Yến Vô Tranh bước về phía trước hai bước, đế giày giẫm lên cát khô phát ra âm thanh rợn người.
Dù có Băng Phách Hàn Đăng, Ninh Lương vẫn nổi hết cả da gà.
Theo lời nhắc nhở của hệ thống, Băng Phách Hàn Đăng rõ ràng không thể cản được Yến Vô Tranh đã hắc hóa 100%.
Yến Vô Tranh đi đến rìa ánh sáng của Băng Phách Hàn Đăng thì không thể tiến thêm được nữa, lớp kết giới do thần khí này tạo ra đã ngăn cản hắn lại.
Hắn chậm rãi giơ tay lên đặt vào nguồn ánh sáng, đồng thời hơi ngước mắt lên liếc nhìn Ninh Lương, ánh mắt âm u đó của hắn khiến nàng rùng mình.
“Biết sợ rồi à?” Hắn cười khẩy: “Giả vờ bình tĩnh như vậy làm gì, ngươi tưởng chỉ bằng một chiếc đèn Băng Phách Hàn Đăng đó là có thể cản được ta sao?”
Ninh Lương nhìn chằm chằm hắn: “Ngươi không phải Yến Vô Tranh, ngươi là ai?”
“Ai nói ta không phải? Ngươi cho rằng Yến Vô Tranh chỉ là một tên phế vật yếu đuối để mặc người khác bắt nạt, để ngươi tùy tiện sai khiến hắn đi chịu chết à?” Hắn hừ lạnh.
Tim Ninh Lương đập thình thịch. Ban ngày nàng có thử thăm dò thực lực của Yến Vô Tranh, chuyện này không ai phát hiện ra, sao hắn lại biết được?
“Thủ đoạn nhỏ nhoi này của ngươi có thể lừa được người khác, nhưng ngươi nghĩ nó qua được mắt ta sao?” Hắn dùng sức ấn vào ánh sáng của Băng Phách Hàn Đăng.
Rắc rắc rắc——
Như có tiếng thủy tinh vỡ vụn, vết nứt lan ra từ lòng bàn tay hắn nhanh chóng lan ra khắp ánh đèn.
Ninh Lương trợn tròn mắt, vô thức lùi lại phía sau. Nàng cũng nhanh chóng suy nghĩ.
Người trước mắt, cho dù là ngoại hình hay trang phục đều chắc chắn là Yến Vô Tranh, chỉ khác ở khí tức trên người hắn. Yến Vô Tranh trước đây rất nhút nhát, yếu đuối, còn người này lại mang theo khí phách và sát khí của bậc đế vương trong màn đêm.
Hôm nay nàng đã chứng kiến trận chiến giữa hắc linh thú và Sa Ma Vương giữa biển cát, khí tức trên người hắc linh thú đó đã đủ đáng sợ rồi, nhưng so với Yến Vô Tranh bây giờ nó chỉ là hạt cát giữa sa mạc mà thôi.
Nếu hắn lợi hại như vậy thì tại sao lại không xuất hiện? Tại sao lại cứ để mặc mình bị bắt nạt ở Thiên Vân Tông?
Với khí phách bá đạo của người này, hắn rõ ràng không thể chịu được việc bị bắt nạt.
Vậy tại sao bây giờ hắn lại xuất hiện?
Càng trong thời khắc nguy cấp, đầu óc Ninh Lương càng tỉnh táo. Nàng không ngừng nhớ lại cuộc đối thoại với Yến Vô Tranh trước đó.
Lão Tông chủ nói ở Thiên Vân Tông vạn tà bất xâm.
Nếu ở đây đã vạn tà bất xâm, vậy thì Yến Vô Tranh bây giờ là cái gì, trông hắn không giống bị tà vật nhập vào!
Xoẹt——
Ánh sáng của Băng Phách Hàn Đăng vỡ tan, hóa thành vô số điểm sáng nhỏ li ti rồi tan biến trong bóng tối xung quanh.
Không còn ánh sáng của Băng Phách Hàn Đăng, tầm nhìn của Ninh Lương lập tức tối sầm lại.
Nhưng nàng vẫn có thể cảm nhận được thiếu niên đang bước từng bước về phía nàng. Hắn bước đi thong thả, như một kẻ săn mồi đỉnh cao đang thích thú ngắm nhìn con mồi của mình, suy nghĩ nên bắt đầu ăn từ chỗ nào mới ngon miệng nhất.
Ninh Lương rợn tóc gáy.
Trong đầu nàng, tiếng còi báo động của hệ thống vẫn vang lên không ngừng như bùa đòi mạng khiến Ninh Lương vô cùng bực bội.
“Dừng lại!” Đột nhiên nàng bực dọc ra lệnh cho hệ thống.
Hệ thống rất biết điều, sau khi tiếng còi báo động dừng lại, nó lại ân cần nhắc nhở Ninh Lương một lần nữa.
[Thông báo của hệ thống: Xin ký chủ nhanh chóng tiến hành chữa trị cho phản diện [Yến Vô Tranh], sinh mệnh của ký chủ chỉ còn một phút, sắp bắt đầu đếm ngược.]
Ninh Lương để ý thấy hệ thống vẫn dùng cách gọi là phản diện [Yến Vô Tranh], dựa theo tác phong nghiêm túc của hệ thống trước kia, Yến Vô Tranh trước mắt không thể nào bị tà vật nhập vào được.
Vậy thì, là nhân cách thứ hai sao?
Nếu là nhân cách thứ hai thì khi nhân cách chính thức tỉnh, hắn sẽ không biết chuyện gì đã xảy ra. Nhưng hắn lại biết Ninh Lương đã dùng đại bàng tấn công Yến Vô Tranh, suýt nữa khiến hắn mất mạng.
Nếu hắn đã biết thì chứng tỏ lúc đó hắn vẫn có ý thức, thậm chí còn rất nhạy bén cho nên mới có thể nhận ra là nàng giở trò.
Mà với khí phách và thực lực như lúc này của hắn thì nếu đã thức tỉnh, sao hắn có thể để mặc Ninh Lương làm càn như vậy, lúc đó hắn nên ra tay gϊếŧ nàng mới phải.
Tại sao lúc đó hắn không xuất hiện?
Trừ khi… hắn không thể ra ngoài được?
Ở Thiên Vân Tông, khi Yến Vô Tranh bị các đệ tử khác bắt nạt, hắn cũng không thể ra ngoài. Nhưng những lời hắn vừa nói rõ ràng là đầy oán hận, hắn biết tất cả những chuyện này.
Tại sao không thể ra ngoài?
Thứ gì đã ngăn cản hắn?
Trong bóng tối, bóng dáng thiếu niên khoác lên mình màn đêm dày đặc đã đến gần Ninh Lương. Hắn đứng ngay trước mặt nàng, khuôn mặt ẩn trong bóng tối tỏa ra tà khí nồng đậm, tia máu đỏ trong mắt là ánh sáng duy nhất trong bóng tối.
Những ngón tay trắng bệch lạnh lẽo của hắn giơ lên, chậm rãi bóp lấy chiếc cổ mảnh khảnh của nàng.
Cảm giác ấm áp, mềm mại khi chạm vào khiến hắn khẽ nhướng mày.
Hắn cụp mắt xuống, nhìn chằm chằm Ninh Lương rồi khẽ siết chặt ngón tay lại.
Dưới khí thế mạnh mẽ như chúa tể bóng tối của hắn, Ninh Lương thậm chí không thể giơ Long Cốt kiếm lên được.
“Ngươi nghĩ mình đang đối mặt với ai vậy?” Hắn cười khẩy: “Trong bóng tối, ta chính là chúa tể.”
[Thông báo khẩn cấp của hệ thống: Sinh mệnh của ký chủ bắt đầu đếm ngược mười giây, mười, chín, tám…]
Ninh Lương cố gắng ngẩng đầu lên nhìn thanh tiến độ 100% màu đen trên đầu hắn, làm sao có thể giảm thanh tiến độ xuống trong vài giây ngắn ngủi này đây?
Cổ họng bị siết chặt, không khí ngày càng ít đi, Ninh Lương cảm thấy l*иg ngực đau đớn dữ dội, ý thức trong đầu nàng cũng nhanh chóng biến mất.
“Ha ha ha…” Tiếng cười trầm thấp quỷ dị vang vọng bên tai nàng.
[Bốn, ba, hai…]