Mặt trời hoàn toàn lặn xuống, đỉnh Vãn Hà nổi gió, làn gió nhẹ nhàng thổi bay tà áo trắng của Ninh Lương.
Tiêu Trầm Mạch quỳ đến mức đầu gối đau nhức, nhưng dù hắn có coi thường vị sư tôn này đến đâu thì lúc này hắn cũng không thể tự ý đứng dậy được.
“Sao đại sư huynh lại quỳ ở đây vậy?”
Trên lan can bằng ngọc trắng bên cạnh, không biết Dạ Tinh đã ngồi ở đó từ lúc nào. Tay hắn ôm kiếm, một thân đỏ rực tà mị kiêu ngạo, trên mặt còn treo nụ cười hả hê.
Ánh mắt Tiêu Trầm Mạch khẽ liếc qua, mang theo vài phần hàn ý liếc nhìn Dạ Tinh với vẻ cảnh cáo.
Dù đã được cho uống Thanh Tâm đan mấy ngày nay, nhưng dưới ánh mắt này, Dạ Tinh vẫn lập tức nổi giận, sát khí đáng sợ hiện lên đầy trên mặt hắn.
Keng!
Ngón tay cái đẩy vỏ kiếm ra một tấc.
Cùng lúc đó, trong đầu nàng đột nhiên vang lên tiếng còi báo động chói tai của hệ thống.
Đinh——!!
[Thông báo của hệ thống: Phát hiện độ hắc hóa của phản diện [Tiêu Trầm Mạch] đã đạt 97%, sắp gây nguy hiểm lớn cho ký chủ. Đề nghị ký chủ tránh xa nguy hiểm, đồng thời nhanh chóng chữa trị cho nhân vật phản diện này! Nhắc lại…]
Ninh Lương sững sờ. Lần trước khi độ hắc hóa của Mộ Thiền vượt quá 90%, hệ thống nhắc nhở là sắp gây nguy hiểm lớn cho thế giới.
Mà lần này, hệ thống lại nhắc nhở sắp gây nguy hiểm lớn cho nàng?
Trong lòng nàng đột nhiên dâng lên cảm giác khó tả.
Tên nghịch đồ này!
Nguyên chủ tin tưởng ngươi như vậy mà ngươi lại muốn gϊếŧ nàng sao?
Ninh Lương liếc nhìn Tiêu Trầm Mạch với ánh mắt phức tạp, sau đó nàng xoay người lại, giữ lấy thanh kiếm sắp rút ra của Dạ Tinh.
“Đi theo ta.”
Dạ Tinh cười lạnh: “Sao ta phải nghe lời người?”
Ninh Lương lấy cá khô ra: “Đây là đồ ăn vặt mới ta mua hôm nay.”
Dạ Tinh: …
Hắn hung hăng trừng mắt nhìn Tiêu Trầm Mạch, sau đó nhảy xuống lan can đi theo Ninh Lương: “Đồ ăn vặt gì vậy, sao mùi lạ thế?”
“Lát nữa con nếm thử sẽ biết.”
…
Nhìn bóng lưng hai người rời đi, ánh mắt Tiêu Trầm Mạch càng lúc càng lạnh lẽo.
“Đại sư huynh, đứng dậy đi.” Mộ Thiền đứng bên cạnh hắn. Lần đầu tiên nhìn thấy đại sư huynh như vậy, nàng ta có chút bất an.
Tiêu Trầm Mạch chậm rãi đứng dậy, ánh mắt vẫn không rời đi, hắn trầm giọng hỏi: “Sư tôn và Dạ Tinh, từ khi nào lại có quan hệ tốt như vậy?”
Mộ Thiền cũng nghi ngờ: “Không biết tại sao dạo này sư tôn đối xử rất tốt với Ngũ sư huynh. Ngũ sư huynh dường như cũng không còn đáng sợ như trước nữa, mỗi ngày huynh ấy đều đến Thanh Lương điện ăn cơm cùng sư tôn.”
“Ăn cơm?”
“Ừ.” Mộ Thiền gật đầu: “Hình như là… bắt đầu từ khi tiểu sư đệ bị sư tôn giam vào ngục. Ta nghĩ… có phải sư tôn thất vọng về tiểu sư đệ nên bắt đầu thích Ngũ sư huynh rồi không?”
Sắc mặt Tiêu Trầm Mạch hoàn toàn trở nên u ám: “Nàng ta thích Dạ Tinh?”
Mộ Thiền giật mình: “Đại sư huynh, huynh, huynh sao vậy?”
Tiêu Trầm Mạch như nhớ ra điều gì đó, hắn kìm nén cơn giận lại rồi mới hỏi: “Lúc ta không có ở đây, nàng ta đã làm gì?”
“Cũng không làm gì nhiều, trước đó người có rời khỏi Thiên Vân Tông đến một ngôi chùa cầu bình an cho tiểu sư đệ. Sau khi trở về lại xảy ra mâu thuẫn với tiểu sư đệ rồi giam đệ ấy vào ngục, đến giờ vẫn chưa thả ra. Sau đó, cũng là vì ‘Hội Võ Tiên Môn’ tháng sau nên đốc thúc các đệ tử chăm chỉ tu luyện. Còn nữa, hôm qua đột nhiên người đưa rất nhiều tiền cho Tam sư huynh.”
Tiêu Trầm Mạch: “Đưa tiền cho ai?”
“Tam sư huynh, Mặc Hành Quân.”
“Tại sao?” Tiêu Trầm Mạch nhíu mày, nhưng hắn nghĩ cũng không hiểu.
“Ta cũng không biết.” Mộ Thiền lắc đầu. Nàng ta báo cáo mọi chuyện của sư tôn cho Tiêu Trầm Mạch nghe. Chỉ riêng chuyện ở Vũ Cảnh hôm đó nàng ta không hề nhắc đến.
Chuyện đó liên quan đến lai lịch của nàng ta, dù thế nào cũng không thể để đại sư huynh biết được.
Hơn nữa, sư tôn lại có quan hệ với Bạch Quỷ Vương, một trong hai vị vua của Quỷ giới. Nếu để bất kỳ người nào của tiên môn chính đạo biết được chuyện này thì sẽ đều gây bất lợi cho sư tôn.
“Còn gì nữa không?”
“Hết rồi. Đại sư huynh đi ba tháng, phần lớn thời gian sư tôn đều ở trong Thanh Lương điện cùng tiểu sư đệ tu luyện.”
“Muội vất vả rồi.” Lúc này Tiêu Trầm Mạch mới nhìn nàng ta, khuôn mặt lạnh lùng của hắn hiện lên một chút dịu dàng: “Tiểu Thiền, lần này ta về muộn hai ngày là vì lúc đi qua khu rừng Ma Mị, ta nghe nói trong đó có một cây Hồi Thiên Thảo. Ta đã tìm hai ngày, cuối cùng cũng tìm được nó mang về.”
Hắn lật cổ tay, một cây linh thảo màu đỏ tươi liền hiện ra trong tay hắn.
Mắt Mộ Thiền sáng lên, sau đó lại rưng rưng nước mắt: “Đại sư huynh, khu rừng Ma Mị đó nguy hiểm như vậy…”
“Không sao, lúc đưa muội về ta đã hứa với muội rồi. Cả đời này của muội sẽ không sống vô ích, ta nhất định sẽ giúp muội tự tay gϊếŧ chết những kẻ đã làm hại muội.” Tiêu Trầm Mạch xoa đầu nàng ta: “Tối nay ta sẽ bảo Vân Sênh luyện Hồi Thiên đan cho muội.”
“Cảm ơn đại sư huynh.” Mộ Thiền nghẹn ngào nói.
“Đừng khóc, sư huynh không biết dỗ dành người khác. Muội về đi.” Tiêu Trầm Mạch vỗ vai nàng ta.
Mộ Thiền lau nước mắt, xoay người đi được vài bước thì lại quay đầu nói: “Đại sư huynh, sư tôn thật ra rất tốt, huynh có thể…”
Tiêu Trầm Mạch lạnh lùng nói: “Những gì không nên hỏi thì đừng hỏi.”
Mộ Thiền chỉ phải cúi đầu rời đi.
Tiêu Trầm Mạch quay đầu nhìn về phía cửa sổ sáng đèn của Thanh Lương điện. Một nửa khuôn mặt hắn được ánh trăng chiếu sáng, một nửa chìm trong bóng tối.