Chương 27

Có kinh nghiệm từ Dạ Tinh và Mộ Thiền, Ninh Lương biết rằng việc bọn họ hắc hóa đều có nguyên nhân riêng.

Nhưng bây giờ khi nhìn thấy Mặc Vân Sênh, nàng lại cảm thấy mơ hồ.

Nghĩ lại thì chỉ số của hắn tăng vọt đúng vào lúc nàng đưa hắn tiền khám bệnh, vậy thì đây chính là lý do hắn hắc hóa sao?

Chẳng lẽ… hắn chê tiền khám ít?

Nghĩ theo hướng này dường như cũng có khả năng. Hắn là Mặc Hành Quân nổi danh hiển hách, một viên đan dược của hắn ngàn vàng khó cầu.

Mặc dù Thanh Tâm đan không phải là linh đan thượng phẩm, nhưng hắn vừa mới nói đây là phiên bản hắn tự mình cải tiến!

Nói cách khác, đây là phương thuốc bí truyền của Mặc Hành Quân.

Mà nàng chỉ đưa cho hắn có một viên kim châu thì chẳng phải là đang sỉ nhục người ta sao?

Bên ngoài hắn tỏ ra bình tĩnh, nhưng thực chất tức giận đến mức hắc hóa rồi.

Sau khi suy nghĩ một hồi, Ninh Lương quyết định thăm dò hắn. Nàng lấy từ trong nạp giới một viên kim châu to bằng nắm tay do Như Ý Kim Thiềm đẻ ra đặt vào tay hắn.

Mặc Vân Sênh ngẩng đầu lên, trong mắt hiện lên vẻ ngạc nhiên.

Ninh Lương biết rõ trong lòng mỗi người đều có chút góc khuất đen tối, và góc khuất này tuyệt đối không thể vạch trần, nếu không đối phương có thể sẽ thẹn quá hóa giận.

Vì vậy, nàng vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, thản nhiên nói với hắn: “Từ sau khi nhập môn, vì con tu luyện y đạo, mà ta lại không hiểu gì về nó nên đã lơ là con. Những năm qua trong lòng ta luôn cảm thấy áy náy, nhưng nghĩ đi nghĩ lại cũng không biết bù đắp cho con thế nào. Y tu luyện đan hao tài tốn của, ta chỉ có thể cố gắng bù đắp tiền bạc cho con được thôi.”

Mặc Vân Sênh ngơ ngác nhìn nàng, dường như hắn vẫn chưa hoàn hồn lại.

Ninh Lương nói tiếp: “Mặc dù Thiên Vân Tông không giàu có như những đại tông môn khác, nhưng sau này chỉ cần ta có, ta nhất định sẽ không để con thiếu thốn. Con cứ yên tâm tu luyện, không cần phải tiếc những loại thảo dược đắt tiền đó, muốn thứ gì cứ nói thẳng với ta.”

Giây phút này, Ninh Lương cảm thấy mình như một tổng tài bá đạo vậy.

Mặc Vân Sênh cầm viên kim châu trong tay, một lúc sau, khóe mắt hắn cong lên, nụ cười như tỏa sáng trên khuôn mặt tái nhợt, ốm yếu của hắn khiến cho nốt ruồi đỏ giữa trán trông càng thêm quyến rũ.

“Sư tôn nói như vậy, đệ tử, đệ tử thật sự rất vui.”

Ninh Lương thầm nghĩ, đương nhiên ngươi phải vui rồi. Nếu có người nói với nàng rằng sau này muốn bao nhiêu tiền cũng cho thì nàng có thể vui đến mức bay lên trời luôn.

Nàng cố nén cơn đau xót như bị “móc ruột” mà nói: “Con vui là tốt rồi.”

“Cảm ơn sư tôn.” Hắn nhìn nàng, ánh mắt như tỏa ra ánh sáng.

Đó nhất định là ánh sáng khi nhìn thấy “kim chủ”.

Ninh Lương nhìn lêи đỉиɦ đầu hắn, thấy thanh tiến độ vừa mới nhảy lên 60% đang từ từ giảm xuống còn 50%.

Lại là mức giảm mạnh nhất trong một lần mà nàng từng thấy.

Xem ra nàng đã tìm ra cách chữa trị cho Mặc Vân Sênh rồi: Tiền.

Ninh Lương vừa mừng vừa đau lòng nghĩ.

Vì vậy, sau khi trở về Thanh Lương điện, việc đầu tiên nàng làm là xông vào mật thất, hung dữ uy hϊếp Như Ý Kim Thiềm một trận.

“Từ hôm nay trở đi ngươi phải đẻ thật lực cho ta! Mỗi ngày không đẻ đầy cái hộp này thì ta sẽ bóp nát nguyên thần của ngươi!”

Như Ý Kim Thiềm: ???

Nhìn cái hộp to gần bằng cơ thể mình trước mặt, hậu môn của nó đã bắt đầu đau rồi.

Uy hϊếp xong, Ninh Lương rời khỏi mật thất, lấy tiền của nguyên chủ cùng với vàng bạc châu báu trong nạp giới của Huyền Huyết lão nhân và nam nhân áo xám ra chia làm hai phần, rồi nàng phất tay một cái sai người đưa đến Vấn Dược các.

Vấn Dược Các

Tiểu đồng Cam Toại kinh ngạc nhìn vàng bạc châu báu chất thành núi trên bàn, miệng há hốc hồi lâu không khép lại được.

“Tông chủ đây là…?” Cam Toại cẩn thận liếc nhìn Mặc Vân Sênh.

Lần trước khi Tông chủ bảo hắn mang tiền khám bệnh về, Mặc Hành Quân đã buồn bã mấy ngày liền, còn nhốt mình trong phòng luyện đan không ăn không uống, thân thể càng ngày càng yếu đi.

Lần này… Ủa, Mặc Hành Quân hình như đang cười sao?

Kỳ lạ thật, đều là đưa tiền mà sao một lần buồn, một lần lại vui như vậy?

Chẳng lẽ là vì lần trước đưa ít, còn lần này đưa nhiều hơn sao?

Mặc Hành Quân mê tiền đến vậy sao?

Nhưng Mặc Hành Quân luôn coi tiền bạc như rác rưởi, hắn không bao giờ quan tâm đến tiền, dù sao cả trong Doanh Châu cảnh này cũng chẳng có mấy ai giàu hơn Mặc Hành Quân…

Trong đầu Cam Toại đầy ắp nghi ngờ.

“Đây là tâm ý của sư tôn.” Mặc Vân Sênh mỉm cười, ngón tay hắn lướt nhẹ qua đống vàng bạc châu báu, nụ cười lại càng thêm sâu hơn.

“Tâm ý của Tông chủ cũng… thẳng thắn quá rồi.”

Làm gì có ai thể hiện tâm ý đơn giản thô bạo như vậy chứ, trực tiếp đưa một đống tiền đến, còn chẳng chịu bỏ ra chút tâm tư nào.

Nhưng Mặc Vân Sênh lại không hề có chút khó chịu hay thất vọng nào, hắn còn lẩm bẩm: “Nàng chẳng thay đổi chút nào.”

Cam Toại chớp chớp mắt, dù sao có nhiều khi Cam Toại cũng không hiểu lời Mặc Hành Quân nói nên chỉ đành giúp hắn cất đống tiền này đi.

“Đúng rồi, chắc hai ngày nữa Tiêu sư huynh sẽ trở về.” Cam Toại vui vẻ nói.

Nụ cười trên môi Mặc Vân Sênh lại dần biến mất khi nghe thấy ba chữ “Tiêu sư huynh”.

Sáng sớm hôm sau, Ninh Lương chuẩn bị một cái đùi dê, năm cái bánh bao thịt cho Dạ Tinh ăn no, còn thuận tiện cho hắn uống ba viên Thanh Tâm đan phiên bản đã cải tiến. Lúc này hắn mới hài lòng chạy đến treo mình trên cây hoa phượng trước Thanh Lương điện, ung dung ngắm mây trắng.

Ninh Lương đứng bên cửa sổ mỉm cười hỏi: “Sao con không đến bí cảnh tu luyện đi?”

Dạ Tinh lười biếng hừ một tiếng: “Trong bí cảnh đông người như vậy, tiểu gia ta mới không thèm chen chúc vào đó.”

Thanh Tâm đan thật sự khiến hắn không còn chút ham muốn nào.

“Tông chủ.” Một tiểu đồng bước vào cung kính nói: “Âu Dương trưởng lão mời Tông chủ đến đỉnh Thần Dương một chuyến ạ.”

Âu Dương Chiếu thật sự đang bị nàng nhốt trong mật thất ra sức đẻ vàng, người ở trên đỉnh Thần Dương kia đương nhiên là Như Ý Kim Thiềm rồi.

Con ếch già này không an phận làm chức trưởng lão của nó mà tìm nàng làm gì?

Nhưng sau khi hoán đổi linh hồn, linh hồn của Như Ý Kim Thiềm vô cùng sợ hãi nàng, Ninh Lương không muốn đánh rắn động cỏ nên cứ để linh hồn của nó tiếp tục chiếm giữ thân thể của Âu Dương Chiếu.

Ninh Lương chuẩn bị đi xem đã xảy ra chuyện gì.

“Này…” Thiếu niên áo đỏ trên cây lười biếng lên tiếng: “Âu Dương Chiếu lòng dạ bất chính, người tốt nhất nên cẩn thận hắn.”

Ninh Lương ngạc nhiên nhìn Dạ Tinh, một người hung dữ, nóng nảy như hắn mà lại nhắc nhở nàng phải cẩn thận sao?

Phương án chữa trị của nàng thật sự quá đỉnh mà.

“Yên tâm đi.”

Đỉnh Thần Dương.

Mấy ngày nay, đệ tử trong Thiên Vân Tông ngày đêm tu luyện trong bí cảnh như phát điên, trên đỉnh Thần Dương cũng vắng vẻ hẳn.

Tiểu đồng dẫn đường bước lên gõ cửa đại điện.

“Trưởng lão, Tông chủ đến rồi ạ.”

“Vào… đi.”

Ninh Lương đẩy cửa bước vào rồi tiện tay đóng cửa lại.

Trong đại điện không chỉ có Âu Dương Chiếu mà còn có hai đệ tử bị trói chặt ném trên mặt đất.

“Tông chủ.” Vừa nhìn thấy nàng, Âu Dương Chiếu lập tức sáng mắt lên, nịnh nọt bước tới nói: “Ta đã… giúp Tông chủ… bắt được… ộp… hai… tên phản đồ.”

Ninh Lương nhìn hai người kia, quả nhiên trên đầu cả hai đều có thanh tiến độ hắc hóa, hơn nữa đều là màu đen, lần lượt là 94% và 91%.

Kỳ lạ thật, thanh tiến độ của hai người này đã cao như vậy rồi mà hệ thống lại không hề nhắc nhở nàng.

Ninh Lương suy nghĩ kỹ lại một chút, có lẽ nàng đã hiểu nguyên nhân tại sao rồi. Mặc dù chỉ số hắc hóa của hai người này rất cao, nhưng chắc bọn họ sẽ không gây nguy hại gì lớn cho thế giới này, cùng lắm cũng chỉ gây hại cho Thiên Vân Tông.

Không giống như Mộ Thiền, sau khi nàng ta vượt quá 90%, hệ thống lập tức báo động cho nàng.

Có thể gây nguy hại lớn cho thế giới như vậy thì xem ra Mộ Thiền là một nhân vật phản diện rất quan trọng.

“Tông chủ, người đừng tin hắn! Âu Dương Chiếu này mới là phản đồ. Mấy ngày nay hắn rất khác thường, e rằng hắn đã bị tà ma bên ngoài chiếc xác rồi!” Hai tên phản đồ thấy Ninh Lương đến thì bắt đầu giãy giụa.

Âu Dương Chiếu cười khẩy, đi đến trước mặt Ninh Lương nhỏ giọng nói: “Mấy ngày nay… ta đã dần dần dung hợp… với ký ức của… con người này… Hóa ra hắn lại… cấu kết với tà ma… muốn lật đổ… Thiên Vân Tông… Hai người này… là đồng bọn của hắn… Ộp!”

Ninh Lương quan sát hắn, hỏi: “Tại sao ngươi lại nói cho ta biết những chuyện này?”

“Tông chủ đối với ta… có ân tái tạo… Ta đường đường là thất tinh linh thú… vậy mà lại… mỗi ngày… phải đẻ vàng… đẻ cả nghìn năm… là Tông chủ… giải thoát cho… ta… Ộp!”

Ninh Lương không nhịn được nói: “Ngươi có thể nói chuyện đàng hoàng được không, đừng có ộp nữa!”

Âu Dương Chiếu cười ngây ngô: “Được…”

Ninh Lương hỏi: “Ai phái bọn họ đến?”

“U Đô thập nhị vực.”