Chương 28

Ninh Lương không hề bất ngờ, trước đó nàng đã phát hiện ra dấu vết của U Đô thập nhị vực rồi.

“Còn có đồng bọn nào khác không?”

Âu Dương Chiếu lắc đầu: “Trước đó Chu Vân Tùng…đã chết... cộng thêm bọn họ… không còn ai nữa… nhưng mà…”

Mắt Ninh Lương giật giật: “Nhưng mà cái gì?”

“Trong Thiên Vân Tông… còn có một người khác… đến từ U Đô thập nhị vực… rất lợi hại… Bọn họ… đều rất sợ hắn… ngay cả Ma chủ cũng… rất kiêng dè!”

“Là ai?”

“Không biết.” Âu Dương Chiếu thành thật nói: “Chỉ biết… là đệ tử của... Tông chủ.”

Đệ tử của nàng?

Ninh Lương nheo mắt lại, U Đô thập nhị vực… Đó là nơi tà ác và đáng sợ nhất trên đại lục, bọn họ ẩn náu trong Thiên Vân Tông chỉ vì Băng Phách Hàn Đăng và bí cảnh sao?

Hơn nữa không chỉ có một nhóm người đến.

Chỉ là một bí cảnh nhỏ bé của Thiên Vân Tông mà thôi, có đáng để bọn họ tốn công tốn sức như vậy không?

Thật thú vị.

“Cảm ơn ngươi đã nói cho ta biết những chuyện này, đây là quà cảm ơn.” Ninh Lương lấy cây trượng của Huyền Huyết lão nhân từ nạp giới ra. Thứ này nàng không dùng được, vứt đi thì tiếc, chi bằng đưa cho Âu Dương Chiếu nghiên cứu vậy.

Dù sao hắn cũng đã cung cấp thông tin quan trọng cho nàng.

“Đây là… Huyết Thiền trượng sao?” Âu Dương Chiếu kinh ngạc thốt lên: “Pháp khí của… Đường chủ Huyền Huyết Đường.”

Ninh Lương gật đầu: “Hắn đã bị ta gϊếŧ rồi, sau này nó là của ngươi.”

Âu Dương Chiếu quỳ xuống, kích động hô to: “Tông chủ vạn tuế! Tông chủ… Ộp!”

Ninh Lương: …

“Ta đi đây. Hai người này, ngươi tự xử lý đi.”

“Ninh Lương! Ngươi mà dám gϊếŧ bọn ta thì Ma chủ sẽ không tha cho ngươi đâu!” Hai người bị trói trên mặt đất biết mình sắp chết nên không cam lòng hét lớn về phía Ninh Lương.

Ninh Lương hoàn toàn không thèm để ý đến bọn họ. Ma chủ gì chứ? Ngay cả Bạch Quỷ Vương nàng cũng dám lôi ra đỡ đạn, Ma chủ là cái thá gì?

Ma chủ cùng lắm cũng chỉ là “cấm chế” giống như Bắc Đẩu Tiên Quân mà thôi, còn kém xa thần linh như Bạch Quỷ Vương nữa.

Ninh Lương đi bộ xuống núi, chẳng mấy chốc nàng đã nghe thấy hệ thống thông báo tin hai tên phản diện kia đã chết. Sau khi gϊếŧ chết hai phản diện một cách đơn giản thô bạo như vậy, điểm số phương án chữa trị mà hệ thống đưa ra cho nàng chỉ có vỏn vẹn 26 điểm.

Nhưng hệ thống vẫn tốt bụng đưa ra phần thưởng cho nàng.

[Phần thưởng của hệ thống: Đậu phụ ma bà *3, Cá khô *6]

Ninh Lương khựng lại, cá khô?

Nàng nhìn sáu gói cá khô trong tay, nàng nghĩ bụng đưa thứ này cho Dạ Tinh ăn không biết hắn có giận không đây?

Vấn đề nan giải nhất hiện tại vẫn là tên đến từ U Đô thập nhị vực kia, người khiến Âu Dương Chiếu trước đây và Ma chủ trong miệng bọn họ cũng phải kiêng dè rốt cuộc là ai?

Nàng có tổng cộng bảy đồ đệ, hiện tại những người có thân phận rõ ràng chỉ có Dạ Tinh và Mộ Thiền.

Dạ Tinh là con trai của Bắc Đẩu Tiên Quân, chắc chắn không có gì phải bàn cãi.

Còn Mộ Thiền từng là ác quỷ bị Huyền Huyết Đường giam cầm, sau đó thì chiếm xác công chúa của nước Xá Đà, khả năng nàng ta là người đó không cao. Nếu nàng ta đến từ U Đô thập nhị vực, ngay cả Ma chủ cũng phải kiêng dè thì sao có thể bị Huyền Huyết Đường bắt được?

Trong số năm đồ đệ còn lại, đại đệ tử Tiêu Trầm Mạch hiện tại nàng vẫn chưa gặp mặt, nhưng khi còn ở phàm gian, hắn là bạn thân của Mặc Vân Sênh, dường như cũng là thiếu niên xuất thân quyền quý.

Nhưng Ninh Lương chưa tìm hiểu thân phận của hắn nên nàng không dám khẳng định chắc chắn.

Nhị đồ đệ Ân Niệm Tuyết nuôi một rồng con thuần huyết, tu vi lại rất cao, thoạt nhìn lai lịch đã không tầm thường, khả năng cao là nàng ta.

Tứ đồ đệ Yến Vô Tranh tuy nhút nhát vô dụng nhưng chú chó đen nhỏ bên cạnh hắn lại không thể xem thường, khả năng cũng có thể là hắn.

Còn về tiểu đồ đệ Lạc Kỳ, Ninh Lương chỉ biết hắn là nam chính trong cuốn sách này, cũng chính là đứa con của thiên mệnh. Nhưng nàng chỉ xem phần đầu của cuốn sách đó nên cũng không dám chắc lai lịch của nam chính có trong sạch hay không.

Ninh Lương không có manh mối nào. Sau khi trở về, nàng lại thử sử dụng [Vạn Vật Triệu Hồi].

Nhưng có vẻ Tiểu Phì và Bạch Quỷ Vương đã dùng hết may mắn của nàng, những thứ được triệu hồi ra sau đó đều không có tác dụng gì mấy, Ninh Lương chỉ có thể bóp nát quả cầu ánh sáng rồi thả bọn chúng đi.

“Sư tôn!”

Sáng sớm, Mộ Thiền chạy từ xa đến, khuôn mặt nhỏ nhắn ửng đỏ tràn đầy phấn khích.

“Đại sư huynh đã trở về rồi ạ!”

Ninh Lương đang lau chùi Long Cốt kiếm trong tay, nghe vậy nàng liền dừng động tác lại.

Đại đồ đệ Tiêu Trầm Mạch là người mà nguyên chủ tin tưởng nhất. Mặc dù nguyên chủ có tu vi cao, thiên phú cao nhưng tính cách lại có phần nhu nhược, hay do dự thiếu quyết đoán. Vì vậy nàng thường giao cho Tiêu Trầm Mạch quyết định nhiều chuyện lớn của Thiên Vân Tông.

Tiêu Trầm Mạch cũng là người có tu vi cao nhất Thiên Vân Tông chỉ sau nàng, hắn giống như là một vị Tông chủ thứ hai, ngay cả các vị trưởng lão cũng phải nghe theo hắn.

Nhưng may mắn là tính tình hắn ôn hòa, rộng lượng nên cũng không có ai phản đối việc hắn vượt quyền.

Ninh Lương nhìn về phía Mộ Thiền. Tuy không biết lai lịch của Mộ Thiền nhưng nàng biết, Mộ Thiền cũng rất yêu quý vị đại sư huynh này.

Có thể khiến một người lòng đầy thù hận, độ hắc hóa đến 92% thật lòng yêu quý thì có lẽ Tiêu Trầm Mạch cũng không phải là phản diện.

Dù sao cũng đã có năm đệ tử hắc hóa rồi, nhưng Ninh Lương vẫn muốn chắc chắn hơn một chút.

Nàng cất Long Cốt kiếm đi, cùng Mộ Thiền bước ra khỏi Thanh Lương điện.

Mộ Thiền đi bên cạnh nàng, nhỏ giọng nói: “Sư tôn, hôm đó ở Vũ Cảnh đệ tử không hề nói dối. Cho dù là vì đại sư huynh, đệ tử cũng sẽ không làm bất cứ chuyện gì gây hại cho Thiên Vân Tông.”

“Trong lòng con hắn tốt đến vậy sao?”

Mộ Thiền nghiêm túc gật đầu: “Nếu không có đại sư huynh thì đệ tử đã không thể sống sót đến Thiên Vân Tông bái sư rồi.”

Lúc này trời đã gần tối, mặt trời dần lặn xuống khỏi đường chân trời, ráng chiều đỏ rực như máu, hoàng hôn đã bao trùm khắp nơi.

Ninh Lương vừa đi đến bậc thang đã thấy một nam tử áo xanh bước lên. Dáng người cao ngất, tay cầm trường kiếm, trông giống như cây tùng mọc trên vách đá cheo leo. Trên người hắn toát lên vẻ cô độc kiêu ngạo, nhưng dưới ánh hoàng hôn phía sau lại trông có chút sát khí.

Mái tóc dài của hắn được buộc cao, mày rậm mắt sáng như sao, thậm chí còn có vẻ đẹp tuấn mỹ bức người.

Hắn đi vài bước đến trước mặt Ninh Lương, rõ ràng là lưng thẳng tắp kiêu ngạo nhưng lại quỳ một gối trước mặt nàng. Hắn không cúi đầu, cũng không tỏ vẻ cung kính thật sự với nàng, dường như hắn chỉ làm ra dáng vẻ tôn sư trọng đạo này cho nàng xem.

“Đệ tử Tiêu Trầm Mạch tuân mệnh sư tôn đi trừ yêu, may mắn đã hoàn thành nhiệm vụ. Hôm nay trở về xin bái kiến sư tôn.”

Hắn không hề cúi đầu xuống mà cứ nhìn thẳng vào nàng.

Ninh Lương hơi nghiêng mặt nhìn chằm chằm vào đỉnh đầu hắn.

Nguyên chủ thật sự không biết nhìn người mà.

Đại đồ đệ này… Thanh tiến độ màu đen, độ hắc hóa: 97%

Mặc dù không hy vọng nhiều, nhưng khi tận mắt nhìn thấy đại đồ đệ mà nguyên chủ tin tưởng nhất cũng là một phản diện hắc hóa thì trong lòng Ninh Lương vẫn không khỏi cảm thấy thất vọng.

Thất vọng đến mức nàng chỉ muốn nhìn hắn cứ quỳ như vậy mãi.

Nàng lạnh lùng nhìn hắn. Dưới ánh hoàng hôn, đôi mắt trong veo của nàng dường như mang theo một cảm xúc khó hiểu.

Không hiểu sao, trong lòng Tiêu Trầm Mạch lại từ từ chùng xuống.

Sư tôn dường như đã khác xưa.