Lôi quả chỉ mọc ở những nơi tập trung sấm sét, cực kỳ nguy hiểm, vì vậy giá cả rất đắt đỏ. Ngay cả Mặc Vân Sênh là y tu nổi tiếng cũng không có mấy quả, hơn nữa chúng đều được dùng làm dược liệu quan trọng để luyện đan, không thể nào ăn như trái cây được.
Mặc Vân Sênh đành phải thu hồi Bách Thảo Thanh Lộ lại, uống một ngụm nhỏ.
Ninh Lương cắn một miếng Lôi quả "rắc" một tiếng, Dạ Tinh lập tức ngẩng đầu lên nhìn nàng.
Thấy bộ dạng thèm thuồng của hắn, Ninh Lương hỏi: “Muốn ăn?”
Dạ Tinh bĩu môi, nghĩ đến việc nàng thường xuyên cho hắn ăn ngon, chưa bao giờ keo kiệt nên hắn cảm thấy nàng cũng sẽ cho hắn ăn Lôi quả thôi, vì vậy hắn liền gật đầu.
Nhưng Ninh Lương lại vô tình nói: “Không cho.”
Dạ Tinh sững người, sau đó hắn bật dậy khỏi mặt đất, đi đến trước mặt nàng: “Sao người lại keo kiệt thế?”
“Con còn không thèm gọi ta một tiếng sư tôn.” Ninh Lương chậm rãi nói.
Dạ Tinh nghiến răng, hắn do dự một chút rồi không cam lòng gọi: “Sư tôn.”
Khóe môi Ninh Lương cong lên, ném một quả Lôi quả cho hắn.
Dạ Tinh ngồi bệt xuống đất bên cạnh tảng đá của Ninh Lương ăn Lôi quả ngon lành.
Các đệ tử khác thấy vậy thì sắc mặt mỗi người một vẻ.
Ân Niệm Tuyết khinh thường liếc nhìn Dạ Tinh, quay mặt đi uống nước của mình.
Ánh mắt Mặc Vân Sênh thì tối sầm lại, cũng lặng lẽ quay mặt đi.
Tiêu Trầm Mạch nheo mắt lại, trong lòng thầm nghĩ: Từ khi nào mà Dạ Tinh có tính tình xấu nhất, nóng nảy nhất, tà khí nhất Thiên Vân Tông lại có quan hệ tốt với Ninh Lương như vậy?
Trong mắt Mộ Thiền thì tràn đầy vẻ hâm mộ, nàng ta cũng muốn nếm thử mùi vị của Lôi quả.
Yến Vô Tranh ngây người nhìn bọn họ, cuối cùng hắn vẫn cúi đầu xuống. Sư tôn hôm nay đã cứu hắn rồi, hắn không thể đòi hỏi quá nhiều.
Hắn vỗ vỗ chú chó nhỏ trong lòng. Lúc tìm thấy nó trên đường, nó vẫn hôn mê bất tỉnh.
Ăn Lôi quả xong, Ninh Lương liền nói: “Tiếp tục ra ngoài tu luyện thôi.”
Tiêu Trầm Mạch nhìn Mặc Vân Sênh đang gắng gượng chống đỡ, hắn hơi nhíu mày, có chút bất mãn nói: “Sư tôn…”
Ninh Lương ngẩng đầu lên, lạnh lùng nhìn sang chỗ hắn.
Tiêu Trầm Mạch không khỏi sững người. Dưới ánh mắt đó, những lời hắn định nói ra lại bất giác nuốt ngược vào trong.
Mấy tháng trước, nàng ở trước mặt hắn vẫn là dáng vẻ nói gì nghe nấy.
Nàng đã bắt đầu thay đổi từ khi nào vậy?
Ninh Lương đứng dậy, bước ra ngoài ánh mặt trời.
Có nhiều người liều sống liều chết chống đỡ linh thú trong bí cảnh giúp nàng như vậy, nàng không thể lãng phí cơ hội này được.
Nàng có Băng Phách Hàn Đăng, chỉ cần đi theo phía sau bọn họ không ngừng hấp thụ linh lực là được. Mỗi khi linh thú bị gϊếŧ chết, linh lực trong cơ thể chúng sẽ bộc phát ra ngay lập tức, đó cũng là lúc thu hoạch được nhiều nhất.
Mặc dù hiệu quả không cao như lúc Bạch Quỷ Vương chống sét, nhưng sau hai ngày Ninh Lương cũng thu hoạch được rất nhiều, tốc độ nhanh hơn gấp mấy lần so với ở bên ngoài bí cảnh.
Tuy nhiên, dù ngon đến đâu cũng không thể ăn mãi.
Hơn nữa, đã gần ba ngày kể từ lần triệu hồi Bạch Quỷ Vương trước, nàng lại có thể cùng Bạch Quỷ Vương vào Lôi Cảnh một lần nữa rồi.
Vì vậy, chiều ngày hôm sau, Ninh Lương cuối cùng cũng quyết định rời khỏi Sa Cảnh.
Lúc này, mấy đệ tử đều đã kiệt sức, ngay cả Ân Niệm Tuyết luôn điềm tĩnh bước chân cũng có chút loạng choạng.
“Lần này ở Sa Cảnh các con thể hiện không tệ. Hy vọng sau khi trở về, các con sẽ tổng kết lại kinh nghiệm, ba ngày nữa chúng ta lại tiếp tục đi vào bí cảnh.”
Vừa nghe nói ba ngày nữa lại phải vào bí cảnh, ngay cả Tiêu Trầm Mạch luôn điềm tĩnh cũng hơi lảo đảo.
Ninh Lương mỉm cười: “Mặc dù ba ngày tới ta không cùng các con vào bí cảnh nhưng các con cũng không được lơ là. Phải từ vào tầng thứ năm của bí cảnh ít nhất một lần mỗi ngày, hiểu chưa?”
Mặc Vân Sênh khẽ đáp: “Vâng, sư tôn.”
Dạ Tinh ở bên cạnh Ninh Lương nhỏ giọng hỏi: “Người còn là người nữa không vậy? Hành hạ bọn ta như vậy thì có lợi gì cho người chứ?”
Ninh Lương: “Thầy nghiêm thì trò mới giỏi, đừng trách sư tôn tàn nhẫn. Chẳng bao lâu nữa các con sẽ tham gia ‘Hội Võ Tiên Môn’ rồi, đến lúc đó các thiên tài yêu nghiệt của các tiên môn sẽ tụ họp ở đây. Nếu các con thua quá thảm hại thì sư tôn cũng mất mặt.”
Vừa nói bọn họ vừa bước ra khỏi cửa tầng thứ bảy của bí cảnh.
Ninh Lương ung dung, bình thản bước ra ngoài. Còn sáu đồ đệ phía sau nàng thì mặt mày đều tái mét, lê từng bước nặng nề ra ngoài, ngay cả lưng cũng không thẳng nổi.
Vừa thấy cảnh tượng này ở lối vào bí cảnh, mọi người lập tức kính nể Ninh Lương.
Không hổ là Tông chủ mà!
“Tông chủ!” Một tiểu đồng đứng đợi ở lối vào bí cảnh, vừa thấy Ninh Lương xuất hiện hắn liền chạy đến, quỳ xuống đất nói: “Xảy ra chuyện không hay rồi!”
Chuyện gì có thể lớn hơn việc nàng triệu hồi Bạch Quỷ Vương chứ?
Ninh Lương cụp mắt xuống, định bụng chuyện nhỏ thì cứ để Tiêu Trầm Mạch xử lý là được.
“Sao vậy?”
Tiểu đồng nói: “Đêm qua có người xông vào ngục giam của Thiên Vân Tông đánh Lạc sư đệ bị thương ạ!”
Ninh Lương sững người. Trận pháp hộ sơn của Thiên Vân Tông rất mạnh, ngay cả Bắc Đẩu Tiên Quân cũng không thể dễ dàng phá vỡ. Nếu không những kẻ dòm ngó Thiên Vân Tông cũng sẽ không đợi đến ngày tổ chức “Hội Võ Tiên Môn” mới ra tay với Thiên Vân Tông.
Ai mà lợi hại đến mức có thể xông vào được đây vậy?
Còn đánh Lạc Kỳ bị thương?
Nhưng mà Lạc Kỳ là nam chính của quyển sách này, không dễ gì chết được, Ninh Lương không lo lắng, cứ đợi ba ngày nữa nàng ra khỏi Lôi Cảnh rồi xử lý sau.
“A Mạch, chuyện này giao cho con. Con điều tra xem ai là kẻ đã xông vào Thiên Vân Tông rồi tìm người chữa thương cho Lạc Kỳ đi.”
“Vâng.” Tiêu Trầm Mạch đáp.
Nàng qua loa dặn dò, cũng không hề quan tâm đến Lạc Kỳ, mấy đệ tử đều ngạc nhiên nhìn nàng.
“Tông chủ, vết thương của Lạc sư đệ rất nghiêm trọng. Mai sư thúc đã xem qua, nói là bó tay không cứu được. Nhưng trên đời này chỉ có Tông chủ mới cứu được hắn!” Tiểu đồng lo lắng nói.
Ninh Lương: ?
Nàng có phải y tu đâu.
Mà cho dù nàng là y tu thì nàng cũng không muốn cứu Lạc Kỳ!