Chương 26

Trời đã khuya, nhưng Ninh Lương không hề buồn ngủ chút nào. Không biết có phải ảo giác hay không mà từ khi có [Thần Chiếu], tinh thần của nàng dường như mạnh hơn trước một chút, hiện tại nàng không dễ cảm thấy mệt mỏi nữa.

Nếu không, nàng cũng không thể nhẫn tâm bóc lột Bạch Quỷ Vương ba ngày ba đêm trong Lôi Cảnh.

Ninh Lương vẽ pháp trận triệu hồi trên mặt đất.

Từ khi [Vạn Vật Triệu Hồi] trở thành bản chính thức, nàng vẫn chưa có cơ hội thử nghiệm cho thật hẳn hoi.

Sau khi truyền linh lực vào pháp trận, nàng như bước vào một không gian khác, xung quanh tối đen như mực. Mà bên cạnh nàng có vô số quả cầu ánh sáng nhỏ đang bay lơ lửng, bên trong quả cầu ánh sáng dường như còn có thứ gì đó.

Trong đó, Ninh Lương nhìn thấy Bạch Quỷ Vương trong một quả cầu có ánh sáng mờ nhạt. Bên trong quả cầu toàn là sương mù, khuôn mặt hắn lúc ẩn lúc hiện. Trên quả cầu còn có tên viết bằng chữ triện: Bạch Quỷ Vương - Phần Kích.

Thì ra hắn tên là Phần Kích, oai phong lẫm liệt, quả không hổ là một trong hai vị vua của Quỷ giới.

Nàng không nhịn được chạm vào quả cầu ánh sáng nhưng không có phản ứng gì.

Xem ra thật sự có khoảng cách thời gian giữa mỗi lần triệu hồi.

Còn những quả cầu ánh sáng khác đều sáng trưng, trong đó có một quả cầu ánh sáng của một chú thỏ béo, trên đó viết: Cấp Phong Thú.

Cấp, Cấp Phong? Con thỏ đó béo đến mức không nhìn thấy chân thì có liên quan gì đến hai chữ “Cấp Phong” chứ?

Ngoại trừ hai quả cầu ánh sáng này, còn lại đều là những thứ Ninh Lương đã triệu hồi ra bằng bản dùng thử của [Vạn Vật Triệu Hồi] trước đó, có chuột, ong, đá, lá cây…

Nàng bóp nát những quả cầu ánh sáng này. Lúc này, trước mắt nàng chỉ còn hai quả cầu ánh sáng của Bạch Quỷ Vương và thỏ béo đang sáng, Ninh Lương chạm vào quả cầu của thỏ béo.

Giây tiếp theo, bên chân nàng liền truyền đến cảm giác mềm mại. Nàng cúi đầu nhìn xuống, Tiểu Phì đã béo hơn so với ba ngày trước rồi.

“Ngươi tên là Cấp Phong?” Ninh Lương nghi ngờ hỏi.

Đôi mắt Tiểu Phì sáng lên. Nó nhảy dựng lên, đôi tai dài gần chạm đất rung rung, sau đó vỗ cánh mang theo cơ thể béo ú của nó bay lên xoay quanh Ninh Lương ba vòng.

Ninh Lương há hốc mồm, con thỏ này vậy mà còn biết bay?

“Nhưng mà, bay cũng không Cấp Phong* lắm nhỉ.”

*Tên của chú thỏ này nghĩa là gió mạnh, gió to.

Tiểu Phì tức giận trừng mắt nhìn nàng, dường như sợ bị nàng ghét bỏ, tai nó rung lên rồi “vèo” một tiếng bay ra ngoài, quả nhiên trong nháy mắt đã không thấy đâu.

Giây tiếp theo, ầm!

Ninh Lương nhìn lỗ hổng hình con thỏ trên cửa sổ: …

Tiểu Phì ủ rũ nhảy vào. Ninh Lương vuốt ve bộ lông mềm mại của nó, cười nói: “Không tệ, đợi ngươi lớn hơn một chút là có thể làm thú cưỡi của ta rồi.”

Ở tu tiên giới, phần lớn tu sĩ đều cưỡi kiếm.

Nhưng phương tiện di chuyển ngầu nhất vẫn là linh thú biết bay.

Đáng tiếc linh thú rất kiêu ngạo, thà bị gϊếŧ cũng không làm thú cưỡi, trừ phi là thần linh. Nếu không thì không thể nào khiến linh thú thần phục được.

Nhưng Tiểu Phì là do nàng triệu hồi ra, đương nhiên nó chỉ có thể phục tùng nàng.

[Vạn Vật Triệu Hồi] là quy tắc mạnh mẽ đến mức ngay cả Quỷ Thần Bạch Quỷ Vương cũng không thể chống lại.

Quả nhiên nghe thấy nàng nói vậy, Tiểu Phì liền thân mật dụi vào chân nàng, ngoan ngoãn gật đầu.

Lối vào bí cảnh.

Ninh Lương vẫn ung dung, bình tĩnh bước ra khỏi Lôi Cảnh như trước.

Nàng bước qua giữa ánh mắt sùng bái của đám đệ tử, đi được một đoạn xa thì rẽ qua một khúc cua, đảm bảo không có đệ tử nào nhìn thấy nàng mới vịn vào một gốc cây, ôm lấy chân đang đau nhức mà kêu lên một tiếng.

Để có thể nhanh chóng tăng tu vi, Ninh Lương đã mang theo Băng Phách Hàn Đăng vào Lôi Cảnh. Nàng đã cố gắng cẩn thận hết mức có thể nhưng vẫn gặp phải sấm sét và linh thú rất nhiều lần.

Có Băng Phách Hàn Đăng có thể đỡ được mọi công kích, nhưng lại tiêu hao rất nhiều linh lực của nàng. Chẳng mấy chốc, linh lực Kim Đan kỳ đã gần cạn kiệt, nàng chỉ có thể liều mạng chạy trốn khắp nơi trong Lôi Cảnh.

Một ngày trôi qua, tu vi chẳng tăng được bao nhiêu mà kỹ năng chạy trốn lại tiến bộ vượt bậc.

A, Bạch Quỷ Vương mới đi được một ngày mà nàng đã nhớ hắn rồi!

“Sư tôn.” Một giọng nói dịu dàng đột nhiên vang lên.

Ánh mắt Ninh Lương chợt lóe lên tia lạnh lẽo. Nàng chậm rãi ngẩng đầu lên thì nhìn thấy Mặc Vân Sênh đang ngồi trên xe lăn trên con đường nhỏ phía trước, trên đùi hắn đặt một chiếc giỏ tre đựng dược liệu, đang mỉm cười nhìn nàng.

Vừa rồi nàng hoàn toàn không cảm nhận được khí tức của hắn. Trong cả Thiên Vân Tông, hắn là người duy nhất mà Ninh Lương không biết chút gì về tu vi.

Hắn từ từ đẩy xe lăn đến gần, chăm chú nhìn nàng: “Sư tôn bị thương sao?”

“Ừ, ta gặp chút chuyện trong Lôi Cảnh.” Ninh Lương đứng thẳng người dậy, thản nhiên nói.

“Để đệ tử trị thương cho sư tôn.”

“Không cần.” Ninh Lương thẳng thừng từ chối.

Hàng mi dài của Mặc Vân Sênh hơi rũ xuống, nụ cười trên môi hắn có chút gượng gạo: “Sư tôn hình như rất không tin tưởng đệ tử, chẳng lẽ đệ tử đã làm sai chuyện gì sao?”

“Chỉ là thân thể con không tốt, ta không muốn làm phiền con thôi, đừng nghĩ nhiều.”

Tính tình Mặc Vân Sênh nhẹ nhàng, không thích níu kéo nhiều, hắn chỉ lấy thêm một hộp đan dược từ nạp giới ra.

“Bằng hữu mà sư tôn nói lần trước, không biết sau khi uống Thanh Tâm đan có đỡ hơn không. Mấy ngày nay đệ tử rảnh rỗi nên đã cải tiến Thanh Tâm đan, hiệu quả tốt hơn trước rất nhiều. Nếu sư tôn thấy hữu dụng thì có thể dùng thử một chút.”

Ninh Lương không tiện từ chối, nàng nhận lấy, thuận tay lấy một viên kim châu từ nạp giới ra đặt vào tay hắn.

“Con vất vả rồi, đây là tiền khám.”

Mặc Vân Sênh nhìn nàng chằm chằm một lúc rồi mới cụp mắt xuống, khẽ nói: “Đa tạ sư tôn.”

Ninh Lương vừa định đi thì đột nhiên nhìn thấy thanh tiến độ hắc hóa chưa từng thay đổi trên đầu hắn tăng từ 55% lên 60%.

Đây là mức tăng lớn nhất mà nàng từng thấy, khiến nàng sững người tại chỗ.