Chương 34

Trời tối dần, Sa Cảnh bắt đầu nổi bão cát. Mộ Thiền và Yến Vô Tranh có tu vi tầm thường, gần như không thể đi nổi trong bão cát.

Nhưng rất nhanh, bọn họ đã tìm thấy một khe núi khuất gió để nghỉ ngơi. Tiêu Trầm Mạch dùng linh lực tạo ra một kết giới lớn bao quanh bọn họ.

Mấy người này đều là phản diện, nhưng lại không ai muốn để ý đến ai, tự tìm một chỗ ngồi xuống cách nhau rất xa.

“Sư tôn, hay là người đến đây nghỉ ngơi đi, đại sư huynh đã nướng chút lương khô rồi.” Mộ Thiền thấy Ninh Lương đi xuống từ trên sườn núi thì liền mạnh dạn nói.

Mộ Thiền cùng Tiêu Trầm Mạch và Mặc Vân Sênh đang nhóm lửa.

Nếu là trước kia, nguyên chủ tin tưởng Tiêu Trầm Mạch nên nàng nhất định sẽ đi qua đó, nhưng bây giờ nhìn thanh tiến độ màu đen 97% trên đầu hắn, lại thêm việc hệ thống đã cảnh báo hắn sẽ gây nguy hiểm lớn cho mình.

Ninh Lương sao có thể đi qua đó được.

Bảo toàn tính mạng của mình mới là quan trọng nhất.

“Không cần đâu.” Nàng dời ánh mắt chuyển về phía ngược lại.

Trong mắt Mặc Vân Sênh thoáng hiện lên vẻ thất vọng, nhưng hắn không nói gì, chỉ cúi đầu im lặng nhìn ngọn lửa.

“Mấy tháng không gặp, sư tôn hình như khác trước rất nhiều.” Tiêu Trầm Mạch làm như vô tình nói.

“Ừ.” Mặc Vân Sênh gật đầu.

“Hình như người rất thân thiết với Dạ Tinh.” Tiêu Trầm Mạch ngẩng đầu nhìn về phía xa.

Mặc Vân Sênh hơi sững sờ, hắn cũng ngẩng đầu lên nhìn theo hướng đó. Chỉ thấy Ninh Lương như vô tình đi đến dưới một gốc cây. Thiếu niên áo đỏ ngồi dưới gốc cây ngẩng đầu lên nhìn nàng, không biết hắn nói gì đó mà Ninh Lương lại ngồi xuống trước mặt hắn.

Tuy khoảng cách có hơi xa nhưng không khó để nhận ra quan hệ của bọn họ rất tốt.

Những ngón tay đặt trên đùi Mặc Vân Sênh vô thức nắm chặt lại, đáy mắt dần dần tối sầm.

“Ta cứ tưởng rằng người chỉ thích Lạc Kỳ.” Tiêu Trầm Mạch nói: “Nhưng nghe nói dạo này người luôn giam Lạc Kỳ trong ngục, thậm chí còn không thèm nhìn hắn lấy một cái. Giờ người lại thân thiết với Dạ Tinh như vậy, vị sư tôn này của chúng ta thật là…”

“Im miệng.” Trước khi hắn nói ra những lời khó nghe, Mặc Vân Sênh đã lên tiếng ngắt lời hắn: “Người muốn làm gì là quyền tự do của người.”

Khóe miệng Tiêu Trầm Mạch khẽ nhếch lên, nụ cười mang theo vài phần mỉa mai: “Ta đương nhiên không thèm quan tâm đến người rồi, chỉ là sao đệ phải giả vờ như không quan tâm làm gì, nếu đệ muốn nàng ấy, ta có thể…”

“Im miệng!” Mặc Vân Sênh đột nhiên quát lớn.

Mộ Thiền vừa mới đi tới giật mình, ngây người nhìn hai người bọn họ.

“Thôi, hôm nay đệ mệt rồi, nghỉ ngơi đi.”

Bên ngoài kết giới, bão cát cuồn cuộn tàn phá che khuất cả bầu trời, ngay cả một ngôi sao cũng không nhìn thấy.

Dạ Tinh ôm kiếm dựa vào thân cây xù xì nhắm mắt lại, dáng vẻ lười biếng dường như không muốn để ý đến người trước mặt.

Ninh Lương cũng không nói gì, chỉ lặng lẽ lấy cá khô từ nạp giới ra.

Mũi Dạ Tinh khẽ động đậy, nhưng hắn vẫn không nhúc nhích, cũng không thèm mở mắt ra.

Ninh Lương lại lấy bánh bao thịt lớn và bánh hoa quế ra.

Mũi Dạ Tinh không còn động đậy nữa, nhưng hắn vẫn ngoan cố nhắm mắt lại.

Ninh Lương bắt đầu ăn một mình.

Vừa cắn một miếng bánh hoa quế, vị ngọt ngào lập tức tan ra trong miệng, Dạ Tinh đột nhiên mở mắt ra, tức giận nhìn nàng.

Ninh Lương: “Con ăn không?”

Dạ Tinh không nói gì.

Ninh Lương: “Bọn họ đều không có mà ăn, chỉ một mình con có.”

Dạ Tinh quả nhiên liếc nhìn những người khác. Tiêu Trầm Mạch và Mặc Vân Sênh đang nướng gì đó, Ân Niệm Tuyết ngồi một mình tu luyện, còn Yến Vô Tranh thì ôm chó đen nhỏ co rúc trong góc.

Mà Ninh Lương thì đang cầm bánh hoa quế đưa cho hắn.

“Mặc dù hôm nay con ăn nói rất vô lễ với sư tôn, nhưng nể tình con còn nhỏ không hiểu chuyện, ta sẽ không so đo với con.”

Dạ Tinh hừ lạnh một tiếng, nhưng vẫn nhận lấy bánh hoa quế cắn một miếng to.

Nhắc đến chuyện này hắn cũng không biết tại sao mình lại tức giận và buồn bực như vậy.

Yến Vô Tranh là đồ đệ của nàng, nàng xoa đầu hắn cũng là chuyện bình thường. Trước kia hắn còn thấy nàng khúm núm, nước mắt lưng tròng thổ lộ với Lạc Kỳ, lúc đó trong lòng hắn không những không tức giận mà còn thấy buồn cười, khịt mũi coi thường nàng.

Trước kia nàng rõ ràng là một kẻ vô liêm sỉ thèm muốn đồ đệ của mình.

Hắn chưa từng coi nàng là sư tôn của mình.

Nhưng mà…

“Con ăn lén thôi nhé, đừng để bọn họ biết, nếu không bọn họ sẽ nói ta là sư tôn mà lại thiên vị mỗi con.” Ninh Lương nhắc nhở hắn.

Dạ Tinh sững người, chỉ vì hai chữ “thiên vị” mà trong lòng khẽ vui mừng.

“Ừ.” Hắn gật đầu, sau đó lại hơi tức giận nói: “Ai thèm mấy thứ này chứ?”

“Mấy thứ này là sao? Chân giò con chưa ăn sao? Dê nướng cả con con chưa ăn sao? Thịt kho tàu con cũng đã ăn rồi đấy!”

Dạ Tinh suy nghĩ một chút, hắn đột nhiên cong môi cười, mắt sáng lên lấp lánh như sao.

Ninh Lương phát hiện khi hắn cười, bên má trái có một lúm đồng tiền nho nhỏ.

Mà thanh tiến độ trên đầu hắn cũng giảm từ 46% xuống 43%.

Ninh Lương nghĩ: Trẻ con chỉ cần ăn no là thấy thỏa mãn ngay.

Vì vậy nàng tiện tay cho hắn uống thêm ba viên Thanh Tâm đan nữa.