Chương 31

Hiện tại nàng đang sử dụng [Thần Chiếu], phạm vi cảm nhận có thể bao phủ bán kính năm mét, khoảng cách này đủ để nàng mở Băng Phách Hàn Đăng bảo vệ mình trước khi bất kỳ nguy hiểm nào đến gần.

Nửa ngày trôi qua, bọn họ đã gặp vài con linh thú rất mạnh. Nhưng Tiêu Trầm Mạch, Ân Niệm Tuyết, Dạ Tinh đều rất mạnh. Đặc biệt là Dạ Tinh, hắn có một đống pháp bảo cướp được từ nguyên chủ nên đối phó với linh thú cũng khá dễ dàng.

Gặp phải những con hơi mạnh một chút, Tiêu Trầm Mạch và Ân Niệm Tuyết hợp tác cũng có thể tiêu diệt được.

Còn Mặc Vân Sênh thì phụ trách trị thương. Trước kia Ninh Lương đã đánh giá thấp Mặc Hành kiếm của hắn. Thanh kiếm này có thể hóa thành vô số dây leo trong nháy mắt, vết thương của những người bị dây leo quấn lấy sẽ nhanh chóng lành lại.

Còn Mộ Thiền thì phụ trách đẩy xe lăn cho hắn, quan sát xung quanh để hắn yên tâm chữa trị cho những người chiến đấu.

Không biết có phải ảo giác hay không mà Ninh Lương cảm thấy tu vi của Mộ Thiền hôm nay dường như đã tăng lên rất nhiều.

Về phần Yến Vô Tranh, hắn vẫn luôn co rúm bên cạnh Mặc Vân Sênh mà run lẩy bẩy.

Ninh Lương đã nhìn thấy gần hết chiêu thức của mấy người này, chỉ còn thiếu hắn.

Ninh Lương lặng lẽ xòe lòng bàn tay ra. Để tiện cho việc triệu hồi, nàng đã dùng thuốc nước không màu vẽ một pháp trận triệu hồi nhỏ trên lòng bàn tay.

Lúc này, nàng dồn linh lực vào pháp trận, trước mắt nàng lập tức xuất hiện bóng tối với những quả cầu ánh sáng lơ lửng. Nàng đưa tay chạm nhẹ vào một quả cầu phát sáng. Đây là con đại bàng mà nàng triệu hồi ra hôm qua, chỉ là linh thú một sao cấp thấp nhất, không có linh trí.

Nàng ra lệnh cho đại bàng khổng lồ, quả cầu ánh sáng lập tức biến mất trong bóng tối.

Ngay sau đó, trên đầu đột nhiên vang lên tiếng rít chói tai, đại bàng xuất hiện không hề báo trước tóm lấy Yến Vô Tranh bên cạnh xe lăn rồi bay lên trời.

Ba người đang chiến đấu phía trước hoàn toàn không kịp phản ứng, chỉ có Mặc Vân Sênh vươn một tay ra, dây leo từ Mặc Hành kiếm tuôn ra nhanh chóng đuổi theo lên trời.

Nhưng đại bàng bay quá nhanh, dây leo sượt qua chân Yến Vô Tranh nhưng mà không bắt được hắn.

Yến Vô Tranh bị dọa cho choáng váng giữa không trung, ngay cả tiếng hét cũng không phát ra được.

Dạ Tinh vừa chém chết một con Sa Thú, ngẩng đầu lên nhìn thấy Yến Vô Tranh bị bắt đi, vậy mà hắn lại cười: “Tên đó ngốc thật đấy.”

Hắn hoàn toàn không có ý định đi cứu người.

“Sư tôn, cứu Tứ sư huynh với!” Mộ Thiền quay sang cầu xin Ninh Lương.

Ninh Lương cười nhạt, chú chó đen nhỏ kia chắc đã đi theo hắn vào rồi, cần gì nàng cứu chứ?

Đúng lúc này, mặt đất đột nhiên rung chuyển, cát vàng mênh mông như có sinh mệnh cuồn cuộn lăn tròn. Cả Sa Cảnh dường như biến thành một biển cát hỗn loạn, sóng lớn mãnh liệt dâng lên từng đợt.

Ngay tại hướng đại bàng mang Yến Vô Tranh bay đi, một bàn tay khổng lồ từ biển cát đột ngột nhô ra khỏi biển cát tóm gọn cả đại bàng khổng lồ và Yến Vô Tranh.

Gừ——!!!

Tiếng gầm chói tai vang vọng khắp đất trời!

Gần như ngay lập tức, Ninh Lương cảm nhận được quả cầu ánh sáng của đại bàng khổng lồ đã vỡ tan thành vô số mảnh.

Nó đã chết…

Vậy còn Yến Vô Tranh thì sao?

“Nguy rồi! Là Sa Ma Vương!” Tiêu Trầm Mạch quay sang nhìn về phía đó, vẻ mặt hắn đầy kinh hãi: “Linh thú Huyền Cảnh, bá chủ bí cảnh tầng thứ tám!”

“Vậy chẳng phải Tứ sư huynh chết chắc rồi sao?” Mắt Mộ Thiền đỏ hoe. Đó là linh thú Huyền Cảnh, ngay cả sư tôn ra tay cũng không thể cứu được Yến Vô Tranh.

Đại Thừa, Độ Kiếp, Huyền Cảnh, chênh lệch tận hai đại cảnh giới.

“Cái thứ này đã xuất hiện rồi, còn đứng ngây ra đó làm gì? Chạy mau!” Dạ Tinh kéo áo Ninh Lương: “Tất cả chúng ta cộng lại cũng không đủ cho nó nhét kẽ răng.”

Ninh Lương đứng yên tại chỗ không nhúc nhích.

Hệ thống không thông báo Yến Vô Tranh đã chết, vậy thì hắn không thể chết được.

Sa Ma Vương là Huyền Cảnh, cảnh giới cùng cấp độ với đám linh thú mà Bạch Quỷ Vương đã đối phó ở trong Lôi Cảnh.

Bạch Quỷ Vương là quỷ thần, đối phó với chúng cũng phải tốn rất nhiều sức lực, nhưng Yến Vô Tranh bị Sa Ma Vương bắt được lâu như vậy mà vẫn chưa chết.

Thực lực của hắn thật khiến người ta bất ngờ mà.

Gừ——!!

Ngay sau đó, một con quái thú đen tuyền đột nhiên nhảy ra khỏi biển cát. Móng vuốt khổng lồ của nó giẫm lên đầu Sa Ma Vương cũng vừa mới nhô lên khỏi biển cát rồi ngửa mặt lên trời mà gầm thét.

Khóe môi Ninh Lương khẽ nhếch lên.

“Thứ đó là gì vậy?” Mộ Thiền lẩm bẩm nhìn con quái thú đen sì.

“Uy áp của Cực Cảnh.” Mặc Vân Sênh vừa dứt lời liền cúi đầu ho khan. Vừa rồi sử dụng Mặc Hành kiếm quá lâu khiến thân thể hắn có chút không chịu nổi.

“Cực Cảnh” sao… Trong lòng Ninh Lương hơi chùng xuống. Trong Thiên Vân Tông, không một ai là đối thủ của nó, nó ẩn náu ở đây làm gì?

“Hình như là chó?” Vẻ mặt Dạ Tinh đầy nghi ngờ.

“Thì ra là vậy, Yến Vô Tranh là một con chó sao?”

Hắn vừa dứt lời thì liền có một bóng người bị ném ra từ trong đám cát vàng đang giao chiến ở phía xa. Tiêu Trầm Mạch nhón mũi chân, xách kiếm bay lên không trung, vững vàng đỡ lấy bóng người đó.

Là Yến Vô Tranh.

Hắn sợ đến mức mặt mày trắng bệch, bám chặt lấy tay áo Tiêu Trầm Mạch không nói được một câu.

Mặc Vân Sênh lập tức chữa thương cho hắn.

Nhưng vết thương còn chưa lành, Yến Vô Tranh đã quỳ xuống trước mặt Ninh Lương, cúi đầu nhỏ giọng nói: “Sư tôn, đệ tử biết sai rồi. Tiểu Hắc sẽ không làm hại ai nên đệ tử mới không ném nó đi…”

Ninh Lương cụp mắt nhìn hắn không nói gì.

Yến Vô Tranh lại nói tiếp: “Đệ tử nguyện chịu bất kỳ hình phạt nào.”

“Nhưng lần này may mà có con chó đen đó của Tứ sư huynh, nếu không Ngũ sư huynh đã mất mạng, chúng ta cũng gặp nạn rồi.” Mộ Thiền không nhịn được lên tiếng.

Tiêu Trầm Mạch nói: “Linh thú Cực Cảnh có tính công kích cực mạnh. Đệ ấy lại dám giấu nó trong Thiên Vân Tông, nhỡ đâu nó mất kiểm soát thì cả Thiên Vân Tông sẽ bị chôn vùi theo, đây là tội lớn.”

Trong Thiên Vân Tông, người có tu vi cao nhất là Ninh Lương cũng chỉ ở mức Đại Thừa kỳ. Một linh thú Cực Cảnh mất kiểm soát quả thật sẽ gây ra tai họa diệt môn.

“Tiểu Hắc sẽ không làm hại ai, nó rất ngoan…” Yến Vô Tranh ngẩng đầu lên cãi lại, nhưng khi chạm phải ánh mắt lạnh như băng của Ninh Lương, hắn lại nuốt hết những lời định nói xuống.

“Mặc dù không gây ra thương vong, nhưng sư tôn cũng không thể dung túng cho hành vi như vậy được.” Ân Niệm Tuyết vốn luôn ít nói cũng lên tiếng.

Dạ Tinh cũng cười khẩy: “Tiểu tử này trông có vẻ vô dụng không ngờ lại xấu xa như vậy, hay là để ta lấy một kiếm gϊếŧ hắn luôn.”

Vừa nói Dạ Tinh vừa rút kiếm ra đặt lên cổ Yến Vô Tranh, lưỡi kiếm cứa vào da hắn tạo thành một vệt máu.