Chương 45

Ba ngày sau

Ninh Lương lại một lần nữa lột xác cùng Bạch Quỷ Vương sóng vai đi ra khỏi Lôi Cảnh.

Có kinh nghiệm từ lần trước, lần này Ninh Lương càng thêm điên cuồng, chỗ nào sấm sét lớn thì dẫn Bạch Quỷ Vương đến đó.

Sau ba ngày, trên đầu Bạch Quỷ Vương thậm chí còn dựng đứng một chỏm tóc.

Hai mắt hắn đờ đẫn vô hồn, thân hình cao lớn dường như cũng lùn đi một nửa.

Ninh Lương nhét vào tay hắn hai vò Nữ Nhi Hồng: “Một vò cho ngươi uống, một vò mang về cho ca ca ngươi nếm thử. Ra ngoài chơi không thể tay không trở về nhà được.”

Bạch Quỷ Vương trừng mắt nhìn nàng, nếu như bình thường thì hắn sẽ nói lời tàn nhẫn: “Ca ca ta…”

Ninh Lương lấy ra một cuốn sổ nhỏ, ngắt lời hắn: “À đúng rồi, ta còn có một chuyện quan trọng nữa muốn hỏi ngươi, ca ca ngươi có điểm yếu gì vậy?”

Bạch Quỷ Vương: …

Bạch Quỷ Vương: ???

Hắn ngơ ngác nhìn Ninh Lương, như thể không nghe rõ nàng nói gì.

Ninh Lương lại hỏi một lần nữa: “Ca ca của bạn cũng là ca ca của ta, ta cũng muốn tìm hiểu thêm về ca ca ngưoi! Mau nói cho ta biết đi!”

“Ta…” Bạch Quỷ Vương liều mạng mím chặt môi, không muốn nói ra một chữ nào, nhưng dưới sự ràng buộc của quy tắc triệu hồi, hắn không thể phản kháng, chỉ đành bất đắc dĩ nói: “Huynh ấy… sợ chó, nhất là… chó đen.”

“Ồ~” Ninh Lương vội vàng ghi vào sổ nhỏ: “Còn gì nữa không?”

“Huynh ấy… bị hắt xì, khi thấy hoa.”

“Ồ~” Còn bị dị ứng phấn hoa nữa à.

“Huynh ấy… ghét nữ nhân.”

Ninh Lương sững người, kinh ngạc hỏi: “Hắn thích nam nhân sao?”

Bạch Quỷ Vương tức giận nói: “Không phải!”

“Vậy tại sao?”

“Vì… mẫu thân muốn gϊếŧ bọn ta.” Khi nói ra câu này, mắt Bạch Quỷ Vương bỗng nhiên đỏ hoe.

Hắn cao lớn như vậy, trông như một ngọn núi nhỏ, thân là người thống trị Quỷ giới, toàn thân tỏa ra khí thế hùng mạnh.

Nhưng khi nhắc đến mẫu thân, hắn lại suýt nữa khóc òa.

“Thôi được rồi, đủ rồi.” Ninh Lương cất cuốn sổ nhỏ đi, nhìn người khổng lồ cao hơn hai mét trước mặt, nói với hắn: “Ngươi ngồi xổm xuống đi.”

Bạch Quỷ Vương không thể chống cự, chỉ đành ngoan ngoãn ngồi xổm xuống trước mặt nàng.

Ninh Lương giơ tay lên, từ từ ấn chỏm tóc bị sét đánh dựng đứng trên đầu hắn xuống, tiện thể xoa cái đầu to của hắn.

“Mặc dù mẫu thân ngươi không tốt, nhưng không có nghĩa là nữ nhân trên đời này đều xấu xa.”

Bạch Quỷ Vương nhìn nàng, ánh mắt mang theo vẻ tố cáo.

Ninh Lương sờ mũi, cười xấu hổ nói: “Được rồi, lần sau ta sẽ không tìm sấm sét lớn như vậy nữa, được chưa?”

Nói xong, nàng lại lấy từ nạp giới ra một con cừu nướng nguyên con.

“Mang về ăn đi.”

Hết thời gian triệu hồi, Bạch Quỷ Vương dần dần biến mất trước mặt nàng.

Ninh Lương thở dài, trong lòng nâng lên chút áy náy.

Nàng rời khỏi Lôi Cảnh vẫn bình an vô sự, ung dung, bình tĩnh khiến mấy tên phản diện ở lối vào bí cảnh run sợ trong lòng.

Ninh Lương đi về Thanh Lương điện, trên đường đi lại tình cờ gặp Tiêu Trầm Mạch đang đẩy xe lăn cho Mặc Vân Sênh.

“Sư tôn mới từ Lôi Cảnh ra sao?” Mặc Vân Sênh mỉm cười dịu dàng.

Ninh Lương gật đầu, nhìn Tiêu Trầm Mạch phía sau hắn. Tiêu Trầm Mạch cũng cung kính gọi một tiếng “Sư tôn”. Tuy nhiên từ khi trở về, hắn đã phát hiện ra thái độ của nàng đối với mình đã thay đổi rõ rệt nên cũng không còn cho rằng mình có thể khống chế nàng như trước nữa.

Ninh Lương nói: “Hội Võ Tiên Môn sắp bắt đầu rồi, lần thịnh hội này rất quan trọng. Nhưng mà, dạo này ta phát hiện ra trong Thiên Vân Tông dường như có ma tu trà trộn vào.”

Tiêu Trầm Mạch gật đầu: “Lần trước kẻ lén lút xông vào tấn công tiểu sư đệ cũng là ma tu.”

“Đã tra ra là ma tu đến từ đâu chưa?”

“Mấy năm nay, rất nhiều ma tu hoành hành ở Doanh Châu cảnh, nhất thời khó mà tra ra được.”

Ninh Lương nói: “Có lẽ con có thể điều tra xem có liên quan gì đến U Đô thập nhị vực hay không.”

Bàn tay Tiêu Trầm Mạch đặt trên xe lăn hơi siết chặt.

Ninh Lương nhìn chằm chằm thanh tiến độ hắc hóa trên đầu hắn: 97%.

Con số này của hắn dường như vẫn luôn như vậy, không hề tăng thêm.

Nhưng con số này đã rất nguy hiểm rồi, không biết sau khi lên 100% sẽ xảy ra chuyện gì?

“U Đô thập nhị vực sao? Nơi đó ở ngoài Doanh Châu cảnh, bọn họ sẽ lặn lội đường xa đến Thiên Vân Tông sao?” Mặc Vân Sênh khẽ lên tiếng, hắn quay người vỗ vỗ vào cánh tay Tiêu Trầm Mạch: “Nhưng dù sao cũng nên điều tra một chút.”

“Vâng, đệ tử sẽ đi điều tra ngay.” Tiêu Trầm Mạch cung kính lĩnh mệnh.

“Vậy vi sư sẽ đợi tin của con.” Ninh Lương đi về phía trước. Khi lướt qua người Tiêu Trầm Mạch, hắn đột nhiên quay đầu lại nhìn nàng với ánh mắt sắc bén, lạnh lùng.

Ninh Lương dường như cảm nhận được điều gì đó liền quay sang nhìn hắn. Hắn hơi thu lại ánh mắt lại, nhưng thần sắc vẫn vô cùng lạnh nhạt.

Ninh Lương không nói gì, tiếp tục đi về phía trước.

Nhưng vào lúc này, nàng gần như có thể chắc chắn, người mà Âu Dương Chiếu nói đến, kẻ khiến Ma chủ U Đô thập nhị vực cũng phải e ngại chắc chắn là Tiêu Trầm Mạch.

Mà mười chín năm trước, người đồ sát U Đô thập nhị vực chắc cũng là hắn.

Còn Mặc Vân Sênh, chính là người mà hắn cứu ra.

Mọi chuyện dường như đều phù hợp với thân phận mà bọn họ đến Thiên Vân Tông.

Hai người bọn họ là bạn tri kỷ, cả nhà Mặc Vân Sênh bị kết án xử trám. Tiêu Trầm Mạch dường như đã cứu hắn ra khỏi tù giam, sau đó hai người bọn họ đã chạy trốn đến Thiên Vân Tông.

Ninh Lương xoay người lại, nhìn bóng dáng hai người đang dần khuất xa.

Hai người bọn họ ẩn náu trong Thiên Vân Tông rốt cuộc là có mục đích gì?