Chương 35

Đêm khuya yên tĩnh, cuồng phong gào thét, cát vàng không ngừng đập vào kết giới tựa như tiếng ác quỷ đòi mạng.

Yến Vô Tranh ôm chú chó nhỏ, cuộn tròn trong một góc không dám nhúc nhích.

Sau một trận đại chiến với Sa Ma Vương, chú chó nhỏ cũng thoi thóp, thân thể lạnh ngắt không còn có thể bầu bạn với hắn như thường ngày nữa.

Nếu không có chú chó nhỏ này thì hắn lại sẽ giống như trước kia, không ai quan tâm, suốt ngày cô độc ngồi trên đỉnh núi Vô Tướng nhìn xuống Thiên Vân Tông xem những đệ tử khác tụ tập đi qua đi lại, nhưng chẳng ai thèm để ý đến hắn.

Bây giờ ở nơi nguy hiểm rình rập này, hắn biết ngoài chú chó nhỏ ra cũng chẳng ai thèm quan tâm đến hắn.

Đột nhiên, trong tầm mắt đang cúi gằm xuống của hắn xuất hiện một vạt áo trắng muốt dừng lại trước mặt hắn.

Yến Vô Tranh ngẩn người, hắn sợ hãi ngẩng đầu lên. Nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng của Ninh Lương, hắn không khỏi ngồi thẳng dậy.

“Sư tôn…” Hắn nhỏ giọng nói rồi lại ôm chặt chú chó nhỏ.

Ninh Lương nhìn bộ dạng này của hắn mà không khỏi thở dài. Nàng ngồi xổm xuống trước mặt hắn, nhìn chú chó nhỏ trong lòng hắn.

“Nó thật sự… chưa từng làm hại ai.”

“Hôm nay ta tạm thời không truy cứu chuyện của nó.” Ninh Lương thản nhiên nói: “Ta chỉ có vài vấn đề muốn hỏi con.”

Yến Vô Tranh lấy hết can đảm nhìn nàng. Ánh mắt trong veo như trẻ thơ ngây ngốc nhìn nàng dường như không biết nên phản ứng thế nào.

Ninh Lương bèn hỏi thẳng: “Năm đó tại sao lão Tông chủ lại đưa con về Thiên Vân Tông?”

Yến Vô Tranh bỗng nhiên rơi nước mắt: “Sư tôn… Người định đuổi đệ tử đi sao?”

Ninh Lương: ?

“Nếu con ngoan ngoãn trả lời câu hỏi của ta thì ta sẽ cân nhắc giữ con lại.” Nàng chỉ đành nói vậy.

Yến Vô Tranh vội vàng đưa tay lau nước mắt đi, thành thật nói: “Lão Tông chủ nói Thiên Vân Tông có linh khí dồi dào, ở đây vạn tà bất xâm, đệ tử có thể sống yên ổn.”

Vạn tà bất xâm?

Ninh Lương nhìn thiếu niên trước mặt. Mặc dù hắn nhập môn sớm nhưng tuổi còn nhỏ hơn cả Dạ Tinh, cùng lắm cũng chỉ mười bốn, mười lăm tuổi, trên mặt thậm chí còn có chút trẻ con.

Từ trước đến nay hắn vẫn luôn là một đồ đệ vô dụng. Vì là lão Tông chủ ép nguyên chủ nhận hắn làm đồ đệ nên trong lòng nguyên chủ vốn đã không tình nguyện. Sau khi lão Tông chủ qua đời, nàng liền hoàn toàn không quan tâm đến hắn nữa, đừng nói là chỉ dạy, ngày thường ngay cả liếc nhìn hắn cũng cảm thấy phiền.

Người trong Thiên Vân Tông ai cũng biết Tông chủ không quan tâm đến hắn, nên ai cũng có thể bắt nạt hắn.

Hắn chịu bao nhiêu khổ cực ở đây mà chỉ số hắc hóa chỉ có 0.01%, thật sự không khoa học chút nào. Ai cũng có lòng hận thù, không lý nào hắn lại không có.

Đây chính là điều Ninh Lương không hiểu.

Yến Vô Tranh trông có vẻ đơn thuần nhất, nhưng trên thực tế hắn lại là người có nhiều bí ẩn nhất.

Một kẻ vô dụng vậy mà lại được lão Tông chủ đích thân mang về núi. Thậm chí trước lúc lâm chung, ông ấy còn dặn dò đi dặn dò lại, bảo nguyên chủ nhận hắn làm đồ đệ, bảo vệ cho hắn thật tốt.

Hình như trước khi qua đời, lão Tông chủ còn đặc biệt dặn dò nguyên chủ không được để Yến Vô Tranh đi vào tầng thứ chín của bí cảnh.

Ninh Lương suy nghĩ ý nghĩa của câu “vạn tà bất xâm”, nàng nghĩ một lát rồi lại hỏi: “Trước khi đến Thiên Vân Tông, con thường xuyên bị tà vật quấy nhiễu sao?”

Yến Vô Tranh gật đầu.

Cuối cùng Ninh Lương cũng nắm được chút manh mối, nàng tiếp tục hỏi: “Những tà vật đó có làm hại con không?”

“Đệ tử không biết…” Yến Vô Tranh bất an lắc đầu: “Lần nào đệ tử cũng bị ngất xỉu, lúc tỉnh lại thì không nhớ gì cả.”

Bị tà vật nhập vào sao?

Chẳng lẽ Yến Vô Tranh có thể chất thuần âm, đặc biệt hấp dẫn tà vật?

Nghe nói người có thể chất thuần âm ở đâu thì tà vật sẽ tụ tập ở đó. Nếu bị tà vật nhập vào thì người đó sẽ bị tà vật khống chế, mất đi ý thức cũng là chuyện bình thường.

Bị tà vật xâm nhập, đây là nguyên nhân khiến Yến Vô Tranh hắc hóa sao?

Vậy phải chữa trị như thế nào? Mời đạo sĩ, hòa thượng đến niệm kinh, làm phép đuổi tà sao?

Cũng không thể nhốt hắn trong Thiên Vân Tông cả đời được. Nơi này linh khí dồi dào, lại có trận pháp hộ sơn bảo vệ, đúng là không có tà vật nào có thể xâm nhập được, nhưng sau này nếu Yến Vô Tranh ra ngoài thì sẽ nguy hiểm.

Chờ ngày mai rời khỏi Sa Cảnh, nàng sẽ phái người đến Vạn Phật Tông hỏi thăm mời vài cao tăng đến niệm kinh cho hắn, cũng tìm vài pháp bảo trừ tà cho hắn đeo vào người.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, nếu đơn giản như vậy thì lão Tông chủ chắc đã làm từ lâu rồi, hơn nữa cũng sẽ bảo nguyên chủ làm vậy.

Ninh Lương nhìn Yến Vô Tranh, càng nhìn nàng càng thấy khó hiểu.

Còn Yến Vô Tranh thì bị nàng nhìn đến mức càng lúc càng cảm thấy bất an.

“Sư tôn… người sẽ đuổi đệ tử đi sao?” Hắn hỏi lại.

“Để sau hẵng nói.” Ninh Lương thì rất muốn đuổi hắn đi.

Ít đi một phản diện, ít đi một mối phiền toái.

Không biết nếu trực tiếp đuổi phản diện đi thì hệ thống có phạt gì không nhỉ?

Hoặc là nếu hắn quá phiền phức thì nhân lúc hắn đang yếu ớt, chú chó nhỏ cũng thoi thóp thì gϊếŧ hắn chính là cách chữa trị nhanh nhất, cùng lắm thì phần thưởng của nàng ít đi một chút cũng được.

Dù sao hệ thống cũng không quy định nhất định phải là một phương án chữa trị đạt yêu cầu mà.

Khóe môi Ninh Lương khẽ nhếch lên nở một nụ cười nhàn nhạt.

Linh lực của Yến Vô Tranh rất yếu, xung quanh cũng không có linh thạch chiếu sáng nên ánh sáng khá mờ ảo.

Vì vậy, ánh mắt mang theo sát khí mơ hồ trên mặt Ninh Lương khiến hắn sởn gai ốc, mồ hôi lạnh túa ra sau lưng.

Ninh Lương đã hỏi được những gì mình muốn biết, nàng cũng không muốn nói nhảm với hắn nữa nên đứng dậy rời đi.

Yến Vô Tranh ngây người nhìn theo bóng lưng nàng, trong lòng hắn vô cùng hoảng sợ, bất an, nước mắt lưng tròng dường như sắp rơi xuống.

Còn chú chó nhỏ trong lòng hắn thì cố gắng mở hé mắt ra, nhìn chằm chằm Ninh Lương với ánh mắt lạnh lẽo.

“Nàng ta… đang tự tìm đường chết!” Giọng nói của chú chó nhỏ vô cùng yếu ớt, giữa tiếng gió cát cuồng loạn đập vào kết giới, hoàn toàn không có ai nghe được nó nói gì.