Chương 33

Đáng tiếc, Sa Ma Vương bên kia không còn bị chó đen nhỏ áp chế nữa đã đột nhiên vùng vẫy đứng dậy, gầm lên một tiếng không cam lòng.

Một linh thú Huyền Cảnh dù chỉ còn thoi thóp cũng là một mối đe dọa lớn với bọn họ.

Ninh Lương chỉ đành nói: “Các con đều là đệ tử của ta, thấy các con tranh cãi vì chút chuyện nhỏ nhặt này ta thật sự rất đau lòng. Trước mắt là đại địch, ta hy vọng các con có thể đồng tâm hiệp lực, tiêu diệt kẻ thù.”

Ý của lời này chính là: Các ngươi đừng cãi nhau nữa, mau đi gϊếŧ Sa Ma Vương đi, nếu không nó mà xông đến thì ta chạy trốn sẽ rất mất mặt.

Tiêu Trầm Mạch là đại sư huynh, quả nhiên hắn trầm ổn hơn hắn. Hắn không tiếp tục đối đầu với Dạ Tinh nữa mà xoay người lại đối mặt với Sa Ma Vương.

“Vân Sênh, đệ lui ra sau một chút đi.” Hắn rút kiếm ra, dáng người cao lớn đứng chắn trước mọi người.

Vừa thấy dáng vẻ oai phong lẫm liệt này của hắn, Dạ Tinh lập tức nổi trận lôi đình. Hắn điểm mũi chân, tà áo đỏ như ngọn lửa lao về phía Sa Ma Vương.

Tu vi của Tiêu Trầm Mạch và Dạ Tinh đều là Hợp Thể kỳ, nhưng Hợp Thể, Đại Thừa, Độ Kiếp, Huyền Cảnh, cách nhau ba đại cảnh giới. Nếu Sa Ma Vương không bị chó đen nhỏ cắn cho thoi thóp thì hai người bọn họ xông lên chỉ có nước chết.

Nhưng dù Sa Ma Vương đã sắp kiệt sức, hai người bọn họ vẫn rất khó khăn khi đối phó với nó.

“Nhị sư tỷ, tỷ cũng đến giúp đi.” Mặc Vân Sênh khẽ ho một tiếng rồi nói với Ân Niệm Tuyết.

Trên mặt Ân Niệm Tuyết thoáng hiện lên vẻ chán ghét, nhưng Ninh Lương đang ở ngay phía sau, nàng ta đành phải tham gia vào trận chiến này.

“Sư tôn, ta…” Mộ Thiền nhìn các sư huynh, sư tỷ đang chiến đấu, nàng ta cũng nắm chặt kiếm của mình.

Ninh Lương: “Con đừng có đến đó gây thêm loạn.”

Nàng đã đoán được phần nào lai lịch của Mộ Thiền rồi, không cần nàng ta làm gì thêm nữa.

Hiện tại, đối tượng quan sát chính của nàng là Tiêu Trầm Mạch và Ân Niệm Tuyết, đáng tiếc Mặc Vân Sênh không thể ra trận nên không có cách nào quan sát hắn.

Ninh Lương cẩn thận theo dõi trận chiến phía trước. Nơi này cát vàng bay mịt mù, Sa Ma Vương chiếm thiên thời địa lợi, ba người kia lại đánh riêng lẻ, không hề phối hợp nên ngược lại còn cho nó thời gian thở dốc.

Ầm——!!

Dạ Tinh bị Sa Ma Vương đánh một chưởng văng ra ngoài, cả người bay ngược lại. Hắn giữ vững thân hình giữa không trung, rơi xuống đất trượt dài một đoạn mới dừng lại.

Hắn vừa đứng dậy vừa lầm bầm chửi rủa: “Hai tên phế vật này, không biết đánh thì cút sang một bên, đừng có cản trở tiểu gia ta!”

“Ngũ sư đệ, để ta chữa thương cho đệ.” Mặc Vân Sênh nói.

“Cút!” Tâm trạng của Dạ Tinh đang không tốt, hắn cáu kỉnh mắng một câu rồi lại tham gia vào trận chiến.

Mặc Vân Sênh khẽ nhíu mày, Ninh Lương bèn nói: “Dạ Tinh vẫn còn là trẻ con, con đừng chấp nhặt với nói. Lát nữa đánh bại Sa Ma Vương xong, nếu có bảo bối gì sư tôn sẽ cho con chọn trước.”

Mặc Vân Sênh ngẩng đầu lên, trên mặt mang theo nụ cười nhẹ nhàng: “Đa tạ sư tôn quan tâm. Nhưng mà tính tình của Ngũ sư đệ luôn nóng nảy như vậy, đệ tử sẽ không chấp nhặt với đệ ấy đâu.”

Ninh Lương nhìn thanh tiến độ trên đầu hắn từ 50% nhảy xuống 49%, lại nhìn khuôn mặt không chút ham muốn nào của hắn, thậm chí cả nốt ruồi đỏ giữa trán cũng toát lên vẻ tiên khí thoát tục.

Ai mà ngờ được trong lòng hắn lại tham lam vô độ, coi tiền như mạng chứ?

Đột nhiên, một bông tuyết rơi xuống làn da trắng bệch của Mặc Vân Sênh. Ninh Lương sững người, trong Sa Cảnh nóng như lò lửa này mà lại có tuyết rơi sao?

“Là Tàn Tuyết kiếm của Nhị sư tỷ!” Mộ Thiền hét lớn.

Trên đầu Sa Ma Vương, Ân Niệm Tuyết áo tím thướt tha cầm Tàn Tuyết kiếm trong tay vẽ một vòng cung lớn trên không trung. Giữa vòng cung, gió mây cuồn cuộn, tuyết rơi đầy trời.

Sa Cảnh nóng như thiêu đốt, tuyết vừa rơi xuống đã nhanh chóng tan chảy thành nước mưa rơi xuống người Sa Ma Vương.

Toàn thân nó được tạo thành từ cát vàng, sau khi bị nước mưa dội vào, cơ thể nó càng trở nên nặng nề, hành động trở nên chậm chạp vô cùng.

Tiêu Trầm Mạch nắm bắt cơ hội nhanh chóng xông lên, kiếm quang nhanh như chớp chém từng nhát vào người Sa Ma Vương khiến thân thể nó vỡ vụn.

“Chết tiệt! Mưa to thế này!” Dạ Tinh bị ướt như chuột lột, hắn giơ kiếm lên, hét lớn về phía những mảnh thân thể của Sa Ma Vương: “Tan!”

Trong nháy mắt, cát vàng tan biến thành mây khói.

“Ngũ sư huynh thật lợi hại.” Trong mắt Mộ Thiền tràn đầy ngưỡng mộ. “Tư chất của huynh ấy ở Bắc Đẩu Tiên Cung cũng là nhất nhì.”

Ninh Lương nhìn ba người bên kia. Tư chất của ba người này đều không tệ, hơn nữa nàng nghi ngờ cả ba nguowifn bọn họ đều chưa dùng hết sức.

Chiêu thức vừa rồi của Ân Niệm Tuyết khiến nàng mở mang tầm mắt. Lúc nàng ta vung Tàn Tuyết kiếm giữa không trung, dáng vẻ thánh khiết đó khiến một thứ gì đó trong ký ức của Ninh Lương khẽ chuyển động, nhưng đó không phải là ký ức của nàng mà là một phần nào đó ẩn sâu trong ký ức của nguyên chủ, nàng nghĩ mãi mà không ra.

Người khiến Ma chủ của U Đô thập nhị vực kiêng dè rốt cuộc là Ân Niệm Tuyết hay là Tiêu Trầm Mạch đây?

“Sa Ma Vương là chúa tể của Sa Cảnh, vừa rồi tuy nó đã trúng chiêu cuối cùng nhưng nguyên thân của nó vẫn chạy thoát được theo cát vàng.” Tiêu Trầm Mạch quay lại “báo cáo” với Ninh Lương: “Không bao lâu nữa nó sẽ dần dần ngưng tụ lại thành hình rồi quay trở lại.”

“Mọi người vất vả rồi, tìm một chỗ nghỉ ngơi đã.” Ninh Lương thản nhiên nói.

Lúc này trời đã sắp tối nhưng Sa Cảnh vẫn nóng như thiêu đốt.

Sa Ma Vương đã bị trọng thương, linh thú gần đó đều sợ hãi trốn đi, không dám đến quấy rầy bọn họ nữa.

“Chúng ta vẫn chưa được ra ngoài sao?” Ân Niệm Tuyết hỏi, vẻ mặt có chút lo lắng.

“Thử thách vẫn chưa kết thúc.” Ninh Lương nói.

Ân Niệm Tuyết đành phải đi theo bọn họ, nhưng trong lòng lại lo lắng cho A Vẫn. Trước khi đi, nàng ta đã nói với nó là sẽ về muộn vài ngày, để lại cho nó đủ thức ăn, trước kia nàng ta cũng từng để nó ở một mình mấy ngày.

Nhưng trước đây nàng ta chưa bao giờ lo lắng như vậy, A Vẫn luôn rất ngoan. Khi nàng ta không có mặt, nó đều ngoan ngoãn trốn trong bể nước, không để người khác phát hiện.

Nhưng không biết tại sao dạo này A Vẫn rất lạ, nó luôn muốn chạy ra ngoài, còn lén lút bò lên mái nhà nhìn về phía xa, như thể đang tìm kiếm thứ gì đó.

A Vẫn là rồng, nàng ta không hiểu lời nó nói, cũng không thể đoán được suy nghĩ của nó nên không biết nó bị làm sao nữa.