Chương 25

Ninh Lương bước ra khỏi phòng, nhìn thiếu niên áo đỏ vẻ mặt bực bội rồi lại nhìn thanh tiến độ trên đầu hắn: 46%

Nàng nhớ lúc rời đi là 45%. Ba ngày không uống thuốc chỉ tăng một phần trăm, không trở lại như cũ, xem ra đan dược của Mặc Vân Sênh quả thật rất lợi hại.

Nhưng tại sao hắn vẫn còn nóng nảy như vậy?

“Người… ba ngày nay người đi đâu?” Dạ Tinh hung hăng trừng mắt nhìn nàng, như thể nàng đã phạm phải tội ác tày trời không thể thay thứ vậy.

Ninh Lương cảm thấy khó hiểu. Trước đây hắn luôn phớt lờ vị sư tôn này, ngoại trừ lúc đến xin pháp bảo thì siêng năng hơn một chút, còn đâu bình thường cả năm trời cũng chẳng gặp được hắn mấy lần.

“Đương nhiên là đi vào bí cảnh tu luyện rồi.” Ninh Lương thản nhiên nói.

Dạ Tinh hừ một tiếng: “Chỉ là Hội Võ Tiên Môn mà thôi, cần gì phải liều mạng như vậy? Cả Thiên Vân Tông đều phát điên hết rồi.”

“Đây là chuyện mang lại vinh quang cho sư môn chúng ta.” Ninh Lương liếc nhìn hắn: “Chẳng lẽ con không định tham gia sao?”

“Đương nhiên là phải tham gia rồi.” Dạ Tinh nắm chặt thanh kiếm trong tay, cười nham hiểm nói: “Xem ta xử lý đám người Bắc Đẩu Tiên Cung thế nào đi!”

Vừa nói xong, thanh tiến độ trên đầu hắn nhảy từ 46% lên 47%.

Lần đầu tiên gặp hắn, khi nhắc đến phụ thân Bắc Đẩu Tiên Quân của hắn, thanh tiến độ của hắn cũng tăng lên. Kết hợp với những gì Mặc Vân Sênh nói, hắn có thể đã trải qua tuổi thơ cơ cực. Vậy thì nguyên nhân khiến hắn hắc hóa chắc chắn là Bắc Đẩu Tiên Quân.

Nếu làm theo yêu cầu của hệ thống, muốn chữa trị hoàn toàn cho Dạ Tinh thì… phải làm địch với Bắc Đẩu Tiên Quân sao?

Lòng Ninh Lương lạnh đi một nửa. Đó chính là người đứng đầu tu tiên giới, theo lời đồn là người duy nhất đạt đến cảnh giới “Cấm”.

Là phàm nhân, nhưng lại là tồn tại gần với Thần nhất.

Ninh Lương nhìn Dạ Tinh, không biết rốt cuộc hắn đã trải qua những chuyện gì ở Bắc Đẩu Tiên Cung mà lại trở nên như thế này?

“Người nhìn ta như vậy làm gì?” Bị nàng nhìn chằm chằm như vậy, Dạ Tinh có chút không được tự nhiên: “Ta nói cho người biết, Lạc Kỳ không thích người, ta càng không thích người. Người đừng có mơ tưởng nữa!”

Ninh Lương: …

Mặc dù không nhất định phải chữa khỏi bệnh hắc hóa của hắn, nhưng bệnh tự luyến này, nàng nhất định phải chữa khỏi cho hắn.

Ục ục...!

Dạ Tinh ôm bụng nhíu mày, lộ ra vẻ mặt hơi hung dữ.

Mà cùng lúc đó, thanh tiến độ trên đầu hắn nhảy lên 48%.

Để tránh thanh tiến độ lại quay về mốc 50%, Ninh Lương vội vàng hỏi: “Con muốn ăn cừu nướng nguyên con không?”

Nàng vừa nói vừa lấy một con cừu nướng thơm phức từ nạp giới ra đặt lên bàn. Vì thời gian trong nạp giới bị ngưng đọng nên con cừu nướng vẫn còn nóng hổi.

Dạ Tinh ngây người nhìn, Ninh Lương thậm chí còn nghe thấy tiếng hắn nuốt nước bọt.

“Ăn đi.” Ninh Lương lại lấy ra năm cái bánh bao nhân thịt lớn rồi ngồi xuống cùng hắn.

Dạ Tinh lập tức ăn ngấu nghiến, chẳng còn chút hình tượng gì nữa.

Ninh Lương thở phào nhẹ nhõm nhìn đỉnh đầu hắn. Tốt lắm, thanh tiến độ dần dần lùi về 46% rồi, xem ra ba ngày nay hắn chỉ là bị đói bụng thôi.

Sau khi hắn ăn xong, nàng lại cho hắn uống ba viên Thanh Tâm đan vị trái cây.

Sau khi trời tối, Dạ Tinh một mình đi trên con đường đến núi Cô Tinh, vì ăn quá no nên hắn đi chậm hơn bình thường rất nhiều.

Sao chỗ Ninh Lương lại có nhiều đồ ăn ngon như vậy nhỉ?

Mà lần nào nàng cũng giữ hắn lại ăn cơm.

“Nàng ta sẽ không thật sự thích ta đấy chứ?”

Dạ Tinh dừng bước, ngẩng đầu nhìn những ngôi sao lạnh lẽo trên bầu trời.

Muốn lấy lòng hắn nên mới dùng đồ ăn ngon để dụ dỗ hắn sao?

Khốn kiếp… Bị nàng nắm thóp rồi.

Trong phòng, Ninh Lương sử dụng [Thần Chiếu] quét xung quanh, không phát hiện ra điều gì bất thường.

Ba ngày ở trong Lôi Cảnh, nhờ Bạch Quỷ Vương đỡ sét, nàng điên cuồng hấp thụ linh lực nên tu vi đã đột phá lên Kim Đan kỳ, sau đó phạm vi dò xét của Thần Chiếu cũng mở rộng từ một mét lên năm mét.

Sau khi tu vi tăng lên, nàng cũng có thể mở được nạp giới của nguyên chủ.

Ninh Lương đã sớm biết trong nạp giới có những thứ gì. Nguyên chủ không có nhiều pháp bảo, lúc lão Tông chủ qua đời, ông ấy đã truyền lại vị trí Tông chủ và bảo vật trấn sơn của Thiên Vân Tông, Băng Phách Hàn Đăng cho nàng, còn lại các pháp bảo khác đều chia đều cho các đệ tử.

Ninh Lương lấy Băng Phách Hàn Đăng ra. Đây là một chiếc đèn trong suốt như tuyết, toàn thân lạnh lẽo như băng, cao gần bằng cánh tay. Phần đế đèn có hình bông tuyết, tim đèn ở giữa có một chút màu đỏ nhàn nhạt.

Đây là một pháp bảo phòng ngự. Chỉ cần dùng linh lực để thắp sáng tim đèn, nơi nào có ánh đèn chiếu rọi đến sẽ hình thành một kết giới phòng ngự tuyệt đối, ngăn chặn mọi công kích.

Trước đây Dạ Tinh cũng muốn vào tầng thứ tám của bí cảnh tu luyện. Nhưng trong Lôi Cảnh rất dễ bị sét đánh, linh thú lôi bên trong đều có cấp rất cao. Có Băng Phách Hàn Đăng có thể trực tiếp đỡ sét và linh thú.

Nhưng ngăn chặn mọi công kích cũng có nghĩa là không thể hóa tia sét thành linh lực tinh khiết cho nàng. Nếu không, nàng đã có thể tha cho Bạch Quỷ Vương rồi.

Ninh Lương thử dùng linh lực để thắp sáng tim đèn. Tim đèn từ từ sáng lên, quả nhiên hình thành một vòng sáng màu đỏ nhàn nhạt xung quanh nàng, phạm vi chỉ bao phủ lấy nàng.

Đúng là bất kỳ pháp bảo nào ở trong tay người có tu vi khác nhau thì sức mạnh phát huy ra cũng khác nhau.

Trong ký ức của nàng, khi nguyên chủ thắp sáng Băng Phách Hàn Đăng, ánh sáng giống như lửa có thể bao phủ nửa Thiên Vân Tông.

Xem ra đây hẳn là pháp bảo mà hầu hết các phản diện đều thèm muốn.

Ninh Lương cất Băng Phách Hàn Đăng vào nạp giới, sau đó tìm vài viên đan dược tăng tu vi mà nguyên chủ cất giữ, lấy ra vài viên ăn.

Cuối cùng, nàng tìm thấy một miếng ngọc bài trong một chiếc hộp gấm được cất giữ cẩn thận.

Chất liệu làm ngọc bài không quý giá, thậm chí còn không có chút linh khí nào, chỉ là loại ngọc bình thường có thể thấy ở khắp nơi trong phàm giới.

Một mặt ngọc bài khắc chữ “Hỷ nhạc bình an, năm tháng vô ưu”, mặt còn lại khắc chữ “Bách thủ bất tương ly – Tặng Phượng Minh”

Phượng Minh là tên tự của Lạc Kỳ.

Chữ viết trên đó không ngay ngắn, có chút nguệch ngoạc.

Thật nực cười, đường đường là Tông chủ của một trong năm đại tiên môn, vậy mà lại đến ngôi miếu nhỏ trong phàm giới cầu thần linh phù hộ cho người trong lòng mình.

Mưa bụi trần gian làm ướt bệ cửa sổ, nàng quỳ trước tượng thần, thành tâm dùng dao khắc từng nét chữ lên đó. Nàng không dùng bất kỳ linh lực nào, ngón tay bị cứa rách, máu chảy ra thấm vào ngọc làm loáng thoáng hiện lên màu đỏ nhạt.

Đáng tiếc, miếng ngọc bội này cuối cùng cũng không đến được tay Lạc Kỳ.

Yêu đơn phương ôm mãi mối tình si.

Ninh Lương vốn định ném miếng ngọc bài này đi, nhưng nghĩ đến đây là thứ mà nguyên chủ trân trọng nhất, nàng vẫn cất lại vào hộp gấm, ném vào góc sâu nhất trong nạp giới.

Ninh Lương cũng chuyển những thứ hữu dụng trong nạp giới của Huyền Huyết lão nhân và nam nhân áo xám vào nạp giới của mình.