Bạch Quỷ Vương run lên, nghĩ đến cảm giác bị sét đánh khi vừa mới vào Lôi Cảnh vừa rồi, hắn chỉ muốn xé xác Ninh Lương ra.
Ninh Lương cảm thấy thời gian không còn nhiều nữa, không thể lãng phí được. Hiện tại trong Thiên Vân Tông có một đám phản diện đang rình rập, dựa vào bản thân nàng tu luyện trong Lôi Cảnh trong vòng một tháng hoàn toàn không thể nào khôi phục tu vi như trước kia được.
Chỉ có thể dùng chút thủ đoạn thôi.
Vừa hay Bạch Quỷ Vương có thể lọc tia sét, cho nàng linh lực tinh khiết nhất. Cú sét vừa rồi đã trực tiếp khiến kinh mạch bị Hóa Hồn Đinh phá hủy của nàng sống lại!
Trước đây nguyên chủ đã từng đến Lôi Cảnh vài lần nên biết rất rõ những nơi nào thường xuyên xuất hiện sấm sét, nàng vô cùng quen thuộc dẫn Bạch Quỷ Vương đi đến những nơi đó.
Ầm ầm...
Phía trước mây đen dày đặc, cả một vùng trời đều biến thành màu đen. Tia sét như rồng rắn cuồn cuộn nổi lên trong mây đen.
Ninh Lương vỗ vai Bạch Quỷ Vương cao hơn hai mét, hưng phấn nói: “Nhìn kìa! Ngươi mau nhìn xem! Ở đó toàn là sét!”
Bạch Quỷ Vương cúi đầu nhìn nàng: “Ngươi dám?”
“Sao ngươi có thể nghi ngờ ta chứ? Nhanh lên, mau biến thành người khổng lồ đi!” Ninh Lương thúc giục.
Bạch Quỷ Vương cắn môi, trong mắt bừng bừng lửa giận: “Huynh trưởng của ta nhất định sẽ gϊếŧ ngươi!”
Mặc dù trên miệng nói lời tàn nhẫn, nhưng cơ thể hắn lại bất giác cao lên, giống như một cây đại thụ mọc lên từ mặt đất.
Ninh Lương đứng sau lưng hắn, nhỏ bé như một con côn trùng nhỏ.
Nhưng nàng không hề sợ hãi Bởi vì nàng biết, dù thế nào Bạch Quỷ Vương cũng sẽ bảo vệ nàng.
Sấm sét nhanh chóng chú ý đến bên này. Vậy mà lại có kẻ dám khıêυ khí©h mình, tiếng sấm ầm ầm vang lên đánh xuống người Bạch Quỷ Vương.
Có kinh nghiệm lần đầu tiên ở lối vào Lôi Cảnh, Bạch Quỷ Vương đã biết cách chống đỡ sấm sét. Hắn giơ lá cờ đen trong tay lên, hai tay bắt chéo trước ngực, toàn thân tỏa ra khí đen.
Tia sét đánh vào cơ thể trắng bệch của hắn lập tức tan biến, sức công kích biến mất, chỉ còn linh lực thuộc tính lôi tinh khiết xuyên qua cơ thể.
Mà Ninh Lương đứng sau lưng hắn thì hai tay kết ấn, hấp thu linh lực.
Sức mạnh khổng lồ cuốn theo tóc và vạt áo của nàng tung bay, đôi mắt nàng càng lúc càng sáng, trong nháy mắt đã đột phá đến Trúc Cơ kỳ.
Ba ngày sau.
Ninh Lương canh đúng thời gian, an toàn đến được lối vào Lôi Cảnh.
Nàng xoay người lại, nhìn người khổng lồ nhỏ cao hai mét đang đi theo phía sau. Hắn lê xích sắt, mái tóc dài che khuất nửa khuôn mặt. So với vẻ bá đạo của Quỷ Vương lúc mới gặp thì giờ hắn trông như một đứa trẻ phải làm việc vất vả vậy, ngay cả bước đi cũng hơi loạng choạng.
Ánh mắt của hắn u ám, chán nản, không còn chút khí chất nào của Quỷ Vương.
Còn Ninh Lương thì ngược lại, nàng tràn đầy năng lượng. So với ba ngày trước, toàn thân nàng đã toát ra khí chất điềm tĩnh, ung dung.
“Ngươi đừng nản lòng. Mặc dù ngươi đã chịu chút vất vả, nhưng hãy nghĩ theo hướng tích cực đi, ngươi ra ngoài một chuyến cũng không uổng phí, ít nhất ngươi cũng đã hiểu được lòng người hiểm ác mà!”
“Trước kia huynh trưởng của ngươi đã bảo vệ ngươi quá tốt. Nhưng từ giờ trở đi, ngươi đã trưởng thành rồi.”
“Yên tâm, ta sẽ không bắt ngươi đỡ sét cho ta nữa đâu. Thực ra ta là người rất tốt đấy, lần sau ngươi đến ta sẽ mời ngươi uống rượu nhé?”
“Phấn chấn lên nào, Tiểu Bạch bệ hạ! Trở về nhất định phải nghỉ ngơi thật tốt. Nhớ kỹ, phải nghỉ ngơi cho thật tốt đấy!”
“…”
Ninh Lương nói một tràng dài nhưng Bạch Quỷ Vương vẫn thờ ơ không nói lời nào, có thể thấy lần này hắn đã bị đả kích lớn đến mức nào.
Dù sao cũng bị sét đánh suốt ba ngày ba đêm mà.
Ninh Lương lấy một vò rượu Nữ Nhi Hồng được hệ thống thưởng cho ra nhét vào tay hắn.
“Đã đến rồi thì không thể tay không mà về được.”
Bạch Quỷ Vương cuối cùng cũng chớp mắt liếc nhìn nàng, khóe mắt hơi ửng đỏ.
“Ngươi đã là một nam tử hán rồi, chắc sẽ không khóc đâu nhỉ?” Ninh Lương có chút áy náy như vừa bắt nạt trẻ con.
Bạch Quỷ Vương uể oải nói: “Huynh trưởng của ta nhất định sẽ đến gϊếŧ ngươi.”
Ninh Lương hỏi: “Ngươi có biết đây là đâu không?”
Bạch Quỷ Vương ngẩn người.
Ninh Lương lại hỏi: “Ngươi có biết ta là ai không?”
Bạch Quỷ Vương ngơ ngác nhìn nàng.
Hắn nhớ lúc mới bị nàng triệu hồi ra, nàng dường như đã nói gì đó với một nữ nhân khác. Nhưng lúc đó hắn đang ở trạng thái người khổng lồ, đầu đều ở ngoài tán cây, hoàn toàn không nghe rõ nàng nói gì.
Lúc đó hắn kiêu ngạo, cũng chẳng thèm nghe nàng nói.
Nhìn thấy vẻ mặt của hắn, Ninh Lương thầm thở phào nhẹ nhõm. Không chỉ chính phái tiên môn có bí cảnh mà tà ma ngoại đạo cũng có, nàng không lo sẽ bị hắn tìm thấy.
Sức mạnh triệu hồi dần dần biến mất, bóng dáng Bạch Quỷ Vương cũng dần tan biến trước mặt nàng.
Nhưng trước khi biến mất, hắn vẫn không cam lòng hỏi nàng: “Rốt cuộc ngươi là ai!?”
Ninh Lương mỉm cười vẫy tay: “Tạm biệt~”
Sau khi hắn hoàn toàn biến mất, Ninh Lương mới xoay người rời khỏi Lôi Cảnh.
Mặt trời lặn về phía tây, rất nhiều đệ tử tụ tập ở lối vào bí cảnh.
Mấy ngày nay, bọn họ đều điên cuồng tu luyện trong bí cảnh, mãi đến khi cạn kiệt linh lực cuối cùng mới chịu ra ngoài. Phần lớn đệ tử sau khi ra khỏi bí cảnh đều không còn sức lực, nằm vật ra ở lối vào mà thở hổn hển.
Hàng chục đệ tử từ tầng thứ năm của bí cảnh đi ra, ai nấy đều kiệt sức thương tích đầy mình, vừa ra ngoài đã quỳ rạp xuống đất.
“Từ sư huynh, các huynh lợi hại thật đấy! Trước kia bọn ta cũng đã vào tầng thứ năm của bí cảnh một lần, nhưng không chịu nổi một ngày đã phải ra ngoài rồi. Vậy mà các huynh có thể ở lại trong đó tận ba ngày!”
Từ Duệ dùng kiếm chống đỡ cơ thể, cố gắng ngẩng đầu lên: “Hội Võ Tiên Môn sắp bắt đầu rồi, đương nhiên chúng ta phải chăm chỉ hơn chứ. Năm nay địa điểm tổ chức là ở Thiên Vân Tông, chúng ta không thể để sư môn mất mặt được.”
“Từ sư huynh nói đúng! Chúng ta cũng phải cố gắng, vào bí cảnh nhiều hơn để làm quen với địa hình. Đến lúc đó không thể để người của các tông môn khác chê cười được!”
“Đúng vậy, năm nay chúng ta chiếm ưu thế, nhất định sẽ thắng! Mấy vị đồ đệ của Tông chủ năm nay có lẽ cũng sẽ có người lọt vào mười vị trí đầu!”
“Chắc chắn sẽ có Tiêu sư huynh !”
“Ân sư tỷ cũng có thể vào được!”
“Nếu Lạc sư đệ không bị nhốt trong ngục thì ta nghĩ đệ ấy cũng được!”
“Đương nhiên rồi, Từ sư huynh lợi hại như vậy, cũng rất có hy vọng đó.”
Từ Duệ thầm cười lạnh trong lòng, năm nay Thiên Vân Tông muốn thắng sao? Nằm mơ đi!
Hắn vừa định đứng dậy rời đi thì cánh cửa áp chót ở phía trong cùng của bí cảnh đột nhiên lóe sáng, một nữ tử áo trắng như tuyết nhẹ nhàng bước ra. Tóc vấn cao, không hề rối loạn, vẻ mặt điềm tĩnh ung dung, như thể ngay cả hơi thở cũng lạnh nhạt.
Trong tay nàng còn không cầm vũ khí, chỉ bình thản bước ra ngoài như vậy, cứ như nàng chỉ tùy ý ra ngoài một chuyến.
Nhưng mà, rõ ràng nàng vừa mới đi ra từ tầng thứ tám của bí cảnh!
Ở lối vào bí cảnh, tất cả các đệ tử đều im bặt, ai nấy đều nhìn nàng bằng ánh mắt kinh ngạc và kính sợ.
Đến khi Ninh Lương chậm rãi bước ra, các đệ tử này mới như vừa bừng tỉnh khỏi giấc mộng mà vội vàng quỳ xuống.
“Tham kiến Tông chủ!”
Ninh Lương không nói lời nào, ánh mắt chỉ lướt qua người đám đệ tử, không ngoài dự đoán đã nhìn thấy vài phản diện có thanh tiến độ hắc hóa trên đầu.
Chỉ có điều, con số trên thanh tiến độ của bọn họ đều dưới 50%, chỉ có tên Từ Duệ kia là cao tới 76%. Xem ra hắn hẳn là một phản diện không tầm thường.
Nàng đi qua giữa đám đệ tử đang quỳ rồi nhanh chóng biến mất.
Lúc này đám đệ tử kia mới ngẩng đầu lên nhìn theo bóng lưng nàng, trong lòng cảm xúc lẫn lộn.
Tông chủ còn rất trẻ, thậm chí tuổi tác cũng gần tương đương với một số đệ tử có mặt ở đây. Vậy mà nàng lại có thể một mình tiến vào tầng thứ tám của bí cảnh, thậm chí còn bình an vô sự, không bị thương chút nào đi ra.
Từ Duệ nheo mắt lại, hừ, lợi hại như vậy thì đã sao? Một mình nàng ta có thể chống đỡ cả Thiên Vân Tông à?
Việc đầu tiên Ninh Lương làm khi trở về đương nhiên là cho Dạ Tinh uống thuốc.
Không biết ba ngày không uống thuốc, bệnh tình của hắn có tái phát không.
Nàng còn chưa bước vào Thanh Lương điện đã sai tiểu đồng đi gọi Dạ Tinh đến.
Còn nàng thì đi tắm rửa, thay một bộ quần áo sạch sẽ. Sau đó lấy nạp giới của Huyền Huyết lão nhân và nam nhân áo xám kia ra rồi cẩn thận kiểm tra đồ đạc bên trong.
Nam nhân áo xám có rất nhiều đồ, nhưng không có pháp bảo nào quá lợi hại, ngược lại là có không ít thứ tà môn ngoại đạo.
Nhưng Ninh Lương không vứt đi, biết đâu sau này sẽ dùng đến.
Còn Huyền Huyết lão nhân thì có không ít thứ tốt. Ninh Lương lấy ra một thanh kiếm đen tuyền ra, hình dáng cổ xưa đơn giản, thoạt nhìn không có gì đặc biệt. Nhưng vừa cầm trên tay, nàng đã có một cảm giác rất quen thuộc.
Lưỡi kiếm này được làm từ xương rồng.
Xương rồng là vật liệu cứng nhất, vượt qua tất cả kim loại và khoáng thạch.
Bởi vì bản thân rồng là loài mạnh nhất trong các loài thú. Chúng có vảy rồng cứng cáp sắc bén, còn có xương rồng cứng rắn không thể bị phá hủy.
Trên đời này chưa từng có ai có thể gϊếŧ chết một con rồng, chứ đừng nói đến việc dùng xương rồng để rèn kiếm.
E rằng Huyền Huyết lão nhân kia cũng không biết lai lịch của thanh long cốt kiếm này, cho nên mới tùy tiện đặt trong nạp giới như vậy.
Đúng là tiện nghi cho nàng mà.
Ninh Lương cầm thanh long cốt kiếm lên nghiên cứu một hồi, thanh kiếm này rất vừa tay nàng.
Ầm!!
Nàng đang suy nghĩ thì cánh cửa đại điện đột nhiên bị đá văng ra.
“Ninh Lương!”
Ninh Lương ngẩng đầu lên, mới ba ngày không uống thuốc, sẽ không quay lại như ban đầu đấy chứ?