Ninh Lương cau mày nói: "Ta không phải y tu, chuyện chữa thương cứu người cứ giao cho y tu khác đi. Vân Sênh, con đi một chuyến."
Mặc Vân Sênh lập tức đáp: "Vâng, sư tôn."
Ninh Lương vừa định rời đi thì tiểu đồng vội vàng quỳ xuống trước mặt nàng nói: "Tông chủ, Mai sư thúc nói nhất định phải mời người qua đó. Nếu không sẽ phạt ta xuống trông coi tầng cuối cùng của ngục giam, xin Tông chủ khai ân!"
Ở Thiên Vân Tông, tuy Mai Lạc Anh không phải Tông chủ nhưng thân là đại sư tỷ của nguyên chủ nên đôi khi lời nói của nàng ta còn có trọng lượng hơn cả nguyên chủ, bởi vì ngày thường nguyên chủ không phải đang tu luyện thì cũng là quấn quýt bên Lạc Kỳ, xưa nay không quan tâm đến chuyện tông môn.
Ninh Lương liếc mắt nhìn tiểu đồng xui xẻo này, mạng sống của người làm công cũng là mạng sống, thôi thì cứ đi xem một chút, tiện thể nàng cũng muốn biết Lạc Kỳ có hắc hóa hay không.
Tuy nàng chưa đọc hết bộ tiểu thuyết này, nhưng nàng nhớ phong cách hành văn của tác giả có chút đen tối. Thiết lập nam chính có tính cách lạnh lùng, bạc bẽo, vừa chính vừa tà, lúc mới xuất hiện đã gϊếŧ người không chớp mắt, ngay cả vị sư tôn hết mực yêu thương hắn mà hắn cũng không chút do dự dùng Hóa Hồn Đinh hóa giải tu vi của nàng, hoàn toàn không quan tâm đến sống chết của ân sư.
Mở đầu chính là “mặt như trích tiên, lòng dạ như tu la”.
Tất cả đệ tử của nguyên chủ đều đã hắc hóa, không lý nào hắn lại không.
Ngục giam
Không khí âm u, ẩm thấp phả vào mặt, xen lẫn mùi hương chẳng lành đặc trưng của yêu thú, trên bốn bức tường dán đầy phù chú trấn áp yêu ma bằng chu sa.
Ngục giam có tổng cộng ba tầng, tầng dưới cùng nghe nói đang giam giữ một con yêu thú cấp “Cấm” trở lên, gần đạt đến trình độ Yêu Thần, vô cùng đáng sợ. Vì vậy tầng dưới cùng bị phong ấn rất kỹ lưỡng, ngay cả Tông chủ cũng không có quyền mở ra.
Tầng giữa giam giữ những yêu ma gây họa cho nhân gian nhưng không thể gϊếŧ chết, có người chuyên trông coi.
Còn tầng thứ ba thường giam giữ những đệ tử trong tông môn phạm lỗi. Do xung quanh nhà tù có phong ấn mạnh mẽ, ngăn cách linh lực nên bên trong không thể sử dụng linh lực, càng không thể tu luyện, chuyện này đối với tu sĩ là một điều vô cùng thống khổ. Vì vậy tất cả đệ tử đều sợ nhất là phạm lỗi rồi bị giam vào đây.
Tiểu đồng đi phía trước cầm đèn, chiếu sáng con đường có phần tối tăm.
Xung quanh có dấu vết của một trận giao đấu, mấy cánh cửa lao làm bằng huyền thiết vậy mà đều bị chém đứt. Trong ngục giam không thể sử dụng linh lực mà còn có thực lực mạnh mẽ như vậy, bọn họ tuyệt đối không phải người tầm thường.
Mà những người đó lại nhằm vào Lạc Kỳ, xem ra thân phận của nam chính cũng không đơn giản.
Lạc Kỳ bị giam trong phòng giam ở nơi sâu nhất. Trên cửa lao, không biết bị sức mạnh gì làm tan chảy thành một lỗ lớn.
Lúc này, Mai Lạc Anh đang quay lưng về phía cửa đứng trước mặt Lạc Kỳ, vừa hay che khuất hắn.
“Sao ngươi lại cố chấp như vậy hả? Để mặc độc tố lan ra thì ngươi sẽ chỉ chết trong đau đớn thôi, ngươi cam tâm chết như vậy sao?” Mai Lạc Anh thở dài: “Tuy nàng ta không ra gì, nhưng đối với ngươi là thật lòng.”
Ninh Lương vừa hay nghe thấy câu này thì không khỏi cảm thấy hơi xấu hổ.
Chuyện nguyên chủ si mê tiểu đồ đệ cả Thiên Vân Tông đều biết rồi sao?
Nàng không nghe thấy câu trả lời của Lạc Kỳ, mà lúc này tiểu đồng cũng lên tiếng: “Mai sư thúc, Tông chủ đã đến rồi ạ.”
“Sao lâu vậy?” Mai Lạc Anh nghiêng người sang, vẻ mặt có chút bất mãn.
“Tông chủ vừa dẫn các đệ tử đi tu luyện ở tầng thứ bảy của bí cảnh ạ.” Tiểu đồng vội vàng nói.
“Ồ?” Mai Lạc Anh dường như không ngờ nàng sẽ làm vậy, có chút ngạc nhiên nhìn nàng: “Cuối cùng cũng có chút dáng vẻ của Tông chủ rồi!”
Ninh Lương mỉm cười, nếu nàng nói nàng dẫn các đệ tử vào đó chỉ để cày cuốc tăng tu vi thì e rằng sẽ làm vị đại sư tỷ này tức chết mất.
Nàng đang cười thì bỗng nhiên cảm nhận được một ánh mắt lạnh lẽo đến rợn người.
Ánh mắt Ninh Lương không tự chủ được nhìn xuyên qua Mai Lạc Anh, nàng hơi cúi xuống, nhìn người đang ngồi trong góc phòng giam.
Trên nóc phòng giam có một ô cửa sổ thông gió, ánh nắng thỉnh thoảng chiếu vào rải xuống một chút ánh sáng, soi rõ mọi thứ u ám trong lao tù.
Trong bóng tối như vậy, thiếu niên đó dường như vẫn tỏa ra ánh sáng, trong trẻo hơn cả trăng tròn, rực rỡ hơn cả hoa nở.
Hắn mặc trường bào màu xanh nhạt dính máu, tóc đen xõa xuống chiếc cổ trắng ngần, mấy giọt máu dính trên má cùng với những lá bùa chu sa trên tường phía sau hắn tạo thành một sự hài hòa kỳ lạ.
Như thể hắn là yêu nghiệt dùng sắc đẹp mê hoặc lòng người bị phong ấn ở đây.
Nhưng yêu nghiệt lại không có khí chất cao quý, kiêu ngạo như vậy.
Trong đầu Ninh Lương tự động hiện lên hai trang nguyên tác tràn đầy những lời ca ngợi vẻ đẹp tuyệt mỹ của hắn, nào là “Gió thổi tuyết bay, tựa chim hồng giật mình, ngay cả thần tiên cũng phải tán thưởng…”. Mà bây giờ, nàng cảm thấy chỉ có một từ có thể hình dung vẻ đẹp long trọng, tráng lệ như vậy.
Khuynh quốc khuynh thành, điên đảo chúng sinh.
Hắn chậm rãi ngước mắt lên, lạnh lùng liếc nhìn nàng khiến người ta phải nín thở.
Ninh Lương: Nàng hiểu nguyên chủ rồi.
Chẳng trách dù thân bại danh liệt, tu vi mất hết, nguyên chủ vẫn muốn có được hắn.
Chết dưới hoa mẫu đơn, làm quỷ cũng phong lưu.
Nhưng Ninh Lương không muốn chết.
Cũng không muốn phong lưu cho lắm.
Ánh mắt nàng dừng lại trên khuôn mặt Lạc Kỳ, sau khi thưởng thức nhan sắc của hắn một lúc, nàng lập tức nhìn lêи đỉиɦ đầu hắn, xem độ hắc hóa của hắn.
Hắn rốt cuộc đã hắc hóa đến mức nào rồi… Ơ?
Ánh sáng quá mờ, nàng chẳng thấy gì cả.
Ninh Lương vô thức bước lên vài bước. Ngay lập tức, trong đáy mắt lạnh lùng của Lạc Kỳ hiện lên vẻ chán ghét dữ dội, như thể chỉ cần nàng tiến thêm một bước nữa là hắn sẽ khiến nàng chết không toàn thây.
Nhưng Ninh Lương chỉ muốn xem độ hắc hóa của hắn chứ chẳng hơi đâu quan tâm đến ánh mắt của hắn.
Nàng đi đến chỗ chỉ còn cách Lạc Kỳ hai bước mới dừng lại, nhìn đỉnh đầu hắn mà vẻ mặt không thể tin nổi.
Không có, chẳng có gì cả!
Hắn vậy mà không hắc hóa.
Cuối cùng nàng cũng có một đồ đệ không phải là nhân vật phản diện, Ninh Lương cảm động muốn khóc rồi.
Không hổ là nam chính mà.
Nhưng mà...
Ánh mắt muốn gϊếŧ người của hắn quá mãnh liệt, Ninh Lương nhanh chóng nhận ra, nàng bèn đứng dậy, khẽ ho một tiếng.
Mai Lạc Anh thất vọng nhìn nàng với vẻ mặt hận rèn sắt không thành thép, cứ tưởng dạo này nàng đã thay đổi nhiều rồi, còn biết dẫn đệ tử đi bí cảnh tu luyện nữa, không ngờ vừa nhìn thấy Lạc Kỳ, nàng lại trở về bộ dạng si mê như trước!
Còn nóng lòng đến gần nhìn người ta như vậy, thảo nào Lạc Kỳ thà chết cũng không muốn nàng cứu.
“Sư muội.” Mai Lạc Anh lên tiếng: “Ta mời muội đến đây là vì có chuyện quan trọng liên quan đến tính mạng của Lạc sư điệt.”
Ninh Lương nói: “Sư tỷ, nhìn thấy đồ nhi bị thương ta đương nhiên rất đau lòng, nhưng ta không phải y tu, thật sự lực bất tòng tâm. Hay là thế này, tam đồ đệ Mặc Vân Sênh của ta là y tu nổi tiếng, đặc biệt là trình độ luyện đan rất cao siêu, ngay cả ở bên ngoài Thiên Vân Tông cũng rất có tiếng tăm, hay là để hắn đến xem sao.”
Nàng nói xong thì trong ngục giam đột nhiên im lặng một lúc.
Trước kia, chỉ cần nghe thấy chuyện gì liên quan đến Lạc Kỳ, cho dù chẳng dính dáng gì đến nàng thì nàng cũng phải xen vào.
Rõ ràng là sư tôn mà lại cứ như thê tử của Lạc Kỳ vậy.
Cho dù nàng không phải y tu, nghe nói hắn bị thương nàng cũng nhất định phải túc trực bên cạnh, đích thân đút cơm đút thuốc, sao có thể đẩy hắn cho người khác được?
Mai Lạc Anh cố nén cảm giác kỳ quái lại nói: “Sư muội, vết thương của Lạc sư điệt e rằng chỉ có muội mới cứu được.”
“Ta không được đâu!”
“Không cần.”
Giọng của Ninh Lương và Lạc Kỳ gần như vang lên cùng một lúc, một người ra sức từ chối, một người thì lạnh lùng cự tuyệt.
Mai Lạc Anh tức giận nói: “Nếu muội không cứu thì hắn sẽ chết!”
Ninh Lương: Còn có chuyện tốt như vậy sao?
Thấy nàng không hề dao động, Mai Lạc Anh đành phải kéo nàng sang một bên rồi mới nói: “Mấy người đó muốn lấy mạng Lạc sư điệt nhưng không gϊếŧ được hắn, lại kinh động đến linh thú hộ sơn nên trước khi chạy trốn đã dùng thủ đoạn hèn hạ, hạ ‘Diệt Tình Chú’ lên người hắn.”
“Đó là cái gì vậy?” Ninh Lương chưa từng nghe nói đến.
“Đó là một loại độc của yêu tu. Người trúng loại độc này sẽ vĩnh viễn không thể động tình, một khi động tình, ‘Diệt Tình Chú’ sẽ theo linh mạch lan ra toàn thân, cuối cùng đứt đoạn linh mạch mà chết.”
Ninh Lương “ồ” lên một tiếng: “Như vậy chỉ cần không động tình thì sẽ không chết mà.”
“Nói nghe dễ quá nhỉ?” Mai Lạc Anh nói: “Thất tình lục dục ai cũng có, sống trên đời không thể tránh khỏi việc có tình cảm. Chỉ cần có tình cảm là đều có thể kích hoạt ‘Diệt Tình Chú’.”
“Thất tình lục dục cũng tính sao? Quả là kịch độc mà.” Trong ấn tượng của Ninh Lương, Lạc Kỳ tuy vô tâm với tình ái, lạnh lùng bạc bẽo nhưng cũng không phải là người hoàn toàn vô cảm.
Hắn đối với nguyên chủ cũng từng có tình nghĩa thầy trò, đối với các vị trưởng lão đức cao vọng trọng của Thiên Vân Tông cũng coi như là kính trọng.
Ngay cả đối với Mộ Thiền suốt ngày quấn lấy hắn, thỉnh thoảng hắn cũng chỉ bảo cho nàng ta một hai chiêu.
Thậm chí khi Yến Vô Tranh bị các đệ tử khác bắt nạt, hắn cũng sẽ ra tay cứu giúp.
Tất cả những điều này đều là tình cảm.
“Sư muội, tuy ‘Diệt Tình Chú’ rất độc, nhưng không phải là không có cách giải.” Mai Lạc Anh nhìn nàng: “Muội có thể giúp Lạc sư điệt giải độc.”
“Ta?” Ninh Lương lập tức suy nghĩ, chẳng lẽ nguyên chủ còn có thể chất thần kỳ nào khác mà nàng chưa biết sao?
Mai Lạc Anh: “Diệt Tình Chú có thể giải bằng si tình.”
Ninh Lương: ?