt với sự tấn công của linh thú, sau khi chịu thiệt vài lần, bọn họ đã có sự ăn ý một cách kỳ lạ.
Lạc Kỳ vừa vào đã phát hiện ra điều này, hoàn toàn không cần nàng chỉ huy, mấy người kia đã tự động xông lên gϊếŧ linh thú.
Thậm chí ngay cả Dạ Tinh luôn không nghe lời, không coi nàng ra gì lại là người hăng hái nhất.
Điều này khiến Lạc Kỳ cũng phải nhìn nàng thêm vài lần.
Nàng thản nhiên đứng phía sau, vênh váo ra dáng sư tôn, ánh mắt bình tĩnh tự tin như thể mọi chuyện đều nằm trong tầm kiểm soát của nàng.
Rõ ràng đã mất hết tu vi, sao nàng còn dám mạo hiểm như vậy?
Linh thú ở tầng thứ bảy của bí cảnh đều không dưới thất tinh, nếu không cẩn thận, bọn chúng có thể lấy mạng nàng chỉ bằng một cái vồ.
Ầm——!!
Hắn đang suy nghĩ thì một xác linh thú đột nhiên bay về phía này.
Lạc Kỳ lập tức hoàn hồn lại, một luồng kiếm quang lướt qua, tựa như một tia sáng khúc xạ của ánh mặt trời, xác linh thú lập tức bị chém thành hai nửa rơi xuống hai bên.
Hắn ngẩng đầu lên, lại thấy thiếu niên áo đỏ đang cầm kiếm cách đó không xa đang nhìn chằm chằm hắn với ánh mắt đầy giận dữ.
Hắn hơi nhíu mày.
Hắn và Dạ Tinh luôn nước sông không phạm nước giếng.
Nhưng vừa rồi hắn rõ ràng cảm nhận được sát khí theo xác linh thú kia tới.
Lúc này đợt linh thú kia đã bị tiêu diệt hết, mấy đệ tử đều kiệt sức quay lại.
Mộ Thiền lập tức chạy đến bên cạnh Lạc Kỳ, hâm mộ nói: "Tiểu sư đệ, đệ thật may mắn, được sư tôn che chở, đệ cũng không cần phải đi gϊếŧ linh thú. Vừa rồi ta suýt nữa bị dọa chết, lũ linh thú đó đáng sợ quá.”
Ninh Lương không khỏi liếc nhìn Mộ Thiền, nghĩ đến việc độ hắc hóa của nàng ta tăng lên mỗi khi nhắc đến tên Lạc Kỳ, nàng thấy hơi buồn cười.
Trước kia nàng cứ tưởng Mộ Thiền cũng mê trai như nguyên chủ, bây giờ lại thấy nàng ta trà xanh, cũng rất đáng yêu.
Giả vờ thích Lạc Kỳ, nhưng thực chất là không ngừng gây thù chuốc oán cho hắn.
Quả nhiên, vừa nghe nàng ta nói vậy, ánh mắt những đệ tử khác nhìn Lạc Kỳ đều mang theo chút lạnh lẽo.
Rốt cuộc tại sao nàng ta lại ghét Lạc Kỳ như vậy?
“Đương nhiên rồi, tiểu sư đệ luôn giỏi ăn bám mà.” Dạ Tinh vác kiếm, khi đi ngang qua Lạc Kỳ, hắn buông ra một câu khıêυ khí©h.
Mộ Thiền lập tức nói: “Ngũ sư huynh, sao huynh lại nói tiểu sư đệ như vậy? Thiên phú của tiểu sư đệ đứng đầu tu tiên giới, hơn nữa luôn được sư tôn đích thân chỉ dạy, tu vi của đệ ấy chưa chắc đã kém huynh!”
Một câu nói này đã thành công châm ngòi lửa giận của Dạ Tinh.
Hắn quay đầu lại, nhìn Lạc Kỳ bằng ánh mắt tràn đầy tức giận: “Ồ, vậy sao? Ta thích nhất là đánh thiên tài, hay là tiểu sư đệ tỷ thí với ta một trận đi?”
“Ngũ sư đệ, đây là Sa Cảnh nguy hiểm rình rập, đệ đừng tùy hứng.” Mặc Vân Sênh lo lắng nói.
Dạ Tinh như pháo nổ vừa châm lửa đã nổ tung: “Tên lọ thuốc này, sao lắm chuyện vậy hả? Tiểu gia ta không rảnh đôi co với tên phế vật ngay cả đi cũng không đi được.”
“Dạ Tinh!” Tiêu Trầm Mạch lạnh lùng quát một tiếng.
“Sao?” Dạ Tinh nhướng mày: “Họ Tiêu kia, ngươi cũng muốn đánh nhau với ta à?”
Lúc này, chú chó nhỏ chạy từ đống xác linh thú phía xa đến, đang định đi qua chỗ mấy người đến bên cạnh Yến Vô Tranh thì vô tình chạm vào vạt áo Dạ Tinh, rồi lập tức bị hắn đá sang một bên.
“Chó ngu! Cút!” Dạ Tinh mắng.
Chú chó nhỏ bò dậy khỏi mặt đất, nhe nanh trừng mắt nhìn Dạ Tinh.
Ninh Lương nhướng mày, hôm nay Dạ Tinh ăn phải thuốc nổ à? Vô cớ gây sự, ngay cả chó cũng bị hắn đá nữa?