“Con rất ghét Tiêu Trầm Mạch phải không?” Ninh Lương chống cằm, nhìn Dạ Tinh đang ăn cá khô ngon lành.
“Nói nhảm!” Vừa nhắc đến ba chữ “Tiêu Trầm Mạch”, Dạ Tinh lập tức lộ ra vẻ mặt cáu kỉnh.
“Tại sao?”
“Sao lại phải hỏi tại sao? Ghét một người cần lý do sao?”
Ninh Lương nói: “Ý ta là, con ghét hắn như vậy thì chắc chắn phải biết điểm yếu của hắn chứ?”
“Ừ.” Dạ Tinh gật đầu.
Ninh Lương nhìn hắn với vẻ mặt đầy mong đợi. Nàng chờ hắn nói tiếp nhưng hắn đã ăn liền tù tì bảy tám miếng cá khô mà vẫn không nói gì.
“Sao con không nói?” Ninh Lương sốt ruột.
“Nói cái gì?”
“Điểm yếu của hắn chứ gì nữa!”
“Người đâu có hỏi.”
Ninh Lương hít sâu một hơi: “Được rồi, điểm yếu của hắn ta là gì?”
“Mặc Vân Sênh, đây không phải là chuyện ai cũng biết sao?”
Ninh Lương nhìn Dạ Tinh, nàng không nên kỳ vọng vào hắn. Với cái đầu óc đơn giản của hắn thì hắn biết cái quái gì được chứ.
“Cá khô ngon không?”
“Cũng tạm được, hơi mặn.” Dạ Tinh chép miệng: “Rượu hoa quế ngon của người đâu?”
“Trẻ con không được uống rượu.” Ninh Lương giật lấy cá khô từ tay hắn: “Cũng không nên thức khuya, về ngủ đi.”
Dạ Tinh trừng mắt nhìn nàng: “Người nói ai là trẻ con?”
“Ai say rượu là trẻ con. Đi nhanh đi, đừng làm phiền sư tôn nghỉ ngơi.”
Dạ Tinh vừa đứng dậy lầm bầm chửi rủa, vừa lầm bầm chửi rủa đi ra ngoài, lại vừa lẩm bầm chửi rủa đóng cửa lại.
Sáng sớm hôm sau, Ninh Lương triệu tập sáu đồ đệ đến lối vào bí cảnh.
“Hội Võ Tiên Môn sắp bắt đầu rồi, ta hy vọng các con có thể mang lại vinh quang cho Thiên Vân Tông. Vì vậy từ hôm nay trở đi, ta sẽ đích thân dẫn các con vào bí cảnh tu luyện.”
Ánh mắt nàng lần lượt lướt qua mặt sáu đồ đệ, cuối cùng dừng lại trên mặt Ân Niệm Tuyết. Quả nhiên, trên đầu nàng ta cũng có thanh tiến độ hắc hóa.
Thanh tiến độ màu đỏ: 77%
Ninh Lương đã bình tĩnh hơn rồi.
Nhận thấy ánh mắt của nàng, Ân Niệm Tuyết cũng ngẩng đầu lên. Mày liễu cong cong, mắt đẹp long lanh, đôi môi đỏ mọng nhỏ nhắn, xinh đẹp mà không kém phần quyến rũ. Khí chất vừa dịu dàng vừa kiên cường, tựa như bông tuyết mỏng manh trên cành cây mùa xuân, thậm chí còn có chút yếu ớt.
Người đẹp như vậy sao lại hắc hóa chứ?
“Đệ tử xin hỏi sư tôn, chúng ta sẽ tu luyện trong bí cảnh mấy ngày ạ?” Ân Niệm Tuyết hỏi.
Ninh Lương nói: “Đương nhiên là đến khi các con đạt đến giới hạn của mình.”
Ân Niệm Tuyết cắn chặt môi, nàng ta đang định nói gì đó thì Tiêu Trầm Mạch lên tiếng: “Không biết sư tôn định dẫn chúng ta đến tầng thứ mấy của bí cảnh?”
“Tầng thứ bảy.”
Vừa dứt lời, sáu người đều kinh ngạc nhìn nàng.
Ngay cả Tiêu Trầm Mạch có tu vi cao nhất cũng biến sắc: “Sư tôn đang nói đùa sao? Tu vi của Mộ Thiền và Yến Vô Tranh còn thấp, đừng nói là tầng thứ bảy, ngay cả tầng thứ nhất cũng có thể lấy mạng bọn họ. Còn nữa, thân thể của Vân Sênh không thể chịu đựng được việc tu luyện trong bí cảnh, hắn không thể đi.”
Ninh Lương: “Con là sư tôn hay ta là sư tôn?”
Tiêu Trầm Mạch hơi bất ngờ, đây là lần đầu tiên Ninh Lương phản bác hắn trước mặt các đệ tử khác, lại còn dùng lời lẽ nghiêm khắc như vậy.
“Đệ tử lạm quyền rồi.”
Ninh Lương nói: “Ta đã quyết định rồi thì sẽ không thay đổi. Sau khi vào tầng thứ bảy của bí cảnh, ta hy vọng với tư cách là đại sư huynh, con có thể bảo vệ bọn họ nhiều hơn. Dù sao trong ‘Hội Võ Tiên Môn’, rất có thể các con sẽ phải tập hợp thành nhóm với nhau. Các con phải nhớ kỹ, lúc ở trong đó ta chỉ xem xét biểu hiện của các con, sẽ không ra tay cứu bất kỳ ai, tốt nhất là các con nên sử dụng hết khả năng tự bảo vệ mình.”
Nói xong, nàng không đợi bọn họ nói thêm gì nữa đã phất tay, mở ra tầng thứ bảy của bí cảnh.
“Vào đi.”
“Phiền phức thật đấy.” Dạ Tinh vác kiếm trên vai bước vào đầu tiên.
Sau đó, Ân Niệm Tuyết cũng không nói lời nào mà đi vào theo.
Tiêu Trầm Mạch đẩy xe lăn của Mặc Vân Sênh, nói với Mộ Thiền: “Đi theo sát ta.” Rồi ba người cùng nhau đi vào.
Chỉ còn lại một mình Yến Vô Tranh, hắn luống cuống đứng yên tại chỗ, cúi đầu như sắp khóc: “Sư tôn, ta…”
“Mau đuổi theo đi.” Ninh Lương liếc nhìn phía sau hắn rồi xoay người bước vào bí cảnh.
Ngay sau đó, một chú chó đen nhỏ nhanh chóng lao ra từ phía sau, hóa thành một luồng sáng đen chui vào tay áo Yến Vô Tranh.
Thiếu niên nhút nhát lúc này mới bước chân vào, chậm rãi đi vào trong.
Tầng thứ bảy của bí cảnh, Sa Cảnh.
Mặt trời chói chang treo trên bầu trời, cát vàng trải dài như sôi sục, ngay cả khi mang giày cũng có thể cảm nhận được sức nóng của nó, không khí nóng đến mức gần như tan chảy.
Mặc Vân Sênh lấy ra một hộp đan dược chia cho mọi người: “Đây là Ngưng Sương đan, mỗi người một viên, có thể ngăn hơi nóng.”
Mọi người vội vàng cầm lấy một viên uống vào.
Mặc Vân Sênh đưa đan dược đến trước mặt Ninh Lương: “Sư tôn.”
“Không cần.” Sao Ninh Lương có thể ăn bất kỳ loại đan dược nào mà phản diện đưa cho được chứ? Nàng lấy Băng Phách Hàn Đăng ra.
Ngọn đèn này có thể phòng thủ mọi công kích, dù không thắp sáng tim đèn cũng có thể ngăn chặn một số tổn thương tự nhiên, ngay cả khi đứng trong lửa, ngọn lửa cũng không dám đến gần.
Sau khi Ninh Lương lấy Băng Phách Hàn Đăng ra, nhiệt độ xung quanh nàng dường như giảm xuống.
Mặc Vân Sênh chỉ đành nhẹ nhàng mỉm cười thu hồi đan dược lại.
Trong Sa Cảnh nguy hiểm rình rập khắp nơi, không chỉ có nhiệt độ nóng như thiêu đốt mà linh thú sinh sống ở đây đều rất hung dữ. Nhưng đó vẫn chưa phải là điều đáng sợ nhất. Điều đáng sợ nhất chính là bão cát có thể xuất hiện bất cứ lúc nào.
Ninh Lương đi theo bọn họ, quan sát bọn họ từ xa đối phó với linh thú, cũng cẩn thận quan sát chiêu thức và pháp bảo để suy đoán lai lịch của bọn họ.
Lý do nàng làm vậy là vì nàng không muốn quá bị động. Ngoại trừ Lạc Kỳ ra thì nguyên chủ không quan tâm đến các đồ đệ khác, cũng không hoàn toàn hiểu rõ bọn họ.
Dù là chữa trị cho bọn họ hay đối phó với bọn họ sau này, Ninh Lương đều cần phải biết địch biết ta.