Chương 23

Ninh Lương ho nhẹ một tiếng rồi lấy lại nạp giới của nam nhân áo xám.

“Ai mà chẳng có chút sở thích nho nhỏ chứ?”

Bạch Quỷ Vương khinh bỉ nhìn nàng, không ngờ người triệu hồi mình tới lại là một kẻ… đê tiện như vậy!

Hắn ném mười quả Lôi Quả được chia vào miệng. Linh lực thuộc tính lôi tinh khiết tràn vào kinh mạch, nhưng đối với kinh mạch rộng lớn như biển của hắn thì mười quả Lôi Quả này chẳng đáng là bao.

Sau khi Ninh Lương ăn một quả Lôi Quả, linh lực thuộc tính lôi tác động vào kinh mạch, tu vi của nàng cũng tăng lên không ít.

Nàng ngồi xuống, điều hòa hơi thở vận hành linh lực trong kinh mạch vài vòng, trên người dần tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt.

Bạch Quỷ Vương không khỏi nhíu mày hỏi: “Hiện tay tu vi của ngươi đang ở cấp nào?”

Ninh Lương từ từ mở mắt ra, cao thâm khó lường nói: “Ngươi lợi hại như vậy sao không đoán thử xem?”

Bạch Quỷ Vương nghiêm túc đánh giá nàng. Xét theo khí tức trên người nàng thì ngay cả Trúc Cơ kỳ cũng hơi miễn cưỡng.

Nhưng hắn biết không thể nào. Nha đầu thối này có bản lĩnh triệu hồi hắn đến đây thì thực lực ở trong Doanh Châu cảnh chắc chắn cũng thuộc hàng nhất hàng nhì.

“Độ Kiếp rồi sao?” Hắn đoán.

Lý do hắn không đoán ở bốn cảnh giới “Huyền, Cực, Hoang, Cấm” là vì ở Doanh Châu cảnh, cao thủ như vậy rất ít, nếu có thì ở Quỷ giới cũng sẽ có ghi chép lại.

Nhưng Bạch Quỷ Vương chưa từng gặp Ninh Lương.

Ninh Lương mỉm cười không nói gì. Tu vi của nguyên chủ chỉ ở trung kỳ Đại Thừa kỳ mà thôi, còn cách Độ Kiếp rất xa.

Mà nàng hiện tại đang đột phá Trúc Cơ kỳ.

Nhìn thấy nụ cười thần bí trên mặt nàng, Bạch Quỷ Vương không hỏi tiếp nữa.

Nha đầu này hoặc là có tu vi trên Độ Kiếp, hoặc là có pháp bảo lợi hại nào đó. Mà hắn đã bị nàng triệu hồi đến đây cũng không thể làm hại nàng, chỉ có thể tạm thời nhẫn nhịn vậy.

Đợi sau khi trở về Quỷ giới, hắn sẽ nói chuyện này cho huynh trưởng biết, cho dù nàng ta có tu vi gì thì cũng chỉ có đường chết.

Hắn không thể gϊếŧ nàng, nhưng huynh trưởng của hắn có thể.

Trong lúc Ninh Lương tu luyện, Bạch Quỷ Vương giúp nàng canh chừng xung quanh. Có mệnh lệnh của nàng, hắn không dám không dốc hết sức lực để đảm bảo an toàn cho nàng.

Mà trong khoảng thời gian này, Ninh Lương cũng nhận được một thông báo của hệ thống.

Đinh!!

[Thông báo của hệ thống: Phát hiện độ hắc hóa của sáu mươi phản diện đã giảm hơn 10%. Hệ thống đánh giá đây là phương án chữa trị xuất sắc, điểm số của hệ thống: 87 điểm. Xin ký chủ tiếp tục cố gắng.]

Sáu mươi phản diện… Đây là chữa trị hàng loạt à.

Xem ra Phù Dương Thảo khiến tinh thần của đám phản diện hưng phấn, điên cuồng vào bí cảnh cày tu vi, phải tiêu hao rất nhiều tinh lực nên hoàn toàn không còn thời gian để nghĩ đến việc làm chuyện xấu nữa.

Đúng là vận động có thể chữa được bách bệnh mà.

[Thông báo của hệ thống: Chúc mừng ký chủ đã nhận được phần thưởng của hệ thống. Xin mời xác nhận.]

Lại có phần thưởng nữa rồi.

Nhưng Bạch Quỷ Vương không phải người thường. Nếu công khai nhận phần thưởng của hệ thống trước mặt hắn thì e rằng nàng sẽ bị hắn phát hiện ra manh mối gì đó.

Hiện tại hệ thống không rõ lai lịch này chính là át chủ bài của Ninh Lương, càng ít người biết thì càng tốt.

“Sợ là lát nữa nơi này sẽ có sấm sét, chúng ta tìm chỗ khác nghỉ ngơi đi.”

Ninh Lương đề nghị, Bạch Quỷ Vương đương nhiên không có quyền phản đối. Hắn cùng nàng đứng dậy, đi về phía một ngọn núi khác.

Trong Lôi Cảnh không có nhiều cây cối rậm rạp, nhưng có thể nhìn thấy những ngọn núi bị sét đánh nứt ra ở khắp nơi. Ninh Lương nhanh chóng tìm được một hang động, đủ để nàng đi vào, còn rất rộng rãi, nhưng đối với Bạch Quỷ Vương mà nói thì lại vô cùng chật chội.

“Tiểu Bạch bệ hạ, hay là ngươi canh giữ ở bên ngoài đi.”

Mặt Bạch Quỷ Vương đen kịt: “Chẳng lẽ ta là người trông cửa cho ngươi à?”

Ninh Lương xua tay: “Nếu ngươi đã nghĩ như vậy thì ta cũng hết cách.”

Bạch Quỷ Vương: …

Ninh Lương đi vào hang động, lấy linh thạch chiếu sáng từ nạp giới của Huyền Huyết lão nhân ra, đặt vào khe đá trên vách núi rồi mới ngồi xuống.

Nàng liếc nhìn ra ngoài hang động. Bạch Quỷ Vương ngồi ở bên ngoài, vì tức giận nên quay lưng về phía nàng, thân hình to lớn trông có vẻ hơi tủi thân.

Ninh Lương an tâm thoải mái ngồi xuống, sau khi xác nhận, hệ thống gửi phần thưởng cho nàng.

[Phần thưởng của hệ thống: Cừu nướng nguyên con *5, bánh bao nhân thịt *50, bánh hoa quế *50, rượu Nữ Nhi Hồng *10…]

Phần thưởng đầu tiên là thức ăn, đúng là hành động quen thuộc của hệ thống.

Ninh Lương nhanh chóng chuyển thức ăn vào nạp giới của Huyền Huyết lão nhân, tránh để Bạch Quỷ Vương nhìn thấy.

[Phần thưởng của hệ thống: Bản sơ cấp [Thần Chiếu].]

Ninh Lương nhướng mày. Kỹ năng này nghe có vẻ hơi lợi hại đấy.

Ngay sau đó một luồng sáng lướt qua, trong đầu Ninh Lương liền xuất hiện lời giải thích về Thần Chiếu.

Bản sơ cấp [Thần Chiếu]: Mở rộng phạm vi cảm nhận xung quanh. Lấy bản thân làm trung tâm, phạm vi cảm nhận của bản sơ cấp có thể lan rộng ra một mét.

Lưu ý: Kỹ năng này có thể nâng cấp, tiến độ nâng cấp phụ thuộc vào tu vi của ký chủ.

Tức là, lý do mà nàng chỉ nhận được kỹ năng bản sơ cấp là vì hiện tại tu vi của nàng còn chưa đến Trúc Cơ kỳ.

Nếu như tu vi của nàng có thể khôi phục lại ở Đại Thừa kỳ như nguyên chủ trước kia thì phạm vi cảm nhận sẽ hoàn toàn mở rộng, không biết có thể bao phủ toàn bộ Thiên Vân Tông hay không nhỉ.

Đến lúc đó, nhất cử nhất động của tất cả phản diện sẽ đều nằm trong tầm kiểm soát của nàng.

Ninh Lương nhắm mắt lại, tầm nhìn của nàng như tiến vào một không gian khác. Trong phạm vi một mét, cây cỏ, côn trùng, kiến, thậm chí là một hạt bụi, nàng đều có thể nhìn thấy rõ ràng.

Nàng quay đầu nhìn Bạch Quỷ Vương, không ngờ tầm nhìn của nàng lại xuyên qua lớp xích sắt dày đặc trên người hắn, xuyên qua lớp vải quanh eo hắn…

Ninh Lương vội vàng mở mắt ra.

Kỹ năng này… thật sự là không có võ đức mà!

Đúng lúc này, Bạch Quỷ Vương bên ngoài hang động dường như nhận ra điều gì đó, hắn nghi ngờ quay đầu lại nhìn nàng.

Ninh Lương làm như không có chuyện gì xảy ra, lấy một quả Lôi Quả ra cắn mạnh một miếng.

Bạch Quỷ Vương: ?

“Khi nào ngươi mới cho ta trở về?”

Ninh Lương cười: “Đã đến đây rồi, sao lại vội vàng đi như thế?”

Nghe thấy nàng nói vậy, Bạch Quỷ Vương biết nàng sẽ không dễ dàng thả mình đi, hắn cười lạnh một tiếng: “Ngươi tưởng ta không thể rời khỏi đây sao? Mỗi lần ngươi triệu hồi ta đến đây đều có giới hạn thời gian.”

Ninh Lương thật sự không ngờ tới điều này, nàng không khỏi hỏi: “Bao lâu?”

“Nhiều nhất là ba ngày.”

Ninh Lương nghiêm túc suy nghĩ: “Ba ngày sau ngươi trở về ta lại triệu hồi ngươi đến, vậy thì có giới hạn thời gian nữa sao?”

“Đương nhiên là có!” Bạch Quỷ Vương nghiến răng nghiến lợi nói: “Hơn nữa, sau khi trở về, đương nhiên ta sẽ đề phòng, không để ngươi dễ dàng triệu hồi ta đến nữa!”

“Vậy à…” Ninh Lương tiếc nuối nói: “Vậy thì khó khăn lắm ngươi mới đến một lần, không thể lãng phí được.”

Bạch Quỷ Vương có một dự cảm chẳng lành: “Ngươi, ngươi muốn làm gì?”

Ninh Lương đứng dậy đi ra khỏi hang động, mỉm cười nói: “Tiểu Bạch bệ hạ, chúng ta đi tìm sấm sét đi!”