Chương 44

Bạch Quỷ Vương đang nhét đùi gà vào miệng, nghe thấy tiếng sấm sét xa xa, hắn vô thức rùng mình một cái, đùi gà suýt nữa cũng rơi xuống đất.

Lúc hắn cúi đầu xuống nhặt thì vừa hay nhìn thấy Ninh Lương đang chống cằm, cười tủm tỉm chào hắn: “Xin chào~”

Bạch Quỷ Vương: …

Ánh mắt hắn nhìn Ninh Lương chuyển từ kinh ngạc đến tức giận rồi đến không cam lòng, cuối cùng… biến thành vẻ mặt chán nản.

Hắn quay đầu nhìn xung quanh, rõ ràng vừa rồi ca ca vẫn còn ở bên cạnh hắn.

Từ sau khi trở về, hắn lo lắng sẽ bị triệu hồi một lần nữa nên luôn đi theo ca ca không rời, dù ca ca có thấy phiền đến mức muốn đánh người, hắn cũng không bỏ cuộc.

Ca ca đánh hắn chỉ là dọa hắn thôi, còn nữ nhân này thật sự sẽ bắt hắn chắn sét!

Sau đó ca ca cũng nói, lần đó nàng vô tình triệu hồi hắn đến đã biết thân phận thật sự của hắn rồi, chắc chắn sẽ không dám triệu hồi hắn lần thứ hai.

Dưới gầm trời này, không ai dám đối đầu với Quỷ Vương.

Bạch Quỷ Vương cũng nghĩ như vậy. Nhưng sau ba ngày yên ổn, khi lại một lần nữa đến thế giới đầy sấm sét này, hắn lại hoàn toàn rơi vào nghi ngờ.

“Ngươi…” Bạch Quỷ Vương dùng đùi gà chỉ vào nàng: “Ngươi không muốn sống nữa à?”

Ninh Lương chớp mắt: “Chúng ta không phải là bạn bè sao? Bạn bè giúp đỡ lẫn nhau chẳng phải là chuyện nên làm à?”

Bạch Quỷ Vương: “Ai là bạn của ngươi!”

Ninh Lương bày ra vẻ mặt bị tổn thương: “Ở Lôi Cảnh, Lôi quả tìm được chia đôi, ta bị sét đánh, ngươi giúp ta chắn. Trước khi đi, ta còn tặng ngươi một vò Nữ Nhi Hồng. Ba ngày ngươi đi vắng, ta ngày nào cũng nhớ ngươi, đây không phải bạn bè thì là gì?”

Bạch Quỷ Vương: …

Cả đời này hắn không cần kết bạn! Một người cũng không cần!

“Ca ca ta nhất định sẽ tìm thấy ngươi! Huynh ấy là Quỷ Vương chân chính, sớm muộn gì cũng sẽ phá giải được quy tắc triệu hồi kỳ lạ này của ngươi!”

Ninh Lương cười tủm tỉm hỏi: “Chẳng lẽ ca ca ngươi cũng muốn làm bạn với ta sao?”

Bạch Quỷ Vương cười lạnh: “Những kẻ có thể gặp ca ca ta đều là người chết!”

“Vậy thì ca ca ngươi cũng thật đáng thương, không có lấy một người bạn nào sao? Vẫn là ngươi lợi hại hơn, ít nhất còn có ta là bạn.” Ninh Lương lắc đầu.

Bạch Quỷ Vương hít sâu một hơi, không được tức giận, không được tức giận, không được tức giận… Bởi vì dù có tức giận đến đâu, hắn cũng không thể đánh nàng.

Ninh Lương nói: “Ta có vài vấn đề muốn hỏi ngươi.”

Bạch Quỷ Vương liếc nhìn nàng: “Nói đi.” Dù sao chỉ cần nàng hỏi thì hắn không thể không trả lời.

Theo quy tắc triệu hồi bất công này, hắn bị nàng triệu hồi đến thì phải phục tùng nàng vô điều kiện.

Cả đời hắn chưa từng chịu uất ức như vậy.

“Ngươi biết U Đô thập nhị vực không?”

Bạch Quỷ Vương: “Từ sau khi U Đô thập nhị vực bị một ma tu đồ sát mười chín năm trước, mấy năm nay đã bặt vô âm tín.”

“Tên ma tu đồ sát U Đô thập nhị vực đó là ai?”

“Nghe nói ban đầu hắn không phải là ma tu, hình như còn là thần, nhưng không biết vì sao lại tẩu hỏa nhập ma rồi bước vào ma đạo. Nhưng không ai biết lai lịch cụ thể của hắn, chỉ biết tu vi của hắn rất cao. Lúc đó, U Đô thập nhị vực bị hắn gϊếŧ đến máu chảy thành sông, không ai có sức phản kháng. Tuy nhiên cũng là vì sáu trăm năm trước, chủ nhân của U Đô thập nhị vực đã chết dưới thiên phạt, hồn phi phách tán. Nếu không tên ma tu đó cũng không thể dễ dàng đồ sát cả U Đô như vậy.”

Chủ nhân của U Đô thập nhị vực nghe nói là một Tà Thần, không phải thần cũng không phải ma, tội ác chồng chất, sau này bị chết dưới thiên phạt cũng là báo ứng.

“Ngươi đã gặp ma tu đó chưa?” Ninh Lương tò mò hỏi.

“Rồi.” Bạch Quỷ Vương gật đầu: “Lúc hắn đồ sát U Đô thập nhị vực, ta và ca ca có đến xem một lần. Người đó dùng kiếm, toàn thân đầy máu, không nhìn rõ mặt. Nhưng sau khi đồ sát U Đô thập nhị vực, hắn hình như đã cứu một người từ trong đó ra. Hắn cõng người đó rời đi, ta và ca ca cũng không đuổi theo.”

Ninh Lương hơi ngạc nhiên, nàng nghe Âu Dương Chiếu nói trong Thiên Vân Tông có một người mà ngay cả Ma chủ U Đô thập nhị vực cũng phải e ngại, nàng đoán chắc là người trong truyền thuyết này.

Nhưng nàng không ngờ, người này đồ sát U Đô thập nhị vực lại là để cứu người?

“Người đó là nam hay nữ?”

“Nhìn dáng người thì chắc là nam.”

Vậy thì có thể loại trừ Ân Niệm Tuyết.

Thế lực ẩn náu trong Thiên Vân Tông thật sự quá nhiều, có tiên môn chính đạo vì linh mạch và bí cảnh mà đến, cũng có những kẻ đến từ nơi toàn ma tu như U Đô thập nhị vực, nhưng lại không biết vì sao mà đến.

Nàng muốn tự bảo vệ mình thì nhất định phải làm rõ mục đích của những người này, nếu không hai tháng sau nàng chết như thế nào cũng không biết.

“Người mà hắn cứu thì sao?”

“Chắc cũng là nam.” Bạch Quỷ Vương nói xong thì nghi ngờ hỏi: “Ngươi có thù oán gì với người này sao? Nếu ngươi muốn báo thù thì ta có thể giúp ngươi gϊếŧ hắn, nhưng ngươi phải giải trừ khế ước triệu hồi với ta.”

Ninh Lương ngẩng đầu lên, nhìn thân hình cao lớn của hắn nói: “Yên tâm, không ai có thể phá hoại tình bạn giữa ta và ngươi đâu!”

Bạch Quỷ Vương hừ một tiếng.

“Đúng rồi, còn một vấn đề nữa, ta có một người bạn rất lợi hại, nhưng lại sợ ánh sáng và nhiệt. Hắn chỉ xuất hiện khi ở trong bóng tối, hắn là quỷ hồn sao?”

Bạch Quỷ Vương gật đầu: “Tất cả quỷ hồn đều sợ ánh sáng và nhiệt, chỉ có thể xuất hiện trong bóng tối. Ngoại trừ ta và ca ca, vì bọn ta là Quỷ Thần.”

Ninh Lương nói: “Nhưng người bạn đó của ta cũng có thể xuất hiện vào ban ngày. Chỉ là khi xuất hiện vào ban ngày hắn rất yếu, gần như không có chút năng lực nào.”

Bạch Quỷ Vương ngẩn ra, sau đó lắc đầu, chắc chắn nói: “Tuyệt đối không thể nào, trừ khi hắn cũng là thần, nhưng toàn bộ Quỷ giới chỉ có ta và ca ca là hai vị thần rồi.”

“Ngoài thần ra không có bí thuật nào có thể làm được sao?”

Bạch Quỷ Vương cười lạnh: “Trong Lục giới này, mỗi giới đều có quy tắc riêng. Nhưng có một quy tắc mà Lục giới đều phải tuân theo. Đó chính là ‘Trói buộc của Thần’. Ví dụ như ở Nhân giới, dù người thường có tu luyện thế nào thì giới hạn cao nhất cũng chỉ là ‘Cấm’, cho dù trên ‘Cấm’ còn có cảnh giới cao hơn nhưng cũng chỉ có thể coi là tiên, không thể đột phá thành thần. Bởi vì tất cả thần minh đều có số mệnh và quy tắc riêng nên không thể có thêm một ai nữa.”

“Ý ngươi là, rất có thể hắn là một vị thần?” Ninh Lương nghĩ đến Yến Vô Tranh khi hắc hóa 100%, ngoài việc sợ ánh sáng thì khí tức trên người hắn thật sự mạnh mẽ đến mức khó lường, không hề thua kém Bạch Quỷ Vương.

Nếu hắn là thần thì sao hắn lại rơi vào tình cảnh này?

“Có lẽ vậy, chưa tận mắt nhìn thấy hắn cũng khó mà đánh giá được.”

Trong lòng Ninh Lương có hơi lạnh, nếu Yến Vô Tranh thật sự là thần, vậy hắn chắc chắn là Tà Thần!

Chữa trị cho một Tà Thần, khiến hắn hoàn lương sao?

Ninh Lương hoàn toàn không nghĩ ra được cách nào.

Nàng suy nghĩ một lúc rồi vỗ vỗ cánh tay Bạch Quỷ Vương, nói: “Đi thôi, chúng ta đi tìm sấm sét!”

Bạch Quỷ Vương tức giận nói: “Ta đã nói cho ngươi nhiều chuyện như vậy rồi! Ngươi còn muốn ta giúp ngươi chắn sét, ngươi còn là người nữa không hả?”

“Không sao đâu, đời người luôn phải trải qua vài lần trắc trở, một hồi lạ, hai hồi quen, dần dần sẽ quen thôi!” Ninh Lương đẩy Bạch Quỷ Vương, hào hứng chạy đến nơi có nhiều sấm sét nhất.