Chương 22

Lúc này, nàng đang dẫn Bạch Quỷ Vương đã biến thành người khổng lồ nhỏ cao hai mét nấp sau một tảng đá khổng lồ bị sét đánh nứt đôi, âm thầm nhìn ra ngoài.

Trong một thung lũng có một cây dị thụ khổng lồ, trên đó kết đầy Lôi Quả. Chỉ là dưới gốc cây có hơn hai mươi con linh thú màu xanh, toàn thân đều có tia chớp bao quanh, ít nhất cũng là linh thú Cửu tinh.

Ninh Lương nói: “Tiểu Bạch, ngươi đi dụ đám linh thú đó đi đi. Ta đi hái Lôi Quả. Đến lúc đó chúng ta chia đều năm năm.”

“Ta không phải Tiểu Bạch!”

“Ồ, vậy tên ngươi là gì?”

“Ngươi phải gọi ta là ‘Bạch Vương bệ hạ’.”

Ninh Lương nhìn hắn một cái, nghiêm túc nói: “Hiện tại ngươi đang nghe lệnh ta, ta gọi ngươi là ‘bệ hạ’ có hơi kỳ cục không vậy?”

Bạch Quỷ Vương: “Không.”

“Được rồi, Tiểu Bạch bệ hạ.”

Bạch Quỷ Vương tức giận nói: “Gọi ta là ‘Bạch Vương bệ hạ’!”

Ninh Lương cũng tức giận: “Nói nhảm ít thôi! Mau đi đi!”

Bạch Quỷ Vương mang đầy bụng oán hận chạy ra ngoài, trước khi đi còn để lại một câu uy hϊếp cho nàng: “Huynh trưởng của ta nhất định sẽ không tha cho ngươi!”

Ninh Lương bĩu môi. Đợi huynh trưởng của ngươi tới thì nói không chừng ta đã bị các tiên môn khác vây đánh chết rồi!

Đi được nửa đường, Bạch Quỷ Vương lại biến thành người khổng lồ cao mười mấy mét, xích sắt lê trên mặt đất va chạm với những tảng đá lớn bắn ra vô số tia lửa.

Mặt đất rung chuyển, hơn hai mươi con linh thú dưới gốc dị thụ đều cảnh giác ngẩng đầu lên. Khi nhìn thấy Bạch Quỷ Vương, có lẽ vì uy lực của Quỷ Thần mà chúng đều vô thức lùi lại một bước.

Nhưng rất nhanh sau đó, dường như chúng đều nhận ra sức mạnh của Bạch Quỷ Vương đang bị áp chế, không phải ở trạng thái mạnh nhất nên liền bắt đầu gầm lên.

Một con đối với Bạch Quỷ Vương chẳng là gì, nhưng ở đây lại có hơn hai mươi con!

Cùng nhau tấn công cũng đủ khiến cho Bạch Quỷ Vương khốn đốn rồi.

Trong chớp mắt, hơn hai mươi con linh thú đã lao vào giao chiến với Bạch Quỷ Vương. Tia chớp màu xanh và khí đen đan xen vào nhau khiến không khí xung quanh rung chuyển dữ dội.

“Sợ rằng đám linh thú đó không chỉ là Cửu tinh.” Ninh Lương lẩm bẩm.

Cấp độ của linh thú cũng giống như cấp bậc tu luyện của tu sĩ từ Luyện Khí đến Độ Kiếp. Đi từ Nhất tinh đến Cửu tinh, trên đó còn có bốn cảnh giới “Huyền, Cực, Hoang, Cấm”.

Mà vượt qua được bốn cảnh giới này thì sẽ trở thành Thần.

Sau khi bị nàng triệu hồi ra, thực lực của Bạch Quỷ Vương bị áp chế nghiêm trọng, e rằng chỉ có thể phát huy được một phần mười sức mạnh bình thường. Nhưng hắn là một Quỷ Thần.

Cho dù chỉ phát huy được một phần mười sức mạnh thì hắn cũng đã cực kỳ đáng sợ rồi. Có thể thấy rõ qua việc hắn có thể một mình chống đỡ một tia sét khổng lồ của Lôi Cảnh mà không hề hấn gì.

Mà hơn hai mươi con linh thú đó có thể đánh với hắn mà không bị hồn phi phách tán trong nháy mắt thì ít nhất cũng là Huyền cảnh rồi.

Chẳng trách sau khi Thiên Vân Tông suy yếu, các tiên môn khác lại nóng lòng muốn cướp đoạt bí cảnh như vậy. Đây mới chỉ là tầng thứ tám của bí cảnh mà đã có nhiều linh thú Huyền cảnh như vậy rồi. Vậy tầng thứ chín chưa từng có ai đặt chân đến sẽ cất giấu thứ gì đây?

Ninh Lương không nghĩ nhiều nữa. Thấy Bạch Quỷ Vương đã dẫn đám linh thú Huyền cảnh kia đi, nàng liền nhảy ra từ sau tảng đá, nhanh chóng chạy đến dưới gốc dị thụ, lấy Thiên Phát ra cắm vào thân cây rồi giẫm lên dao găm leo lên.

Những quả Lôi Quả màu đen kết thành chùm trên cành, vì vẫn còn trên cây nên xung quanh chúng vẫn còn tia sét lượn lờ.

Nhớ lại cảm giác vừa rồi bị điện giật khi chạm vào Bạch Quỷ Vương, Ninh Lương lập tức xé một mảnh vải áo ra bọc vào tay.

Sách giáo khoa tiểu học nhất định sẽ không lừa ta, vải là vật cách điện.

Sau khi hái xuống, tia sét trên bề mặt Lôi Quả liền biến mất. Hiện giờ Ninh Lương vẫn chưa mở được nạp giới của mình nên nàng đành cất tạm vào nạp giới của Huyền Huyết lão nhân.

Mười mấy phút tiếp theo, Ninh Lương nhanh chóng hái sạch cả cây dị thụ khổng lồ như công nhân dây chuyền sản xuất ở nông trường.

Nàng còn chưa leo xuống thì Bạch Quỷ Vương đã quay lại.

Sau khi chiến đấu với hơn hai mươi con linh thú Huyền cảnh, hắn có chút mệt mỏi, mái tóc dài che khuất nửa khuôn mặt, ánh mắt nhìn Ninh Lương lại có thêm vài phần oán hận.

Ninh Lương ném cho hắn một quả Lôi Quả, tốt bụng nói: “Vất vả cho ngươi rồi, bổ sung chút linh lực đi!”

Bạch Quỷ Vương cao hơn hai mét ăn một quả Lôi Quả, như thể ăn một quả nho vậy, chẳng bổ sung được chút linh lực nào.

“Chia đều năm năm.” Hắn nhắc nhở.

“Biết rồi.” Ninh Lương nhảy xuống khỏi dị thụ, ngồi trên mặt đất đổ ra hơn mười quả Lôi Quả từ nạp giới của nam nhân áo xám.

“Ngươi một quả, ta một quả, ngươi một quả, ta một quả…” Nàng chia đều: “Vừa đủ ngươi mười quả, ta mười quả!”

Khóe miệng Bạch Quỷ Vương giật giật, hắn chỉ vào cây dị thụ trơ trụi, nói: “Trên cây nhiều Lôi Quả như vậy mà ngươi chỉ hái được hai mươi quả?”

Ninh Lương: “Đúng vậy!”

“Nha đầu thối này, ngươi dám lừa ta?” Bạch Quỷ Vương tức giận ngút trời: “Lúc ta đi, rõ ràng trên cây toàn là quả!”

Ninh Lương hỏi: “Ngươi đếm rồi à?”

Bạch Quỷ Vương: “… Chưa.”

“Vậy thì là hai mươi quả! Mỗi người mười quả. À không đúng, lúc nãy ngươi đã ăn một quả rồi, vậy thì quả này… Thôi, ngươi dụ đám linh thú đó đi cũng vất vả, ta chia thêm cho ngươi một quả nhé.” Ninh Lương hào phóng nói.

Bạch Quỷ Vương: …

Mặc dù hắn không thèm để mắt đến mấy quả Lôi Quả này, hắn là vương của Quỷ giới, kỳ trân dị quả nhiều vô số kể. Nhưng đây là vấn đề nguyên tắc!

“Ta không tin, ngươi chắc chắn đã lén giấu số Lôi Quả còn lại đi.”

Ninh Lương đưa nạp giới của nam nhân áo xám cho hắn: “Đấng trượng phu thà chết chứ không chịu nhục, đây là nạp giới của ta, ta cho ngươi mở ra kiểm tra đấy.”

Nạp giới ngoài việc có thể được chủ nhân mở ra thì nó còn có thể cho phép người khác mở ra khi được chủ nhân đồng ý.

Bạch Quỷ Vương bán tín bán nghi nhận lấy, quả nhiên, hắn dễ dàng mở được nạp giới này ra. Hắn dùng thần thức quét qua bên trong, đúng là không có Lôi Quả.

Nhưng sau khi nhìn thấy những thứ khác bên trong, ánh mắt hắn nhìn Ninh Lương bỗng trở nên kỳ lạ.

“Ngươi… Đồ vô liêm sỉ!”

Ninh Lương: ?

Vừa rồi nàng không kiểm tra kỹ nạp giới của nam nhân áo xám kia, chỉ liếc mắt xem qua. Bên trong cũng chỉ có mấy thứ như pháp bảo, linh đan diệu dược.

Nàng nhận lại, dùng thần thức cẩn thận quét qua một lượt rồi lập tức không nói nên lời.

Thì ra bên trong còn có vài món đồ chơi người lớn, và cả tranh vẽ không đứng đắn nữa.

Đám người Huyền Huyết Đường này cũng biết chơi đấy.