Ngay khoảnh khắc ý thức sắp tan biến, Ninh Lương buông Long Cốt kiếm ra, nàng ngẩng đầu lên, nhẹ nhàng búng tay một cái.
Tách!
Trong bóng tối, một tiếng động vô cùng nhỏ vang lên.
Linh lực tuôn ra từ đầu ngón tay nàng.
Với tu vi Kim Đan kỳ của nàng, muốn làm hắn bị thương là chuyện viển vông. Hắn cũng sẽ không thèm để ý đến đòn công kích của nàng.
Mà Ninh Lương dường như cũng không có ý định tấn công hắn.
Linh lực trên đầu ngón tay nàng bỗng nhiên bùng cháy trong không khí hóa thành ngọn lửa hừng hực, ngay lập tức chiếu sáng xung quanh hai người.
Thuật pháp sơ cấp nhất có thể sử dụng khi đạt đến Trúc Cơ kỳ là Hỏa Linh thuật.
Dùng linh lực triệu hồi ngọn lửa bình thường để nhóm lửa, chiếu sáng, nướng thịt. Ngay cả người thường cũng có thể làm được bằng cách quẹt một que diêm.
Nhưng mà...
Ngay khi ngọn lửa bùng lên, bàn tay lạnh lẽo trên cổ Ninh Lương đột nhiên biến mất. Thiếu niên bỗng hét lên thảm thiết, rồi hắn lập tức biến mất khỏi tầm mắt của nàng, chìm vào trong bóng tối.
Không khí lại tràn vào phổi, Ninh Lương thở hổn hển từng hơi.
Còn tiếng còi báo động của hệ thống thì dừng lại ở số “hai” mà không tiếp tục nữa.
Nàng thở dốc một lúc rồi mới khẽ nhếch môi nhìn về phía bóng tối phía trước, có một bóng người mơ hồ đứng ở đó, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm nàng.
“Trong bóng tối, ngươi chính là chúa tể.” Ninh Lương khàn giọng nói: “Vậy bên ngoài bóng tối thì sao?”
“Nha đầu thối tha này!” Yến Vô Tranh đứng trong bóng tối nghiến răng nghiến lợi nói.
“Ban ngày ngươi đã phát hiện ra ta giở trò nhưng lại không ngăn cản ta không phải vì ngươi không muốn, mà là vì ngươi không thể.” Ninh Lương cười nói: “Sa Cảnh ban ngày có ánh mặt trời chói chang. Ngươi sợ ánh sáng, à không, có lẽ ngươi còn sợ nóng nữa.”
Ninh Lương duy trì Hỏa Linh thuật đang cháy trong tay rồi bước về phía Yến Vô Tranh mấy bước.
Hắn cũng nhanh chóng lùi lại theo ánh lửa đến gần.
“Ngay cả một chút ánh sáng này cũng sợ sao?” Ninh Lương khẽ nhướng mày: “Chẳng trách lúc ở Thiên Vân Tông ngươi chưa từng xuất hiện. Cho dù hắn bị bắt nạt, bị sỉ nhục, ngươi có phẫn nộ, không cam lòng thì cũng chỉ có thể âm thầm chịu đựng trong bóng tối. Ngươi là vua của bóng tối, nhưng lại là tù nhân của ánh sáng.”
“Câm miệng!” Yến Vô Tranh tức giận quát.
“Ánh sáng của Băng Phách Hàn Đăng rất yếu ớt, quan trọng nhất là thuộc tính của chiếc đèn này cực kỳ lạnh lẽo. Nếu không thì ngươi cũng sẽ không dám đến gần ta.”
Ninh Lương đứng dưới ngọn lửa, ánh lửa chiếu lên mặt nàng, ấm áp nhưng lại vô cùng đáng sợ.
Yến Vô Tranh chậm rãi lùi lại, hắn thậm chí còn không dám ngẩng đầu lên nhìn nàng.
Ninh Lương không tiến lên nữa. Nàng đã biết nguyên nhân Yến Vô Tranh hắc hóa. Yến Vô Tranh hắc hóa 100% này mới là hắn thật sự, còn thiếu niên nhút nhát đó chỉ là lớp vỏ bọc mà hắn dùng để tồn tại dưới ánh sáng với cái giá phải trả là hy sinh tất cả sức mạnh của mình.
Mặc dù đã biết nguyên nhân nhưng nàng vẫn chưa biết phương án chữa trị cho hắn. Thậm chí Ninh Lương còn biết rõ, với thực lực hiện tại của nàng, nàng không thể gϊếŧ Yến Vô Tranh. được
Nếu có thể gϊếŧ hắn thì lão Tông chủ đã không mang hắn về Thiên Vân Tông rồi. Nơi này khắp nơi đều là ánh sáng, hắn hoàn toàn không có cơ hội xuất hiện.
“Đừng đắc ý quá sớm, ta sẽ tìm ra cách thoát khỏi tình cảnh hiện tại rồi, đến lúc đó chính là ngày chết của ngươi!” Yến Vô Tranh lạnh lùng nói lời tàn nhẫn.
Ninh Lương khẽ thở dài một tiếng. Xung quanh là bóng tối dày đặc, một vùng không gian rộng lớn bị sức mạnh của Yến Vô Tranh bao phủ, ngay cả bão cát trong Sa Cảnh cũng không thể đến gần.
Hắn mạnh mẽ như vậy mà lại sợ một chút ánh sáng nhỏ nhoi này.
“Tuy ta không biết tại sao ngươi lại như vậy, nhưng…” Ninh Lương ngừng lại một chút: “Ngươi thật sự rất đáng thương.”
Yến Vô Tranh cười khẩy: “Ngươi dám thương hại ta?”
Ninh Lương lắc đầu nói: “Trời sắp sáng rồi, ngươi nên trốn đi thôi.”
Vừa dứt lời, một tia sáng bình minh đột nhiên lóe lên ở đường chân trời phía xa, dần dần xua tan đi bóng tối.
Ninh Lương không khỏi nhìn thiếu niên cách đó không xa, toàn thân hắn chìm trong bóng tối, ánh mắt nhìn về phía đường chân trời. Khi ánh sáng yếu ớt chiếu lên mặt hắn, hắn cũng vô thức lùi lại từng chút một.
Nhưng ánh mắt ấy vẫn nhìn chằm chằm vào ánh sáng nơi chân trời.
Như khát khao, lại như đang sợ hãi.
Chúa tể bóng tối, tù nhân ánh sáng.
Ngay khi ánh mặt trời ló dạng, hắn đột nhiên ngã xuống đất. Khuôn mặt trắng bệch không còn chút máu, đôi mắt mở to nhưng lại mang theo vẻ mặt hoang mang, hoảng sợ.
Khí thế như bậc đế vương thống trị bóng tối đã biến mất, chỉ còn lại thiếu niên nhút nhát vô tội không ngừng đảo mắt nhìn quanh. Khi nhìn thấy Ninh Lương, hắn đột nhiên bò dậy.
“Sư tôn!”
Ninh Lương nhìn ánh mặt trời chiếu lên khuôn mặt non nớt của thiếu niên, hắn hoàn toàn không biết chuyện gì đã xảy ra.
Còn thanh tiến độ 100% trên đầu hắn cũng đã trở về 0.01% lần nữa.