Chương 48

Ninh Lương vừa bước ra khỏi núi Trầm Long thì trong đầu đột nhiên vang lên giọng nói của hệ thống.

Đinh——!!

[Thông báo của hệ thống: Phát hiện độ hắc hóa của phản diện [Tiêu Trầm Mạch] đã giảm xuống 89%. Ký chủ tạm thời thoát khỏi nguy hiểm và nhận được phần thưởng của hệ thống. Xin ký chủ xác nhận nhận.]

Ninh Lương dừng bước, vậy mà cũng có thưởng sao?

Xem ra Tiêu Trầm Mạch trước kia rất nguy hiểm đối với nàng, vậy nên chỉ số hắc hóa chỉ mới giảm xuống 89% mà hệ thống đã thưởng cho nàng rồi.

Ninh Lương vội vàng xác nhận.

[Phần thưởng của hệ thống: Rượu Lục Nghĩ mười vò, Gà hầm nấm *10, Mì bò hầm *20]

Phần thưởng quen thuộc của hệ thống luôn là thưởng đồ ăn ngon trước.

May mà nàng không phải là đứa tham ăn, nếu không tu vi chưa luyện lại được mà cân nặng của nàng đã đứng đầu Thiên Vân Tông rồi.

[Phần thưởng của hệ thống: [Quân Lâm Ám Dạ] cấp một. Gợi ý: Kỹ năng cá nhân bị ràng buộc, có thể thăng cấp theo tu vi của ký chủ.]

Ninh Lương nhướng mày, [Quân Lâm Ám Dạ] nghe có vẻ hơi… trẻ con, nhưng mà nàng thích.

Sau khi một luồng sáng ấm áp hòa vào cơ thể, trong đầu nàng cũng xuất hiện lời giải thích về [Quân Lâm Ám Dạ].

[Quân Lâm Ám Dạ]: Trong bóng đêm, ngươi chính là chúa tể.

Ninh Lương ngẩn người, hết rồi sao? Ngắn vậy…

Nhưng mà, càng ngắn gọn thì càng lợi hại phải không, nghe có vẻ là một kỹ năng rất bá đạo.

Nàng đứng trên con đường núi vắng lặng nhìn màn đêm xung quanh, dường như không có gì khác biệt, nàng không hề có chút cảm giác làm chúa tể nào cả.

Bị gió lạnh thổi một lúc, nàng chỉ đành cưỡi kiếm trở về Thanh Lương điện. Sau khi đóng cửa điện lại, nàng mới giơ tay lên, khẽ vung tay trong không khí.

Trong Thanh Lương điện đèn đuốc sáng trưng, một lúc lâu sau… cũng không có chuyện gì xảy ra.

Ninh Lương nghi ngờ, rốt cuộc [Quân Lâm Ám Dạ] này làm được cái gì?

Nàng đang suy nghĩ thì trước mắt bỗng nhiên xuất hiện một vùng tối nhỏ to bằng bàn tay.

Ninh Lương: …

Không thể nào, nàng chỉ làm chúa tể một vùng tối nhỏ xíu này thôi sao? Chúa tể đám vi sinh vật bên trong à?

Ninh Lương vừa nghi ngờ vừa đi đến bên bàn, như nhớ ra điều gì đó, nàng lấy một viên kim châu đặt vào vùng tối. Nàng nhắm mắt lại, ra lệnh cho vùng tối nhỏ đó: Ép dẹp nó!

Gần như ngay lập tức viên kim châu trong vùng tối biến thành một miếng vàng mỏng.

Ninh Lương cầm miếng vàng mỏng lên, có chút kinh ngạc nhìn nó, nàng đã hiểu [Quân Lâm Ám Dạ] là có ý gì rồi. Bất kỳ thứ gì ở trong vùng tối này đều do nàng điều khiển, nếu có kẻ địch xông vào cũng sẽ bị nàng tiêu diệt.

Đương nhiên, tiền đề là vùng tối này phải đủ lớn, hiện tại chỉ nhỏ như vậy, nhiều nhất cũng chỉ giúp nàng đỡ ám khí được thôi.

Nàng lại thử một lần nữa, ra lệnh cho vùng tối biến một viên kim châu thành hai viên, nhưng không có động tĩnh gì.

Tức là trong vùng tối này cũng phải tuân theo định luật bảo toàn vật chất, có thể tùy ý thay đổi bất kỳ vật thể nào, nhưng không thể tự nhiên sinh ra hoặc biến mất.

Hệ thống đã nói kỹ năng này sẽ thăng cấp theo tu vi của nàng. Hiện tại nàng là Nguyên Anh kỳ sơ kỳ, không biết trước khi đến cảnh giới tiếp theo thì vùng tối này có thể lớn thêm bao nhiêu.

Dù sao chỉ cần sử dụng tốt thì đây cũng là một kỹ năng rất lợi hại.

Ninh Lương ngồi xuống bên bàn, lấy chú chuột nhỏ từ trong tay áo ra đặt lên bàn. Nàng nhắm mắt lại nhìn trong vùng tối của pháp trận triệu hồi một lúc, trên quang cầu nhỏ phát sáng của chuột hamster có ghi tên của nó: Đạo Mộng Thử.

Giấc mơ về Mặc Vân Sênh mà nàng nhìn thấy hôm nay là do nó đánh cắp.

Đạo Mộng Thử ngồi trên bàn, hai cái chân nhỏ đặt trên cái bụng tròn vo, vẻ mặt ngây thơ nhìn nàng.

Lông của nó màu đỏ đen xen kẽ, đôi mắt đen láy, chóp mũi tròn trịa đáng yêu, chỉ là hai cái răng cửa trông có vẻ hơi ngốc nghếch.

Nhưng nó có thể đánh cắp giấc mơ, đối với nàng bây giờ thì đây là một năng lực rất hữu dụng.

“Ngươi có thể đánh cắp giấc mơ của tất cả mọi người sao?” Ninh Lương hỏi.

Đạo Mộng Thử vội vàng gật đầu, như thể đang ra sức chứng minh nó rất hữu dụng.

“Muốn đánh cắp của ai cũng đánh cắp được sao?”

Đạo Mộng Thử ngẩn người, ủ rũ cụp tai xuống, cẩn thận lắc đầu.

Vì nó không thể nói chuyện nên Ninh Lương chỉ có thể đoán: “Đánh cắp ngẫu nhiên, được của ai thì là của người đó?”

Đạo Mộng Thử gật đầu.

Thiên Vân Tông có hơn một trăm đệ tử, cộng thêm các trưởng lão, tiểu đồng, tạp dịch các loại thì tổng cộng chắc cũng phải ba trăm người.

Ninh Lương suy nghĩ một chút rồi lại hỏi: “Những giấc mơ ngươi có thể đánh cắp đều là giấc mơ của những người ở gần đây đúng không?”

Đạo Mộng Thử gật đầu.

“Phạm vi bao xa? Có thể bao phủ cả Thiên Vân Tông không?”

Đạo Mộng Thử do dự một chút rồi gật đầu.

“Ngoài Thiên Vân Tông thì sao?”

Nó vội vàng lắc đầu.

Địa phận Thiên Vân Tông rộng khoảng mười mấy km.

“Vậy ngươi đánh cắp vài giấc mơ cho ta xem thử đi.”

Đạo Mộng Thử không dám chậm trễ, vừa nghe chủ nhân ra lệnh, nó lập tức bò dậy, bắt đầu ra sức… thổi bong bóng nước mũi.

Thổi a thổi a thổi… cuối cùng cũng thổi ra một quả bong bóng nước mũi còn to hơn cả đầu nó, nó vội vàng ra hiệu cho Ninh Lương chọc vỡ.

Ninh Lương cố nén cảm giác ghê tởm đưa ngón tay ra chọc vào bong bóng nước mũi của nó. Ngay lập tức, trời đất quay cuồng, nàng lại rơi vào vùng tối đó.

Có kinh nghiệm lần trước, lần này Ninh Lương bình tĩnh hơn nhiều, sau khi trời đất quay cuồng, trước mắt lại xuất hiện ánh sáng, đồng thời nàng cũng nghe thấy có người nói chuyện.

“Ha ha ha, sư huynh, đừng mà~ Người ta ngại lắm~”

“Đáng ghét! Sư huynh thiên vị, chỉ thương sư tỷ không thương ta~”

“Bảo bối đừng giận, cả hai sư huynh đều thương, nào tới đây, ta thơm một cái~”

Tiếp theo là vô số âm thanh ư a ư ư, hình ảnh không nỡ nhìn thẳng.

Ninh Lương: …

Chết tiệt!

Suy đồi đạo đức!

Một nơi tu tiên chính thống như Thiên Vân Tông vậy mà cũng có loại người không biết xấu hổ như vậy!

Ninh Lương không muốn xem loại thứ dung tục này nữa, nàng định thoát ra, nhưng lại nhớ ra nàng hoàn toàn chưa hỏi Đạo Mộng Thử cách rời khỏi giấc mơ.

Vì vậy nàng chỉ đành xem trọn vẹn một màn đại chiến kịch liệt này từ góc nhìn của một ngọn nến.

Lúc thoát khỏi giấc mơ, mặt Ninh Lương xanh mét.

Đạo Mộng Thử vừa thấy biểu cảm của nàng liền sợ hãi rụt cổ lại.

Ninh Lương xách nó lên, hỏi: “Ở trong mơ, nếu ta không muốn xem nữa thì phải làm sao để rời đi?”

Đạo Mộng Thử vội vàng duỗi cái tay nhỏ mũm mĩm của mình ra, véo mạnh vào cánh tay đầy lông của nó.

Ninh Lương buông nó xuống, hít sâu một hơi: “Tiếp tục.”

Đạo Mộng Thử vội vàng thổi bong bóng nước mũi.