Ninh Lương kinh ngạc nhìn con vật nhỏ này, nếu quả bóng nước mũi vừa rồi là một phương thức tấn công thì bây giờ chắc nàng đã tiêu đời rồi.
Nàng mơ hồ nhớ lại lúc vừa rơi xuống vùng tối đó, nàng thật sự không thể làm gì được.
Ninh Lương gõ ngón tay lên bàn, ra lệnh cho con chuột: “Lại đây.”
Con chuột hamster bị nàng triệu hồi đến không thể không nghe lệnh nàng, hai chân ngắn cũn chạy lon ton đến bên cạnh nàng, hai mắt đen láy ngấn lệ.
“Biết nói không?”
Chú chuột lắc đầu.
“Biết viết chữ không?”
Chú chuột tiếp tục lắc đầu.
Ninh Lương đành phải nói: “Vậy thì ta hỏi, ngươi lắc hoặc gật đầu là được.”
Chú chuột gật đầu lia lịa.
“Vừa rồi… là năng lực của ngươi sao?”
Chuột hamster gật đầu.
“Là… một loại ảo cảnh à?”
Chuột hamster vừa định gật đầu thì nói lại nghĩ ngợi, sau đó lắc đầu lia lịa.
“Không phải ảo cảnh sao?” Ninh Lương cau mày, trải nghiệm vừa rồi rất chân thật, như thể nàng đã tự mình trải qua, chỉ có ảo cảnh mạnh mẽ mới có thể giải thích được.
Con chuột nhỏ bị triệu hồi đến, nó biết mạng nhỏ của mình đang nằm trong tay nàng nên không dám làm trái lời nàng. Nó nhanh chóng suy nghĩ, cuối cùng nó nằm lăn ra bàn, bốn chân chổng lên trời, nhắm mắt lại giả vờ ngáy o o.
Ninh Lương kinh ngạc: “Là giấc mơ sao?”
Chuột nhỏ lập tức bật dậy gật đầu lia lịa, hai mắt sáng long lanh như hận không thể nói tiếng người, nịnh hót nàng ba ngày ba đêm để giữ mạng.
Ninh Lương nhớ lại Mặc Vân Sênh và Tiêu Trầm Mạch mà nàng nhìn thấy trong mơ. Đây không thể nào là giấc mơ của nàng, thứ nhất là nàng không hề ngủ, thứ hai là nàng hoàn toàn không thể nào nghĩ ra Mặc Vân Sênh như vậy.
Nàng nhìn con chuột nhỏ, cau mày nói: “Đây là… giấc mơ của ngươi?”
Chuột hamster vội vàng lắc đầu, dùng bàn tay nhỏ xíu chỉ ra ngoài cửa sổ.
Ninh Lương nghi ngờ: “Ta nhìn thấy hai người quen biết trong đó, là giấc mơ của một trong hai người họ sao?”
Chuột nhỏ lập tức gật đầu.
Ninh Lương lập tức túm lấy con chuột lên, sải bước đi ra ngoài.
Chú chuột nhỏ nằm trong tay nàng sợ đến mức không dám nhúc nhích.
Ninh Lương triệu hồi “Hàn Chỉ kiếm” của nguyên chủ, cưỡi kiếm bay lên trời.
Trong Thiên Vân Tông cấm cưỡi kiếm phi hành, nhưng Tông chủ là ngoại lệ.
Nàng vừa bay lên trời, linh thú hộ sơn ẩn náu trên không trung liền thò đầu ra, nhìn thấy Ninh Lương thì lại rụt đầu vào.
Kiếm quang nhanh chóng đáp xuống núi Trầm Long. Trong viện vắng lặng, Tiêu Trầm Mạch đang ngồi trong sân, mượn ánh trăng chậm rãi lau kiếm.
Khi Ninh Lương đáp xuống, hắn ngẩng đầu lên, trong mắt lóe lên tia kinh ngạc, nhưng vẫn nhanh chóng đứng dậy bước đến trước mặt nàng, cúi người nói: “Sư tôn đến muộn như vậy là vì có gì dặn dò sao?”
Ninh Lương nhìn hắn, thản nhiên hỏi: “Con vẫn chưa ngủ à?”
“Đệ tử vẫn luôn ngủ muộn.”
Ninh Lương gật đầu: “Con luôn chăm chỉ, làm việc cũng không cần ta lo lắng. Lần ‘Hội Võ Tiên Môn" này hãy thể hiện thật tốt.”
“Vâng.” Tiêu Trầm Mạch đáp, trong lòng lại dâng lên nghi hoặc. Nàng nửa đêm cưỡi kiếm đến đây chỉ để nói chuyện này thôi sao?
Trong Thiên Vân Tông cấm cưỡi kiếm, tuy đối với Tông chủ có ngoại lệ nhưng trừ khi có việc gấp, nếu không nàng sẽ không cưỡi kiếm ra ngoài.
“Ban đầu ta định đến chỗ Vân Sênh, tìm hắn lấy chút đan dược, đi ngang qua đây thấy đèn vẫn sáng nên ghé vào xem sao.” Ninh Lương tùy tiện nói rồi định cưỡi kiếm đến Vấn Dược các.
“Sư tôn.” Tiêu Trầm Mạch gọi nàng lại: “Thân thể Vân Sênh yếu ớt, nếu bị đánh thức sau khi đã ngủ thì rất khó ngủ lại.”
“Hắn đã ngủ rồi sao?”
“Vâng, đệ tử vừa mới từ Vấn Dược các về.”
“Vậy thì thôi.” Ninh Lương liếc nhìn Vấn Dược các, giấc mơ đó không phải của Tiêu Trầm Mạch, vậy thì là của Mặc Vân Sênh rồi.
Trong mơ, dường như nàng đã mượn đôi mắt của một cô bé kia nhìn thấy… quá khứ của bọn họ?
Mặc Hành Quân cao cao tại thượng và Tiêu Trầm Mạch với nụ cười rạng rỡ.
Sao bây giờ bọn họ lại thành ra như vậy?
Ninh Lương liếc nhìn thanh tiến độ hắc hóa 97% sáng chói trên đầu Tiêu Trầm Mạch.
Bóng dáng tiêu sái trong mơ đó tại sao lại trở thành ma tu đồ sát U Đô thập nhị vực?
Ninh Lương lặng lẽ đặt chú chuột vào trong tay áo, chậm rãi đi đến bàn đá trong sân ngồi xuống.
Đêm nay trăng sáng như nước, ánh trăng dịu dàng. Tiểu viện của Tiêu Trầm Mạch không hề tinh tế, tao nhã, chỉ tùy tiện trồng vài loại hoa cỏ, bên tường bày mấy giá đựng vũ khí, trên bàn đá còn có một bàn cờ.
Trước kia nguyên chủ biết chơi cờ, cũng thường xuyên chơi cờ với Lạc Kỳ.
Nhưng Ninh Lương chỉ là một người nuôi rồng thô lỗ, nàng không biết chơi, cũng lười học.
“Có rượu không?” Ninh Lương hỏi.
Nàng ngồi xuống trong sân đã khiến Tiêu Trầm Mạch rất kinh ngạc rồi. Trước kia tuy nàng ngoan ngoãn nghe lời hắn, nhưng nàng sẽ không chủ động đến gần. Nàng nghe lời hắn cũng chỉ là vì nàng không thích quản lý chuyện của Thiên Vân Tông, mà hắn vừa hay có thể giúp nàng giải quyết những phiền phức đó, để nàng chuyên tâm bầu bạn với Lạc Kỳ.
Tối nay, nàng không chỉ chủ động đến mà còn hỏi hắn có rượu không, trong lòng Tiêu Trầm Mạch lập tức cảnh giác.
“Đệ tử không uống rượu.” Hắn nói, đây không phải là lời nói dối để đuổi nàng đi, hiện tại hắn quả thật không uống rượu.
“Uống rượu cũng chẳng có gì không tốt.” Ninh Lương lấy từ nạp giới ra một vò Nữ Nhi Hồng đặt lên bàn đá, thuận tay đặt hai chén trà xuống: “Đã đến rồi thì ngồi xuống uống với vi sư một chén, thế nào?”
“Sư tôn đã có lệnh, đệ tử sao dám không theo.” Tiêu Trầm Mạch đi đến ngồi đối diện nàng. Hắn cầm vò rượu lên, mở nắp, mùi rượu thơm nồng bay vào mũi trong phút chốc đã khơi dậy bí mật ẩn giấu trong lòng hắn.
Nhưng hắn vẫn bình tĩnh rót hai chén rượu.
Ninh Lương bưng một chén lên, đặt lên môi nhấp một ngụm nhỏ. Nàng không biết gì về rượu, nhưng vẫn phải giả vờ như rất sành sỏi.
“Đây là rượu ta đã cất giữ nhiều năm, con thấy thế nào?”
Tiêu Trầm Mạch cũng bưng chén lên, uống một ngụm nhỏ rồi nói: “Rượu ngon.”
Ninh Lương nhìn hắn, hỏi: “Có phải vì sắp đến "Hội Võ Tiên Môn" nên vi sư thấy dạo này tâm trạng của con có vẻ không tốt?”
“Vâng, có lẽ hơi áp lực.”
“Vậy thì uống thêm vài chén nữa đi.” Ninh Lương đẩy vò rượu đến trước mặt hắn: “Rượu giải ngàn sầu, dù là phiền muộn, sợ hãi, đau buồn… Sau khi uống rượu, tất cả đều sẽ biến mất.”
Tay Tiêu Trầm Mạch đang cầm chén rượu run lên bần bật làm đổ vài giọt rượu ra ngoài. Hắn lập tức đặt chén rượu xuống, bàn tay đặt trên đùi chậm rãi nắm chặt thành quyền.
Hắn cúi đầu xuống, im lặng hồi lâu.
“Sao vậy? Ta nói sai sao?” Tuy Ninh Lương tỏ vẻ bình thản nhưng nàng vẫn luôn quan sát biểu cảm của hắn.
Sau khi nàng nói ra câu nói trong giấc mơ đó, phản ứng của Tiêu Trầm Mạch khiến nàng hoàn toàn tin tưởng vào giấc mơ kia.
Chú chuột nhỏ này có thể ăn trộm giấc mơ của người khác.
Mà giấc mơ này lại là một đoạn quá khứ.
Vì nguyên chủ, thật ra nàng không hiểu rõ lắm về quá khứ của mấy đồ đệ, nếu có thể nhìn thấy giấc mơ của bọn họ thì rất có ích cho nàng.
Tiêu Trầm Mạch nói: “Sư tôn nói đúng.”
Hắn nói xong thì ngẩng đầu lên.
Dưới ánh trăng mờ nhạt, nữ tử trước mặt đã trở thành một thiếu nữ duyên dáng yêu kiều. Nàng lạnh lùng như tuyết, nhưng lại xinh đẹp đến mức không ai sánh bằng. Khi đôi mắt sáng kia nhìn hắn, hắn dường như lại nhớ về quá khứ.
Trước kia, vì nàng, hắn đã phạm phải sai lầm lớn như vậy.
“Sư tôn.” Tiêu Trầm Mạch đột nhiên chủ động bưng chén rượu lên uống cạn một hơi, trên mặt nở nụ cười: “Hôm nay sư tôn có thể đến đây khiến đệ tử rất vui. Cảm ơn rượu của sư tôn, đây là loại rượu ngon nhất mà đệ tử từng uống!”
Ninh Lương mỉm cười nhìn hắn: “Nếu con thích thì lần sau ta lại mang đến một vò nữa.”
Tiêu Trầm Mạch nhìn nàng chằm chằm.
Ninh Lương liếc nhìn lêи đỉиɦ đầu hắn. Sau khi nàng nói câu này, thanh tiến độ màu đen trên đầu hắn đột nhiên giảm xuống.
Từ 97% xuống còn 89%.
Ninh Lương: Ha ha…
Ngươi quả nhiên là tên nghiện rượu ngầm mà!
Mặc Vân Sênh thích tiền, ngươi thì thích rượu, thảo nào hai người có thể trở thành bạn tốt của nhau.