Chương 49

Suốt đêm đó, Ninh Lương du hành trong đủ loại giấc mơ kỳ quặc.

Có người mơ thấy mình làm Tông chủ, có người mơ thấy mình là bá chủ tu tiên giới, có người mơ thấy một con hung thú toàn thân quấn quanh lửa giận gầm lên với bầu trời…

Thậm chí còn có một người mơ thấy mình đang ở trong biển đồ ăn vô tận, ăn uống thả ga..

Khi ánh sáng mặt trời yếu ớt xuất hiện bên ngoài cửa sổ, Ninh Lương mệt mỏi nằm bò ra bàn, quầng thâm dưới mắt hiện rõ.

Xem cả đêm mà không thấy một giấc mơ nào hữu ích.

Đạo Mộng Thử cũng nằm bẹp dí trên bàn, mũi đỏ ửng vì thổi bong bóng cả đêm.

Ninh Lương lấy từ nạp giới ra một miếng bánh hoa quế đặt trước mặt nó.

Mắt Đạo Mộng Thử sáng lên, ôm miếng bánh gặm lấy gặm để.

Ninh Lương vừa ngáp vừa dọn dẹp một lượt. Hôm nay nàng còn phải dẫn đám đồ đệ đó vào bí cảnh, hành hạ bọn họ tăng tu vi cho mình.

Nàng vừa bước ra khỏi Thanh Lương điện thì phát hiện hôm nay bên ngoài yên ắng lạ thường.

Giờ này bình thường rất nhiều đệ tử đã dậy luyện công buổi sáng rồi, gần đây lại càng liên tục chạy đến bí cảnh.

Ninh Lương chậm rãi đi về phía lối vào bí cảnh, trước đó nàng đã nói với mấy đệ tử, bọn họ chắc đang đợi nàng ở đó.

Đi được nửa đường, nàng thấy một người đang chậm rãi đi xuống từ con đường nhỏ phía trước.

Bạch y như tuyết, không dính bụi trần, tóc đen như mực, trên trán buộc một dải ngọc màu xanh, là trang phục thường thấy của đệ tử Thiên Vân Tông. Nhưng trên người hắn lại có một khí chất thoát tục, tựa như trích tiên không màng thế sự.

Tuyết trắng phủ đầy cành cây hai bên đường càng làm nổi bật lên vẻ cao quý, lạnh lùng của hắn.

Hắn bước xuống bậc thang, ngẩng đầu lên thì nhìn thấy nàng. Hắn trời sinh đã có đôi mắt đào hoa long lanh lẽ ra phải đa tình, nhưng khi ở trên khuôn mặt hắn lại mang vẻ lạnh lùng, kiêu ngạo.

Lúc này trên mặt hắn không dính máu, làn da trắng nõn cùng đôi môi hồng nhuận khiến mùa đông lạnh giá cũng bỗng nhiên ấm áp như mùa xuân.

Chậc chậc…

Ninh Lương không khỏi thở dài, đúng là yêu nghiệt khuynh đảo chúng sinh!

“Thân thể đã khá hơn chưa?” Ninh Lương thuận miệng hỏi, dù sao hai hôm trước nàng đã lấy Hồi Thiên Ngọc của hắn, lại không giải độc cho hắn, vẫn nên quan tâm một chút.

Dù sao trên đầu hắn cũng không có thanh tiến độ hắc hóa, hắn chính là cây non tốt duy nhất trong đám nghịch đồ của nàng.

Nàng nhìn hắn còn ưa mắt hơn những người khác.

Tuyệt đối không phải vì khuôn mặt.

Ánh mắt Lạc Kỳ chỉ lướt qua mặt nàng rồi mới nói: “Ở đây không có ai, sư tôn không cần phải diễn nữa.”

Ninh Lương: …

Ai nói ta diễn? Ta là thật lòng mà!

Nhưng thôi, hắn không biết điều thì thôi, nàng cũng lười phí lời.

Nhìn hướng hắn đi chắc cũng là đi về phía bí cảnh. Tính tình Mặc Vân Sênh dịu dàng lại chu đáo, lúc chữa thương cho hắn chắc chắn đã nói với hắn hôm nay phải cùng nàng đi bí cảnh rèn luyện.

“Một lát nữa sau khi vào bí cảnh, có một chuyện sư phụ muốn dặn dò con.” Ninh Lương nghiêm túc nói.

Trước kia khi ở cùng nàng, nàng luôn nói chuyện bằng giọng điệu mềm mỏng, nịnh nọt, chưa bao giờ dùng giọng điệu ra lệnh như vậy.

Bây giờ nàng tự cho mình là sư tôn nói chuyện với hắn, ngược lại hắn không còn cảm thấy bài xích và khó chịu như trước nữa.

“Chuyện gì?”

Ninh Lương nói thẳng: “Con phải bảo vệ ta.”

Bước chân Lạc Kỳ khựng lại, nghiêng đầu nhìn nàng, nhíu mày, tuy hắn không nói gì nhưng đã là ngầm từ chối.

Ninh Lương nhìn hắn: “Con bày ra vẻ mặt gì vậy? Con nghĩ ta muốn sao? Nếu không phải tại con dùng Hóa Hồn Đinh hóa giải tu vi của ta thì cần gì phải như vậy?”

“Đó chẳng phải là vì ngươi…” Lạc Kỳ không nhịn được phản bác, nhưng nói được một nửa, hắn đột nhiên nhớ đến hôm đó nàng hạ Hợp Hoan tán vào rượu của hắn, cởϊ qυầи áo trước mặt hắn, quấn lấy hắn…

Nhìn nàng trước mắt, nhưng hắn chỉ thấy vẻ mặt thản nhiên của nàng, đôi mắt đen láy trong veo như thể hoàn toàn không nhớ chuyện hôm đó.

Lúc đó hắn không có chút sức lực nào để phản kháng, lại phải chống chọi với dược tính mãnh liệt, còn nàng lại từng bước ép sát, quấn lấy hắn đến mức không thở nổi. Đầu óc hắn trống rỗng, ý thức hỗn loạn, hoàn toàn không thể suy nghĩ, chỉ có thể theo bản năng dùng mọi cách phản kháng.

Nhưng tu vi của nàng cao thâm, dễ dàng hóa giải tất cả chiêu thức của hắn, cuối cùng hắn chỉ có thể dùng Hóa Hồn Đinh.

Mấy ngày bị giam trong ngục tù, hắn cũng chưa từng hối hận.

Hắn không hề có chút tình cảm nào với nàng, cũng đã từ chối nàng rất nhiều lần, nhưng nàng chỉ biết dựa vào thân phận sư tôn mà được đằng chân lân đằng đầu.

Ban đầu hắn đề nghị hủy bỏ sư đồ chi ước với nàng chỉ là muốn rời xa nàng, không muốn cuối cùng làm mọi chuyện trở nên quá khó coi.

Nhưng nàng, thật sự quá đáng ghét!

Nhìn thấy lửa giận rõ ràng trong mắt hắn, Ninh Lương chỉ đành nói: “Chuyện hôm đó chỉ là ngoài ý muốn.”

Nàng không thể nói rằng vị sư tôn muốn giở trò với ngươi, cưỡng ép ngươi hôm đó đã chết rồi, ta không phải là nàng ta.

Nếu nói vậy e rằng nàng sẽ bị mang đến Hình Viện của tu tiên giới với tội danh đoạt xá, bị tra tấn đến mức hồn phi phách tán mất.

Trong tu tiên giới, đoạt xá luôn là đại kỵ.

“Ngoài ý muốn?” Lạc Kỳ lạnh lùng liếc nhìn nàng.