Mai Lạc Anh không muốn thừa nhận, nhưng vẫn phải nói: “Muội si mê hắn, đây là chuyện ai cũng biết, chỉ cần muội thật lòng với hắn thì máu của muội có thể giải Diệt Tình Chú cho hắn.”
Thảo nào Mai Lạc Anh lại nói ngoài nàng ra không ai cứu được Lạc Kỳ.
Đúng vậy, với tình tiết hiện tại, nam chính vẫn chưa rời khỏi Thiên Vân Tông thể hiện sức hút của mình, vậy nên chỉ có Ninh Lương là si mê hắn.
Nhưng mà… Ninh Lương không muốn cứu hắn chút nào.
Vừa bị hắn đánh tan tu vi, giờ lại phải hiến máu cho hắn chữa Diệt Tình Chú, nàng rảnh hơi quá sao?
Hơn nữa hắn cũng không phải phản diện, dù hắn có sống hay chết thì hệ thống cũng không trách nàng.
Ninh Lương vừa nghĩ vậy thì trong đầu đột nhiên vang lên giọng nói quen thuộc của hệ thống.
Đinh——!!
[Thông báo của hệ thống: Nam chính [Lạc Kỳ] đã xuất hiện, ký chủ nhận được một manh mối then chốt, xin mời ký chủ xác nhận.]
Manh mối then chốt?
Ninh Lương có linh cảm mình sắp bị rút máu rồi, nàng đành phải chọn xác nhận nhận.
[Thông báo của hệ thống: Nam chính sở hữu đạo cụ then chốt [Hồi Thiên Ngọc] có thể cứu vãn Thiên Vân Tông bị diệt môn và cái chết của ký chủ. Xin ký chủ cố gắng đoạt được [Hồi Thiên Ngọc].]
Ninh Lương: …
Hồi Thiên Ngọc, pháp bảo cứu mạng sao?
Bây giờ điều nàng thật sự lo lắng nhất là việc Thiên Vân Tông bị diệt môn và cái chết của mình.
Với tốc độ tu luyện hiện tại của nàng, dù ngày nào cũng dùng Bạch Quỷ Vương chắn sét thì cũng rất khó khôi phục được tu vi Đại Thừa kỳ trong vòng hai tháng.
[Vạn Vật Triệu Hồi] cũng chưa chắc đã triệu hồi ra được thứ gì hữu dụng.
Bây giờ nàng chỉ có thể đặt phần lớn hy vọng vào phần thưởng của hệ thống thôi.
Nếu nó có thể thưởng thêm vài kỹ năng lợi hại cho nàng thì có lẽ nàng còn xoay chuyển được tình thế.
Vì vậy, Ninh Lương đương nhiên rất động lòng với [Hồi Thiên Ngọc] mà hệ thống nhắc đến, đây là thứ có thể cứu vãn vận mệnh của Thiên Vân Tông và nàng.
“Sư muội, xưa nay muội luôn yêu thương hắn, cho dù hắn không đáp lại tình cảm của muội, muội cũng không nên thấy chết mà không cứu.” Mai Lạc Anh chân thành nói.
Chuyện nàng bị Lạc Kỳ dùng Hóa Hồn Đinh hóa giải tu vi không có người thứ ba biết.
Trong mắt người ngoài, nguyên chủ chỉ là tỏ tình thất bại, thẹn quá hóa giận nên mới nhốt Lạc Kỳ vào ngục giam.
Không ai biết nàng thân là Tông chủ mà bị hóa giải tu vi trong lòng đã sợ hãi đến mức nào, mà điều nàng sợ nhất chính là bị Lạc Kỳ gϊếŧ chết, vì vậy nàng mới phải nhốt hắn lại.
Nguyên chủ một lòng si mê hắn, cho dù bị phụ bạc thì hôm nay nguyên chủ nhất định cũng sẽ cứu Lạc Kỳ.
Còn Ninh Lương, nàng chẳng có chút ý định cứu người nào cả.
Nhưng nếu [Hồi Thiên Ngọc] là đạo cụ then chốt mà hệ thống nhắc đến, vậy thì nó nhất định rất quan trọng, dù thế nào nàng cũng phải có được nó.
Ninh Lương suy nghĩ một lúc, nếu gạt bỏ ân oán trước kia, chỉ coi đây như một cuộc giao dịch thì cũng được.
Nàng nói với Mai Lạc Anh: “Sư tỷ, ta có vài lời muốn nói riêng với Lạc Kỳ, tỷ có thể tránh mặt một lát được không?”
“Đương nhiên rồi.” Trước khi đi, Mai Lạc Anh có chút lo lắng nhỏ giọng nói với nàng: “Giữa thầy trò không nên có thù hận gì, mau chóng xóa bỏ hiềm khích trước kia đi.”
“Sư tỷ yên tâm.”
Sau khi Mai Lạc Anh dẫn tiểu đồng rời đi, Ninh Lương mới xoay người đối mặt với Lạc Kỳ.
Tính tình hắn vốn kiêu ngạo, đã ra tay tàn nhẫn với nguyên chủ thì tuyệt đối sẽ không đến cầu xin nàng cứu hắn.
“Ta không cần ngươi cứu, ngươi đi đi.” Hắn quay mặt đi, không muốn nhìn nàng thêm một lần nào nữa.
Giống như một tiểu tức phụ đang bảo vệ trinh tiết vậy.
Ninh Lương lại mỉm cười đi đến trước mặt hắn, nàng ngồi xổm xuống: “Mặc dù con đã bất kính với sư tôn nhưng sư tôn sẽ tha thứ cho con, quyết định cứu con.”
Lạc Kỳ chán ghét nói: “Ta đã nói rồi, ta không cần.”
Ninh Lương coi như không nghe thấy: “Ta biết trong lòng con áy náy, không muốn nợ ta bất cứ thứ gì. Vậy thì thế này đi, ta cứu con, nhưng con phải lấy một món bảo bối trên người để trao đổi với ta, được không?”
“Không…” Lạc Kỳ định từ chối không chút do dự.
Nhưng Ninh Lương lại đưa ngón tay lên, nhẹ nhàng đặt lên môi hắn: “Không được nói không, sư tôn không cho phép con không quý trọng sinh mệnh của mình.”
Lạc Kỳ: …
Trước kia dù tu vi của nàng thâm sâu khó lường nàng cũng chưa từng dám trêu chọc hắn như vậy. Trước mặt hắn, nàng luôn e lệ, sợ sệt, ngay cả lúc tỏ tình cũng không dám nhìn vào mắt hắn.
Bây giờ nàng lại…
“Ninh Lương, ngươi đã mất hết tu vi rồi, ta muốn gϊếŧ ngươi dễ như trở bàn tay!” Hắn tức giận nói.
Ninh Lương ôm ngực, vẻ mặt đau khổ nói: “Con nói vậy khiến sư tôn đau lòng lắm đấy, nhưng ai bảo ta thích con cơ chứ? Ta tha thứ cho con, cũng nguyện ý cứu con!”
“Ngươi…” Lạc Kỳ bị sự vô liêm sỉ của nàng làm cho kinh ngạc: “Thân là Tông chủ, sao ngươi có thể… có thể không biết xấu hổ như vậy!”
“Chẳng phải là vì con sao.” Ninh Lương u oán liếc nhìn hắn: “Thôi được rồi, ta sẽ cứu con, con đưa… Hồi Thiên Ngọc trên người cho ta đi!”
Trong mắt Lạc Kỳ lóe lên tia sáng nguy hiểm, cho dù vậy trông hắn vẫn mê hoặc lòng người.
Hồi Thiên Ngọc là pháp bảo hộ thân của hắn, đây luôn là bí mật của hắn, làm sao nàng biết được?
“Lấy pháp bảo quý giá như vậy đổi lấy mạng của con, con sẽ không cảm thấy thiếu nợ ta nữa rồi.” Ninh Lương ân cần nói.
Lạc Kỳ vẫn kiên quyết nói: “Không cần.”
Xem ra Hồi Thiên Ngọc đúng là bảo bối, dù có thể cứu mạng hắn cũng không nỡ từ bỏ.
Hệ thống quả nhiên không bao giờ lừa người.
Nếu vậy, nàng càng phải có được Hồi Thiên Ngọc.
Ninh Lương hít sâu một hơi, rồi nói: “Ta biết trong lòng con chán ghét ta, không muốn có bất kỳ dính líu gì đến ta. Nhưng dù là sư tôn hay người ái mộ con, ta đều không muốn thấy con gặp nguy hiểm. Nếu con thật sự ghét ta thì ta hứa với con, sau khi giải ‘Diệt Tình Chú’ cho con, ta sẽ không bao giờ làm phiền con nữa, được không?”
Nàng nói năng hùng hồn như vậy, bản thân cũng sắp cảm động đến phát khóc rồi.
Thiếu niên trước mặt lại chỉ lạnh lùng nhìn nàng, không hề dao động.
Ninh Lương nghiến răng, giơ tay lên thề: “Ta xin thề một lần nữa. Từ nay về sau, nếu còn quấy rầy Lạc Kỳ nữa, xin cho ta bị sét đánh chết, cũng không được chết tử tế!”
Đôi mắt hắn hơi mở to, trong ánh sáng le lói từ trên cửa sổ chiếu xuống, dường như có một tia sáng tím nhạt lóe lên.
Hàng mi dài đen dày khẽ run lên, như những chiếc lông vũ tuyệt đẹp che giấu tất cả ánh sáng trong đôi mắt đào hoa long lanh ấy.
Lần này, hắn không từ chối ngay mà im lặng một lúc. Sau đó, hắn lấy từ trong ngực ra một tấm ngọc bội màu trắng, ném đến trước mặt nàng.
Ninh Lương nhặt lên, ngọc bội lạnh ngắt, dù được hắn giữ trong lòng đã lâu vẫn không hề có chút hơi ấm nào.
Trên tấm ngọc bội trắng muốt khắc hai chữ “Hồi Thiên”, không có hoa văn nào khác, trông rất bình thường.
Tấm ngọc bội này thật sự có thể cứu cả Thiên Vân Tông và nàng sao?
Đinh——!!
Giọng nói của hệ thống vang lên.
[Thông báo của hệ thống: Chúc mừng ký chủ đã nhận được [Hồi Thiên Ngọc], xin ký chủ cất giữ cẩn thận.]
Xem ra đây đúng là Hồi Thiên Ngọc thật rồi.
Ninh Lương rút chủy thủ Thiên Phát giấu ở bắp chân ra đặt lên cổ tay, cuối cùng vẫn cắn răng rạch xuống.
Để đảm bảo không lãng phí một giọt nào, Ninh Lương nhanh chóng đưa vết thương lên miệng Lạc Kỳ.
Cảm giác ấm nóng lập tức lan ra từ môi truyền đến một trận tê dại khắp người hắn.
Lạc Kỳ sững người, mãi đến khi ngửi thấy mùi máu tanh mới hoàn hồn lại.
Lạc Kỳ ngước mắt lên, nhưng lại phát hiện Ninh Lương không hề nhìn hắn, tay kia của nàng đang cầm Hồi Thiên Ngọc soi dưới ánh sáng từ cửa sổ chiếu xuống, dường như muốn nhìn ra tác dụng của tấm ngọc bội này.
Khuôn mặt nghiêng nghiêng dưới ánh sáng, từng hạt bụi nhỏ lơ lửng trong không khí, dường như ngay cả lớp lông tơ mềm mại trên má nàng cũng hiện rõ mồn một.
Đôi mắt trước kia luôn nhìn hắn giờ đây không còn đặt trên người hắn nữa.
Trong khoảnh khắc ấy, Lạc Kỳ không thể nào hiểu được cảm xúc phức tạp vừa xuất hiện trong lòng hắn.
Một lát sau…
Ninh Lương che vết thương trên cổ tay hỏi: “Thế nào, đã giải hết độc chưa?”
Một khi trúng Diệt Tình Chú, trong lòng bàn tay sẽ xuất hiện một vệt đỏ, vệt đỏ đó sẽ lan ra theo mạch máu đến tận tim theo độc phát tác.
Mà máu của người thật lòng si mê hắn có thể giải độc ngay lập tức.
Lúc này, Lạc Kỳ xòe lòng bàn tay ra nhìn vệt đỏ rõ ràng trong lòng bàn tay mà hơi nhíu mày.
Ninh Lương cũng nhìn thấy vệt đỏ đó.
Hai người, bốn con mắt nhìn chằm chằm nửa phút.
Vệt đỏ vẫn còn đó, không hề có dấu hiệu biến mất.
Lạc Kỳ ngẩng đầu lên, chậm rãi nhìn nàng, đôi mắt nheo lại dường như đã hiểu ra điều gì đó.
Ninh Lương: …
Toi rồi.
Nguyên chủ si mê hắn đã chết, còn nàng thì không hề có chút tình cảm nào với hắn.
Nàng cứ tưởng nguyên chủ đã từng thích hắn thì máu của nguyên chủ nhất định sẽ có tác dụng với hắn, dù sao cũng chỉ là thay đổi linh hồn chứ không phải thân thể.
Ai ngờ…
Bây giờ đúng là ngại chết đi được.
Ninh Lương nắm chặt Hồi Thiên Ngọc trong tay, vô thức lùi lại hai bước.
Lạc Kỳ nhìn chằm chằm nàng.
Ninh Lương: “Có phải chưa uống đủ không? Hay là, uống thêm chút nữa đi?”
Lạc Kỳ: …
“Ha…” Đột nhiên hắn cúi đầu khẽ cười.
Nụ cười này thật sự khiến vạn vật lu mờ, chúng sinh điên đảo.
Đôi môi hồng nhuốm máu tươi yêu dị xinh đẹp. Hắn vốn có khí chất cao ngạo lạnh lùng, nhưng lại vô cớ quyến rũ, mê hoặc lòng người.
“Thì ra…” Hắn nhìn chằm chằm Ninh Lương, nói ra từng câu từng chữ một: “Tình cảm của sư tôn dành cho ta trước kia đều là giả dối sao?”