Ninh Lương tìm một góc yên tĩnh ngồi xuống. Linh lực trong Sa Cảnh gấp vô số lần bên ngoài, đệ tử bình thường không có cơ hội vào đây tu luyện. Hôm nay may mắn chú chó nhỏ kia đã đánh Sa Ma Vương bị thương nặng, cũng trấn áp được những linh thú khác trong Sa Cảnh, vì vậy đây là một cơ hội tu luyện hiếm có.
Ngoại trừ Yến Vô Tranh ra, những đệ tử khác sau khi nghỉ ngơi một lúc liền nhắm mắt tu luyện.
Đương nhiên Ninh Lương cũng sẽ không bỏ lỡ cơ hội này.
Nàng ngồi xếp bằng xuống, từ từ gạt bỏ những suy nghĩ trong đầu đi rồi niệm thần chú, dẫn linh lực xung quanh vào trong cơ thể.
Tu luyện như vậy đương nhiên sẽ không nhanh bằng trực tiếp hấp thụ linh lực từ sấm sét. Ninh Lương nghĩ, ngày mai sau khi rời khỏi Sa Cảnh cũng vừa tròn ba ngày, có lẽ nàng có thể triệu hồi Bạch Quỷ Vương một lần nữa.
Không biết từ lúc nào xung quanh đã trở nên yên tĩnh. Sau khi đắm chìm trong tu luyện, những âm thanh hỗn loạn ngoài kết giới dường như cũng bị ngăn cách.
Trong không gian yên tĩnh ấy, Ninh Lương cảm nhận được quá trình linh lực đi vào cơ thể chảy vào linh mạch.
Bộp!
Bốp!
Rắc!
Ninh Lương trời sinh có tính cẩn thận, cho dù đang tu luyện nàng cũng mở Thần Chiếu để thần thức bao phủ xung quanh. Vì vậy nàng có thể cảm nhận được bất kỳ sự thay đổi nhỏ nào xung quanh.
Nàng mở mắt ra, vô thức nhìn lên kết giới. Vừa rồi hình như kết giới đã bị phá vỡ.
Ý nghĩ này vừa lóe lên trong đầu thì “Rắc——!!” một tiếng vang lớn, kết giới xung quanh lập tức vỡ tan, bão cát của tầng thứ bảy của bí cảnh ngay lập tức tràn vào.
Hạt cát nhỏ li ti như đạn lạc bắn ra từ bốn phương tám hướng. May mắn thay Ninh Lương phản ứng nhanh nhạy, ngay khi cát bắn vào người, nàng đã dùng linh lực thắp sáng tim đèn của Băng Phách Hàn Đăng.
Ánh đèn sáng lên biến thành lớp phòng ngự tuyệt đối bao phủ lấy Ninh Lương.
“Chuyện gì thế này? Tiêu Trầm Mạch, ngươi vô dụng đến mức này à, ngay cả một cái kết giới cũng không bố trí được…”
Cách đó không xa vang lên tiếng cằn nhằn của Dạ Tinh.
Nhưng vì bão cát ập đến nên ánh sáng của linh thạch xung quanh nhanh chóng tắt ngúm, bí cảnh lập tức rơi vào bóng tối bao phủ. Ánh sáng của Băng Phách Hàn Đăng chỉ bao phủ lấy Ninh Lương, không thể chiếu sáng xung quanh.
Dù sao Sa Cảnh cũng là tầng thứ bảy của bí cảnh, ngay cả nguyên chủ có tu vi Đại Thừa kỳ khi vào đây cũng không thể bình an vô sự, những đệ tử khác đương nhiên không thể dễ dàng chống đỡ được bão cát.
Tiếng của Dạ Tinh nhanh chóng bị bão cát cuốn đi.
Ninh Lương cũng chỉ nghe thấy Tiêu Trầm Mạch hét lên một tiếng: “Vân Sênh, đừng qua đó…”
Sau đó, mặc dù Băng Phách Hàn Đăng được Ninh Lương thắp sáng bằng tu vi Kim Đan kỳ ngăn cản được cát tấn công, nhưng nó không thể chống đỡ cuồng phong gào thét. Cơ thể nàng nhanh chóng bị cuốn vào gió, trời đất quay cuồng, trong nháy mắt nàng đã bị thổi bay qua vô số ngọn núi.
Nếu không có ánh sáng của Băng Phách Hàn Đăng bảo vệ thì với tu vi hiện tại của nàng, cơ thể đã tan nát trong bão cát từ lâu rồi.
Lúc này Ninh Lương nào còn quan tâm đến đám đồ đệ phản diện kia nữa. Ai cũng có lai lịch không tầm thường, bọn họ sẽ đều có cách tự bảo vệ mình.
Ninh Lương lấy ra chùy thủ Thiên Phát trong nạp giới, trên đó còn buộc tơ tằm băng chắc chắn. Nàng nhanh chóng ném chủy thủ về nhiều hướng khác nhau, cố gắng tìm một điểm tựa vững chắc.
Nhưng trong Sa Cảnh chỉ toàn cát vàng mênh mông, rất ít cây cối, ngay cả núi cũng chỉ là đá rời rạc, dù chủy thủ có cắm vào cũng không thể giữ được cơ thể nàng.
Gió thổi mạnh như vậy, nếu cứ rơi xuống nữa thì e rằng nàng sẽ bị thổi đến tận cùng của Sa Cảnh. Đến lúc đó muốn rời khỏi Sa Cảnh sẽ không dễ dàng.
Ninh Lương nghiến răng, nàng lấy Long Cốt kiếm ra, định đâm mạnh xuống cát.
Nàng đang tìm kiếm cơ hội hạ cánh thì đột nhiên bão cát xung quanh như biến mất. Trong nháy mắt, gió cát ngừng thổi, cuồng phong tắt ngúm.
Xung quanh yên tĩnh đến đáng sợ.
Cơ thể Ninh Lương nặng nề rơi xuống đất, nếu không có Băng Phách Hàn Đăng bảo vệ thì cú ngã này đủ để nàng gãy mấy cái xương sườn rồi.
Dưới ánh sáng của Băng Phách Hàn Đăng, Ninh Lương ngẩng đầu lên nhìn xung quanh, nhưng nàng chỉ thấy một màu đen kịt vô tận.
Bão cát đã dừng rồi sao?
Nhưng theo những gì nguyên chủ biết về Sa Cảnh, sau khi màn đêm buông xuống, bão cát trong Sa Cảnh sẽ hoành hành suốt đêm.
Có lẽ vẫn còn khá lâu nữa trời mới sáng.
Ninh Lương chậm rãi đứng dậy. Nàng đã từng nuôi rồng, mà rồng là sinh vật nguy hiểm nhất, hiếu chiến nhất, cũng tà ác nhất thế gian. Ngày nào nàng cũng sống bên cạnh sinh vật tà ác đó nên nàng hiểu rõ nhất cảm giác nguy hiểm thấm sâu vào tận xương tủy này.
Từ sau khi xuyên đến đây, ngay cả khi ở Lôi Cảnh đối mặt với Bạch Quỷ Vương, nàng cũng chưa từng có cảm giác linh hồn mình bị áp bức đến như vậy.
Mà bây giờ nàng lại có một cảm giác rất quen thuộc, tim như bị bóp nghẹt, cảm giác nguy hiểm như đang cận kề cái chết.
Một nỗi sợ hãi chưa từng có bao trùm lấy nàng.
Ninh Lương hít sâu một hơi, nàng vô thức nắm chặt Long Cốt kiếm.
Trong bóng tối đen kịt như mực phía trước, có thứ gì đó đang chậm rãi bước về phía nàng.
Kẻ thống trị Sa Cảnh là Sa Ma Vương, nó là sinh vật mạnh nhất ở đây. Nhưng thứ trong bóng tối lúc này còn mạnh hơn cả Sa Ma Vương gấp ngàn vạn lần.
Cái gì vậy?
Ninh Lương nhanh chóng nắm chặt pháp trận triệu hồi đã vẽ trong lòng bàn tay. Nàng nhìn thấy quang cầu của Bạch Quỷ Vương lơ lửng trước mắt vẫn mờ nhạt, nghĩa là không thể triệu hồi được hắn.
Còn những thứ khác nàng đã xem qua từng cái một, không có cái nào hữu dụng cả.
Trong nạp giới của nguyên chủ cũng không có pháp bảo nào có tính công kích mạnh.
Đúng lúc này có thứ gì đó đột nhiên xâm nhập vào [Thần Chiếu] đang mở của Ninh Lương.
Tim nàng đột nhiên đập thình thịch. Nàng chậm rãi ngẩng đầu lên, sau đó nàng thấy một thiếu niên quen thuộc bước ra khỏi bóng tối, đi đến nơi có ánh sáng của Băng Phách Hàn Đăng chiếu tới.
Trong màn đêm, chiếc áo choàng màu xanh lam của hắn như bị nhuốm đen, giống như được khoác lên mình màn đêm. Nàng có một cảm giác rất kỳ lạ, như thể hắn chính là vị vua thống trị mọi thứ trong bóng tối.
Hắn chậm rãi ngẩng đầu lên, trong mắt thoáng hiện lên tia máu đỏ hung tợn, khóe môi hơi nhếch lên tạo thành một vẻ tà ác đáng sợ trên khuôn mặt còn non nớt.
Ninh Lương kinh ngạc nhìn hắn.
Cùng lúc đó, trong đầu nàng đột nhiên vang lên tiếng còi báo động điên cuồng của hệ thống, âm thanh đó còn chói tai và khẩn cấp hơn bất kỳ lần nào trước đây.
[Thông báo của hệ thống: Độ hắc hóa của phản diện [Yến Vô Tranh] đã đạt 100%. Sinh mệnh của ký chủ chỉ còn chưa đầy ba phút, xin ký chủ lập tức tránh né nguy hiểm và nhanh chóng tiến hành chữa trị cho nhân vật phản diện này! Nhắc nhở thân thiện: Mạng sống chỉ có một, ký chủ sẽ bị hệ thống xóa sổ ngay lập tức sau khi chết, xin ký chủ trân trọng sinh mệnh! Trân trọng sinh mệnh! Trân trọng sinh mệnh! Nhắc lại, độ hắc hóa của nhân vật phản diện [Yến Vô Tranh] đã đạt 100%…]
Ninh Lương: …
Sao bây giờ ngươi mới nói!!!
Nàng nhìn thanh tiến độ màu đen trên đầu Yến Vô Tranh, ban đầu chỉ là 0.01%, bây giờ nó đã là 100% tỏa ra hắc khí đáng sợ.
Nàng cảm thấy, xác suất chữa trị cho Yến Vô Tranh thành công trong vòng ba phút thậm chí còn không đến 0.01%.