Chương 32

Ninh Lương nhìn thanh tiến độ màu đen trên đầu Yến Vô Tranh. Dù đã trải qua cơn nguy hiểm cận kề cái chết trong miệng Sa Ma Vương, dù bị Dạ Tinh kề kiếm vào cổ, thanh tiến độ của hắn vẫn là 0.01%, không hề thay đổi.

Trông hắn… chỉ là rất sợ hãi, đôi mắt đen ngấn lệ, cũng không cầu xin tha thứ như thể biết mình đã phạm phải tội lỗi tày trời.

Đến nước này rồi mà vẫn không thấy hắn có chút dấu hiệu hắc hóa nào, trong lòng Ninh Lương càng thêm kiêng dè đệ tử có vẻ ngoài vô hại này.

Ngay cả con chó đen bảo vệ bên cạnh hắn cũng có thực lực đến Cực Cảnh, làm sao hắn có thể là người tầm thường được?

Gừ——!!

Đột nhiên Sa Ma Vương kêu lên thảm thiết. Con linh thú đen sì khổng lồ kia há miệng cắn vào cổ nó, một chân giẫm lên người nó, vậy mà lại cắn đứt đầu nó luôn!

Toàn thân Sa Ma Vương được tạo thành từ cát vàng, đầu rơi xuống, thân thể lập tức cũng chui xuống cát.

Huyền Cảnh gặp Cực Cảnh, hoàn toàn không có chút cơ hội nào.

Nhưng linh thú màu đen không để nó chạy thoát. Nó cắm một móng vuốt xuống, không khí như bị xé toạc thành một vết nứt màu đen, sấm sét đen ngòm cuồn cuộn lập tức quấn lấy thân thể Sa Ma Vương. Nó run rẩy dữ dội như bị điện giật, tiếng kêu thảm thiết vang vọng khắp Lôi Cảnh khiến người ta tê dại da đầu.

Sa Ma Vương không ngừng giãy giụa, nhưng vẫn bị linh thú màu đen dùng một móng xé nát. Thấy linh thú Cực Cảnh sắp bỏ mạng dưới móng vuốt của nó, linh thú màu đen đột nhiên dừng lại, nó giẫm lên tàn tích của Sa Ma Vương rồi ngạo nghễ ngẩng cao đầu lên.

Dù là về hình thể hay khí thế, linh thú màu đen kia đều áp đảo Sa Ma Vương.

Mọi người đều tưởng nó sẽ cắn chết Sa Ma Vương, nhưng con linh thú màu đen kia lại đột nhiên dừng lại, đôi mắt thú lạnh lẽo kia đáng sợ nhìn thẳng về phía Ninh Lương.

Nếu Sa Ma Vương có máu thì chắc chắn lúc này miệng linh thú màu đen sẽ đầy mảnh vụn thịt của nó. Nhưng dù không có, hàm răng sắc nhọn trong cái miệng đỏ tươi của con linh thú kia cùng ánh mắt hung dữ vẫn vô cùng đáng sợ.

Như thể ngay sau đó, nó sẽ lao đến xé xác Ninh Lương như đã xé xác Sa Ma Vương.

Ninh Lương: ?

Nàng nhanh chóng nhớ lại từ khi Yến Vô Tranh vào tông môn đến nay, mặc dù nguyên chủ có ghét bỏ, lạnh nhạt với hắn nhưng cũng không đến mức đánh tội chết chứ?

Chẳng lẽ lần trước nàng bảo Yến Vô Tranh ném con chó đen đi khiến nó ghi hận trong lòng sao?

Nàng đang suy nghĩ thì linh thú màu đen đã buông Sa Ma Vương đang hấp hối ra, bước từng bước về phía Ninh Lương.

Ninh Lương hít sâu một hơi. Nàng không lập tức thắp sáng tim đèn Băng Phách Hàn Đăng để kích hoạt phòng ngự tuyệt đối, cũng không sử dụng [Vạn Vật Triệu Hồi]. Nàng chỉ đưa tay ra, thờ ơ xoa đầu của Yến Vô Tranh.

Giống như một vị sư tôn nghiêm khắc bỗng nhiên lộ ra vẻ dịu dàng, an ủi đệ tử đang sợ hãi.

Yến Vô Tranh ngây người ngẩng đầu lên, như thể không dám tin mở to mắt, trên khuôn mặt trắng nõn hiện lên một chút ửng hồng.

Sư tôn… không tức giận sao?

Nhìn thấy cảnh này, linh thú màu đen liền dừng bước lại. Thân hình to lớn của nó thở dốc tại chỗ một lúc, sau đó loạng choạng ngã xuống cát.

Ầm––!

Cát bụi mịt mù bay lên. Khi cát vàng rơi xuống, linh thú màu đen khổng lồ, hung dữ cũng biến mất, chỉ còn lại một chú chó đen nhỏ cuộn tròn trong cát kêu lên hai tiếng yếu ớt.

Ninh Lương nhướng mày, quả nhiên hình dạng vừa rồi không thể duy trì mãi được, để cứu Yến Vô Tranh, chắc hẳn nó cũng đã phải trả giá không nhỏ.

Nếu nó có thể tùy ý biến thành hình dạng đó thì chắc là nó đã không xuất hiện bên cạnh Yến Vô Tranh với thân phận chó đen nhỏ, còn để hắn bị các đệ tử khác tùy ý bắt nạt.

Ninh Lương cho phép Yến Vô Tranh mang theo con chó đen đó vào đây cũng là vì muốn thăm dò lai lịch của bọn họ.

Bốp!

Mu bàn tay Ninh Lương đau nhói, nàng hoàn hồn lại thì nhìn thấy đôi mắt đầy tức giận của Dạ Tinh.

Ở trước mặt năm đệ tử còn lại mà hắn dám đánh nàng, nàng còn mặt mũi nào nữa chứ?

Mặt Ninh Lương tối sầm lại: “Dạ Tinh, con dám láo xược!”

“Bớt giả vờ làm sư tôn trước mặt tiểu gia ta đi!” Dạ Tinh tức giận nói: “Làm gì có sư tôn nào như người, hễ thấy đệ tử nào hơi xinh đẹp một chút là lại nổi lòng bất chính!”

Ninh Lương: ?

Rõ ràng sáng nay tiểu tử này mới uống thuốc mà! Sao giờ lại phát điên rồi?

Nàng ngẩng đầu lên nhìn, quả nhiên thanh tiến độ của hắn đã nhảy từ 46% lên 47%.

“Ngũ sư đệ, đệ quá hỗn láo với sư tôn rồi đấy.” Mặc Vân Sênh hiếm khi tức giận nói.

“Cái hũ thuốc kia, ngươi câm miệng đi!” Dạ Tinh cũng hung dữ với hắn.

“Dạ Tinh!” Mặt mày Tiêu Trầm Mạch sa sầm xuống mang theo vài phần sát khí: “Đừng tưởng phía sau có Bắc Đẩu Tiên Cung chống lưng là có thể muốn làm gì thì làm. Ở đây là Thiên Vân Tông!”

Dạ Tinh nhướng mày cười lạnh: “Sao? Ngươi không phục à? Muốn quyết đấu một trận với ta sao?”

“Đại sư huynh, Ngũ sư huynh, hai người bình tĩnh lại đi, đừng nóng giận làm bừa.” Mộ Thiền lo lắng nhìn hai người, sợ bọn họ sẽ thật sự đánh nhau.

Ân Niệm Tuyết đứng bên cạnh nói mát: “Sư muội, muội đúng là thích lo chuyện bao đồng.”

Ninh Lương nhìn cảnh tượng tranh đấu ngầm giữa mấy đệ tử… Trong lòng thầm nghĩ… Nàng thích xem phản diện đấu đá lẫn nhau nhất!

Đánh nhau đi! Mau đánh nhau đi!