Chương 20

Vừa rồi Mộ Thiền lấy hạt châu đỏ tươi kia ra là vì muốn ngăn cản Huyết lão nhân lại giúp nàng chạy trốn.

Nguyên chủ đối xử với Mộ Thiền không tốt, tại sao nàng ta lại làm như vậy?

Mộ Thiền sợ hãi nhìn Bạch Quỷ Vương đứng sau Ninh Lương, nàng ta co rúm người lại lùi về phía sau.

Xem ra nàng ta đã lo lắng thừa rồi, tu vi của sư tôn hoàn toàn không có vấn đề gì, ngược lại còn… rất đáng sợ nữa!

“Sư tôn, đệ tử biết sai rồi…” Mộ Thiền nhỏ giọng nói.

Ninh Lương hỏi: “Vừa rồi bọn họ nói con là ác quỷ chiếm đoạt thân thể của đệ tử ta rồi ẩn náu trong Thiên Vân Tông, có đúng không?”

Mộ Thiền cúi đầu xuống, nước mắt rơi lã chã, nhưng nàng ta vẫn gật đầu: “Đúng vậy… Nhưng sư tôn, ta đã đoạt xác của nàng ta từ khi còn ở Xá Đà quốc rồi. Ta tự nguyện đến Thiên Vân Tông bái sư, ta cũng chưa từng làm hại bất kỳ đệ tử nào của Thiên Vân Tông.”

Ninh Lương nhìn đỉnh đầu nàng ta, thanh tiến độ vừa mới tăng lên 92% lúc nãy bây giờ đã trở lại 90%.

“Vậy con ẩn náu trong Thiên Vân Tông là có mục đích gì?”

“Ta…” Ngón tay Mộ Thiền gần như bấm vào da thịt: “Đúng là ta có mưu đồ khác, nhưng tuyệt đối không phải nhằm vào Thiên Vân Tông. Ta, ta…”

Đột nhiên nàng ta quỳ xuống đất dập đầu với Ninh Lương: “Sư tôn, đệ tử xin thề với linh hồn của mình. Nếu đệ tử làm ra chuyện gì phản bội sư tôn và Thiên Vân Tông, đệ tử sẽ chết không được tử tế, hồn phi phách tán!”

Ninh Lương sững sờ. Chẳng lẽ Mộ Thiền không nằm trong số những phản diện muốn diệt môn Thiên Vân Tông vào một tháng sau sao?

Nàng tin lời Mộ Thiền. Vừa rồi nếu không phải nàng ta liều mình ra tay cản Huyết lão nhân lại một chút để Bạch Quỷ Vương xuất hiện kịp thời thì sợ rằng hôm nay nàng đã bị lật xe rồi.

Nàng ta mạo hiểm để thánh vật bị cướp đi tuyệt đối không phải là giả vờ.

“Thôi được rồi, con đi đi.” Ninh Lương biết trước đây nguyên chủ không phải người tốt, Mộ Thiền không tin tưởng nàng, cho nên nàng ta tuyệt đối sẽ không nói ra mục đích thật sự của mình.

“Đa tạ sư tôn.” Mộ Thiền bò dậy, đang định rời đi thì đột nhiên Ninh Lương ném hạt châu đỏ tươi kia cho nàng ta: “Đây là đồ của con, trả lại cho con.”

Mộ Thiền nhận lấy Huyền Huyết Châu mà ngây người nhìn nàng, dường như không dám tin nàng lại tốt bụng như vậy.

“Vừa rồi con muốn cứu ta.” Ninh Lương thản nhiên nói.

Mộ Thiền đáp: “Là đệ tử không biết tự lượng sức mình.”

Ninh Lương đột nhiên thở dài, nói với nàng ta: “Mộ Thiền, con có thể liều mình cứu ta chứng tỏ con không phải ‘ác quỷ’ như lời Huyết lão nhân nói. Cho dù con ẩn náu trong Thiên Vân Tông vì lý do gì, ta vẫn hy vọng sau này dù gặp chuyện gì con cũng không quên thiện ý cứu người hôm nay.”

Mộ Thiền nghẹn ngào, nước mắt lại tuôn ra: “Đệ tử đã hiểu rồi.”

“Con đi đi, ta còn có việc quan trọng phải làm.”

Mộ Thiền gật đầu, nhặt kiếm của mình lên rồi nhanh chóng chạy vào màn mưa.

Khoảnh khắc nước mưa rơi xuống người lần nữa, nàng ta lại bật khóc nức nở.

Sư tôn không biết, nàng ta cứu nàng không phải vì trong lòng vẫn còn thiện ý.

Mà là vì… Khi nàng ta trở thành ác quỷ bị hành hạ trong Huyền Huyết Đường, có một lần nàng ta tình cờ nhìn thấy vị Tông chủ Thiên Vân Tông này. Rõ ràng cùng tuổi với nàng ta mà đã là một trong những Tông chủ của năm đại tiên môn.

Còn nàng ta, vì quá khứ ngu xuẩn trao chân thành không đúng chỗ mà suýt chút nữa hồn phi phách tán.

Những ngày tháng ở Huyền Huyết Đường, nàng ta luôn mơ ước được trở thành người như Ninh Lương.

Mạnh mẽ giống như nàng thì mới có thể trả thù được.

Cho nên sau khi giành lại được tự do, nàng ta đã bất chấp ngàn dặm xa xôi mà đến Thiên Vân Tông bái nàng làm sư phụ.

Nàng là sư tôn cao cao tại thượng, là giấc mơ của nàng ta. Làm sao nàng ta có thể nhẫn tâm nhìn sư tôn bị lũ súc sinh Huyền Huyết Đường làm nhục chứ?

Sau khi bóng dáng Mộ Thiền hoàn toàn biến mất, Ninh Lương mới quay đầu lại quan sát Bạch Quỷ Vương trước mặt.

Hắn còn cao hơn cả những cây đại thụ rậm rạp trong Vũ Cảnh. Ninh Lương phải ngước lên mới có thể nhìn rõ toàn bộ diện mạo của hắn.

Khi nàng nhìn hắn, hắn cũng đang cúi đầu liếc nhìn nàng.

Trên mặt đầy vẻ bất mãn.

Chắc hắn nằm mơ cũng không ngờ rằng bản thân đường đường là một trong hai vị vua của Quỷ giới mà lại bị một phàm nhân triệu hồi đến đây.

Nói thật, nói thật nhé.

Bản thân Ninh Lương cũng không ngờ tới chuyện này.

“Ngươi có thể nhỏ lại một chút được không?” Ninh Lương nói. Cổ nàng đã mỏi nhừ rồi.

Bạch Quỷ Vương hừ lạnh một tiếng, dường như đang chế nhạo sự ngu ngốc và kiêu căng của nàng.

Nhưng ngay sau đó, tiếng xích sắt trên người vang lên xoẹt xoẹt, cơ thể khổng lồ của hắn lại bất giác thu nhỏ lại biến thành một người khổng lồ nhỏ cao khoảng hai mét.

Mặc dù rất mạnh nhưng dường như hắn không thể chống lại sức mạnh của [Vạn Vật Triệu Hồi].

Vẻ mặt Bạch Quỷ Vương giật giật, hung dữ nói: “Đây là lần đầu tiên ngươi có thể triệu hồi ta đến đây, cũng là lần cuối cùng. Nếu ngươi còn dám láo xược nữa thì huynh trưởng của ta sẽ không tha cho ngươi!”

Ninh Lương nghiêng đầu, nghi ngờ hỏi: “Tại sao lại là huynh trưởng của ngươi không tha cho ta? Ngươi không tự quyết định được à?”

Bạch Quỷ Vương: …

Hắn gầm lên một tiếng, toàn thân tỏa ra khí đen quỷ dị: “Nha đầu thối này, ta đã cảnh cáo ngươi rồi đấy. Đừng có tự tìm đường chết, mau đưa ta trở về đi!”

“Không muốn.”

Ngón tay nắm chặt xích sắt của Bạch Quỷ Vương phát ra tiếng “rắc rắc”, rõ ràng hắn đang vô cùng tức giận rồi.

Nhưng dù có tức giận đến đâu thì hắn cũng không thể gϊếŧ chết người triệu hồi mình được.

Đây là một sức mạnh cường đại đến mức gần như trái với quy luật của trời đất, e rằng ngay cả huynh trưởng Hắc Quỷ Vương của hắn cũng không thể làm gì được.

“Ngươi muốn thế nào?” Bạch Quỷ Vương nghiến răng nghiến lợi nói từng chữ một.

Ninh Lương mỉm cười: “Triệu hồi ngươi đến đây đương nhiên là để bảo vệ ta rồi.”

“Ta đã gϊếŧ hai người giúp ngươi.”

“Vẫn còn chưa đủ.” Ninh Lương nhìn thân hình cao lớn, vạm vỡ của hắn. Hắn chính là một trong hai vị vua của Quỷ giới, thực lực ngang ngửa thần linh, ngay cả nguyên chủ lúc mạnh nhất cũng chỉ là một con muỗi đối với hắn.

Dù vậy Ninh Lương cũng có thể cảm nhận được, vì hiện tại tu vi của nàng thấp kém nên thực lực của Bạch Quỷ Vương bị triệu hồi ra dường như cũng bị áp chế.

Nếu như Bạch Quỷ Vương này xuất hiện trước mặt nàng một cách bình thường thì với thực lực hiện tại của nàng, e rằng nàng sẽ bị uy lực đáng sợ của Quỷ Thần đè ép đến mức không thở nổi.

Nhưng điều này càng thôi thúc nàng nghĩ ra cách khôi phục lại tu vi càng nhanh càng tốt.

Mấy ngày trước, Ninh Lương hầu như đều tu luyện trong Thanh Lương điện, nhưng tu vi trăm năm của nguyên chủ không thể nào khôi phục trong một sớm một chiều được. Cách nhanh nhất đương nhiên là tu luyện trong bí cảnh.