Chương 43

Ninh Lương: …

Ta muốn cãi lại, nhưng mà… chứng cứ rõ ràng như vậy, hình như có cãi cũng vô ích thôi.

Nguyên chủ đúng là thích hắn, nhưng cũng chỉ có nguyên chủ mà thôi.

“Ngươi nhặt ta về, chăm sóc ta tận tình, kiên nhẫn dạy ta tu luyện, thậm chí còn… giả vờ thích ta, diễn tròn vai như vậy mà hóa ra ngươi cũng giống bọn họ, chỉ ham muốn thứ trên người ta thôi sao?”

Lạc Kỳ dựa lưng vào bức tường dán đầy phù chú trấn áp lạnh lùng nhìn nàng, khóe môi hắn thậm chí còn mang theo ý cười lạnh lẽo.

“Sư tôn muốn gì? Chỉ một khối Hồi Thiên Ngọc này thôi sao? Chỉ vì thứ này mà đáng để ngươi lãng phí bao nhiêu thời gian trên người ta sao?”

Sắc mặt Ninh Lương dần trở nên lạnh lùng. Nàng không thích Lạc Kỳ là sự thật, nhưng tình cảm của nguyên chủ dành cho hắn lại nồng nhiệt chân thành, là chính hắn không biết trân trọng rồi tự tay hủy hoại, bây giờ lại bày ra vẻ mặt bị lừa gạt là sao?

“Lạc Kỳ, con tự hỏi lòng mình xem, bao nhiêu năm nay ta chưa từng bạc đãi con. Còn con đối xử với ta thế nào, trong lòng con tự rõ. Giữa chúng ta, nếu chỉ xét về tình cảm thì con còn nợ ta rất nhiều, nhưng ta không muốn truy cứu. Hôm nay một khối Hồi Thiên Ngọc này coi như đã xóa bỏ chuyện cũ.”

Ninh Lương nói xong thì bình tĩnh nhìn thẳng vào mắt hắn. Nàng không hề chột dạ, cũng không còn vẻ si mê cuồng nhiệt như trước kia nữa.

Lạc Kỳ cũng im lặng nhìn nàng, như thể muốn tìm kiếm điều gì đó từ vẻ mặt bình tĩnh của nàng.

Nhưng đáng tiếc, hắn chẳng tìm thấy gì cả.

Nàng thản nhiên nói, chuyện cũ coi như bỏ qua.

Rồi nàng thật sự có thể không để lại chút dấu vết nào.

Bao nhiêu năm qua sớm chiều bên nhau, như thể hôm nay hắn mới quen biết nàng lần đầu.

“Nhưng dù sao con cũng là đồ đệ của ta, hôm nay không cứu được con, trong lòng ta cũng áy náy. Tuy ‘Diệt Tình Chú’ không thể giải được ngay, nhưng có lẽ có thể tạm thời áp chế được. Mai sư tỷ và Vân Sênh đều là y tu giỏi, nếu hai người bọn họ hợp sức thì con tạm thời sẽ không gặp nguy hiểm đến tính mạng. Sắp tới con chỉ cần tĩnh tâm tu dưỡng, tránh xúc động thì ‘Diệt Tình Chú’ sẽ không lan nhanh.”

Ninh Lương bình tĩnh lên kế hoạch cho con đường sắp tới của hắn. Đây là giao dịch, nàng lấy được Hồi Thiên Ngọc thì đương nhiên sẽ không thấy chết mà không cứu. Dù sao người hắn nợ là nguyên chủ chứ không phải nàng.

Nàng luôn phân biệt rõ ràng ân oán, sẽ không lấy tình cảm của nguyên chủ ra để uy hϊếp hắn.

Ninh Lương nhìn khuôn mặt của hắn, lại nghĩ đến thân phận nam chính của hắn, nàng chân thành nói: "Lạc Kỳ, trên đời này có rất nhiều người thật lòng si mê con, con không cần lo lắng, sẽ có người giúp con giải độc thôi."

Nói xong, nàng cảm thấy không cần ở lại nữa nên liền xoay người rời đi.

Lạc Kỳ nhìn theo bóng lưng nàng. Cuối cùng nàng cũng rời đi, không còn quấn lấy hắn nữa. Lẽ ra đây phải là chuyện hắn hằng mong ước, trước kia hắn thật sự rất chán ghét nàng.

Nhưng bây giờ… tại sao hắn lại cảm thấy không cam lòng?

Hắn cụp mắt xuống, nhìn vệt đỏ trong lòng bàn tay đang lặng lẽ lan rộng thêm một tấc về phía cổ tay.

Bên ngoài ngục giam

Ninh Lương thở dài nói với Mai Lạc Anh: “Sư tỷ, ta đã cố gắng hết sức rồi, tỷ vẫn nên nghĩ cách áp chế độc tính cho hắn đi.”

“Đứa nhỏ này…” Nghe vậy, Mai Lạc Anh dường như cũng không bất ngờ, nàng nhìn Ninh Lương, cuối cùng vẫn an ủi: “Muội cũng đừng buồn, muội và hắn vốn… không hợp nhau!”

Ninh Lương muốn bật cười, nhưng nàng vẫn phải giả vờ buồn bã: “Cảm ơn sư tỷ, nếu vậy ta về trước đây, mấy hôm nay mọi người đừng đến làm phiền ta, ta muốn yên tĩnh một mình.”

Nói xong nàng nhanh chóng rời đi, phải nhanh chóng đi triệu hồi Bạch Quỷ Vương thôi!

Mai Lạc Anh lắc đầu, sau đó cho người đi mời Mặc Vân Sênh đến, hai người cùng nhau nghĩ cách áp chế “Diệt Tình Chú” trên người Lạc Kỳ.

Chiều tối, Mặc Vân Sênh và Lạc Kỳ cùng bước ra khỏi ngục giam.

Đã nhiều ngày không nhìn thấy ánh mặt trời, ánh hoàng hôn cũng khiến Lạc Kỳ nheo mắt lại, hắn phải giơ tay lên che mắt.

“Sư đệ, sư tôn đối xử tốt với đệ như vậy, sao đệ cứ chọc người tức giận thế?” Mặc Vân Sênh ngẩng đầu nhìn hắn, nốt ruồi đỏ giữa trán trông vô cùng thánh khiết dưới ánh hoàng hôn.

Dưới ánh chiều tà, Lạc Kỳ bạch y dính máu, tóc đen hơi xõa, trong trẻo lạnh lùng nhưng lại vô cùng xinh đẹp.

Đôi khi Mặc Vân Sênh sẽ ghen tị với tiểu sư đệ này, vì hắn có thân thể khỏe mạnh, dung mạo tuấn tú và… sự sủng ái của sư tôn.

“‘Diệt Tình Chú’ tạm thời đã được áp chế, nhưng nó có thể gây tổn thương rất lớn cho cơ thể đệ, đệ đừng dễ bị xúc động quá, nhất là tình yêu nam nữ.” Mặc Vân Sênh dịu dàng dặn dò hắn: “Một khi động tình, ‘Diệt Tình Chú’ sẽ tăng lên gấp bội. Nếu bị xâm nhập vào tâm mạch thì không thể nào cứu vãn được nữa.”

Lạc Kỳ khẽ gật đầu.

Mặc Vân Sênh nói: “Thực ra để sư tôn giải độc cho đệ là tốt nhất. Nhưng đệ lại từ chối, e rằng sẽ nguy hiểm đến tính mạng. Sư đệ, đệ thật sự quá bướng bỉnh mà.”

Lạc Kỳ hơi nhướng mày, trong miệng bỗng dâng lên vị tanh ngọt, làn da ấm áp chạm vào môi hắn dường như lại một lần nữa áp sát vào.

Hắn siết chặt tay, cố gắng ngăn “Diệt Tình Chú” lan ra thêm lần nữa.

Nhân lúc không có ai, Ninh Lương lại tiến vào Lôi Cảnh.

Có Băng Phách Hàn Đăng, nàng vào Lôi Cảnh an toàn hơn nhiều, không cần lo lắng vừa vào cửa đã bị sét đánh.

Nàng tìm một nơi tương đối an toàn, ngồi xếp bằng xuống. Để tăng thêm chút nghi thức, nàng không dùng pháp trận triệu hồi nhỏ trong lòng bàn tay mà lấy cành cây vẽ trận pháp triệu hồi trên mặt đất.

Dù sao cũng là Bạch Quỷ Vương, sao có thể không có chút khí thế chứ?

Linh lực của Ninh Lương hòa vào pháp trận, trước mắt nàng liền tối sầm lại, những quang cầu sáng chói lấp lánh trước mặt nàng. Nàng liếc mắt một cái đã nhìn thấy quang cầu của Bạch Quỷ Vương.

Ánh sáng mạnh mẽ che khuất tất cả những quang cầu khác.

Ninh Lương vui vẻ nắm lấy nó.

Giây tiếp theo, ánh sáng trước mắt nàng đột nhiên biến mất, một thân hình to lớn ngồi trước mặt nàng.