Chương 18

Ninh Lương xoay người đi về phía bí cảnh. Nàng không biết bản chính thức của [Vạn Vật Triệu Hồi] sẽ triệu hồi ra được thứ gì. Nếu gây ra động tĩnh quá lớn ở Thiên Vân Tông thì cũng không hay lắm.

Dạ Tinh lười biếng liếc nhìn nàng từ trên cây hoa phượng.

Nàng cũng phát điên giống như đám đệ tử kia rồi sao?

Tại sao mọi người đều tràn đầy năng lượng như vậy chứ, còn hắn lại thấy lòng bình lặng như nước, chẳng có hứng thú gì cả.

Ngay cả lão già đó, hắn cũng đã lâu không nghĩ đến rồi.

Dưới bầu trời âm u, ánh mặt trời bị mây đen dày đặc che khuất, đất trời như bị nhuốm lên một lớp mực.

Mưa rơi không ngớt.

Gió cuốn theo mưa như thể đang tàn phá khắp mọi nơi.

Đây chính là tầng thứ tư của bí cảnh Thiên Vân Tông - Vũ Cảnh.

Ninh Lương đứng trên ngọn cây, vì tu vi không đủ nên toàn thân nàng đều ướt sũng.

Thực ra lúc đầu nàng không định trực tiếp vào tầng thứ tư của bí cảnh, làm vậy quá mạo hiểm. Nhưng trước kia nguyên chủ vẫn luôn bắt đầu từ tầng thứ tư, nàng vừa mới đến thì bí cảnh đã đưa thẳng nàng đến đây.

Dù vậy tầng thứ tư cũng có cái lợi của nó, ở đây có rất ít đệ tử.

Ninh Lương xoay người nhảy xuống ngọn cây, đi sâu vào trong bí cảnh. Nàng tìm được một nơi có cây cối rậm rạp, những tán cây khổng lồ nối liền với nhau tạo thành một hốc cây tự nhiên, mưa gần như không thể lọt vào được.

Nàng nhặt một cành cây, vẽ pháp trận triệu hồi trên mặt đất ẩm ướt sau đó từ từ truyền linh lực vào.

Khi linh lực dần lấp đầy mạch lạc của pháp trận, một tia sáng yếu ớt cũng dần sáng lên.

Ninh Lương nheo mắt lại. Dưới ánh sáng lờ mờ, dường như nàng nhìn thấy một cái bóng mờ nhạt khổng lồ dần hiện ra.

Đó là…

Nàng chưa kịp nhìn rõ thì bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng bước chân dồn dập giẫm lên vũng nước, làm bắn tung tóe vô số bọt nước ra ngoài.

Ninh Lương khẽ cau mày lại, nàng vô thức trốn sau một gốc cây nhìn ra ngoài.

Một thiếu nữ chạy vào từ màn mưa, toàn thân ướt sũng, chiếc váy màu xanh tre dính đầy bùn đất.

Nàng ta cầm kiếm trên tay, nước mưa chảy xuống gương mặt trắng bệch vì hoảng sợ của nàng ta.

Là Mộ Thiền.

Ở Thiên Vân Tông ai dám truy sát Mộ Thiền như vậy? Là những kẻ phản diện ẩn nấp trong tông môn sao?

Ninh Lương nhìn ra phía sau nàng ta, trong màn mưa mịt mù, nàng không thấy bóng dáng ai.

Bịch!

Mộ Thiền đột nhiên giẫm phải lớp rêu trơn trượt trên mặt đất mà ngã nhào về phía trước. Nàng ta vội vàng bò dậy, nhưng lưng đột nhiên như bị thứ gì đó đè lên, ép nàng ta xuống đất.

“Nha đầu thối này, trộm thánh vật của Huyền Huyết Đường chúng ta mà còn dám chạy sao? Ngoan ngoãn theo ta về để ta luyện ngươi thành lô đỉnh đi!” Một giọng nói già nua, quỷ dị vang lên ngay trên đỉnh đầu Mộ Thiền.

Ninh Lương giật mình, rõ ràng ở đó không có ai mà!

Mộ Thiền nghiến răng, vẻ mặt đầy không cam chịu: “Ông dám xông vào bí cảnh của Thiên Vân Tông sao, nếu để sư tôn ta phát hiện thì ông sẽ chết chắc!”

“Ha ha ha!” Giọng nói già nua kia cười lớn: “Sư tôn của ngươi chỉ là một kẻ tiểu nhân hèn hạ, lòng lang dạ sói mà thôi. Nghe nói nàng ta chỉ quan tâm đến tiểu sư đệ của các ngươi, nào có quan tâm đến sống chết của các ngươi chứ? Hơn nữa, ngay cả việc ta xông vào đây nàng ta cũng không phát hiện ra. Xem ra nàng ta cũng không mạnh như trong truyền thuyết nhỉ!”

Mộ Thiền như nhớ đến điều gì đó, trên mặt nàng ta thoáng hiện lên vẻ u ám. Nàng ta dùng sức bấu chặt vào mặt đất: “Ta còn có việc chưa làm xong, ta tuyệt đối sẽ không theo ông về!”

“Chỉ mới đến tu vi Trúc Cơ kỳ mà cũng dám nói ‘không’ trước mặt lão phu sao?” Một luồng sáng lóe lên, sau đó một lão già tóc bạc mặc áo choàng đen xuất hiện bên cạnh Mộ Thiền. Trên tay ông ta cầm một cây trượng đen, đầu trượng đập mạnh vào lưng Mộ Thiền. Huyền Huyết Đường là một trong bốn môn phái ma tu lớn ở Doanh Châu cảnh. Nghe nói bọn họ tu luyện bằng máu người, thường xuyên tàn sát thường dân trong phạm vi thế lực của Huyền Huyết Đường, tội ác chồng chất.

Mộ Thiền là một công chúa của tiểu quốc xa xôi, sao lại có liên quan đến tà ma ngoại đạo như vậy?

Nàng ta mới chỉ ở tu vi Trúc Cơ kỳ, sao lại có thể trộm được thánh vật của bọn họ?

Lão ma tu giơ trượng lên, định đánh vào gáy Mộ Thiền. Xem ra ông ta thật sự định biến nàng ta thành lô đỉnh.

Nữ tử bị biến thành lô đỉnh là một chuyện cực kỳ bi thảm, nói thẳng ra thì chỉ là một món đồ chơi mà thôi, vĩnh viễn sẽ không được giải thoát.

Đáng tiếc, hiện giờ Ninh Lương không có sức lực để đấu với lão già đó.

Nhưng Mộ Thiền đã trộm thánh vật của bọn họ, lại còn là phản diện, chắc nàng ta sẽ có cách thoát thân nhỉ?

Nàng đang nghĩ vậy thì phía sau đột nhiên vang lên tiếng cười lạnh lẽo.

“Ninh Tông chủ, sao lại trốn ở đây? Định trơ mắt nhìn đệ tử của mình chết mà không ra tay cứu sao?”

Ninh Lương giật mình, không biết đám người Huyền Huyết Đường này đã dùng bí thuật gì mà có thể che giấu thân hình và hơi thở như vậy, ngay cả nàng cũng không phát hiện ra.

Lần này tiêu đời rồi.

Mộ Thiền nghe thấy tiếng động thì đột nhiên ngẩng đầu lên, trong mắt nàng ta lóe lên tia hy vọng, nhưng rất nhanh chút hy vọng đó đã vụt tắt.

Sư tôn luôn lạnh lùng vô tình, lại còn rất ghét nàng ta, sao có thể cứu nàng ta chứ?

Nếu sư tôn muốn cứu thì đã không trốn ở một bên nhìn rồi.

Huyết lão nhân vẫn có chút kiêng dè Ninh Lương, ông ta cẩn thận nói: “Ninh Tông chủ, thật ra nha đầu này không phải là đệ tử thật sự của ngươi. Nó vốn là một con ác quỷ chiếm đoạt thân xác nha đầu này mà thôi. Nó ẩn náu trong Thiên Vân Tông e rằng cũng không có ý đồ tốt gì. Ta mang nó đi cũng là để trừ hại cho Thiên Vân Tông, mong Ninh Tông chủ giúp một tay.”

Ác quỷ? Chiếm đoạt thân xác?