Chương 16

Thiên Vân Tông chưa bao giờ yên bình như thế này, gần như tất cả đệ tử đều vào bí cảnh, ngay cả trưởng lão cũng không ngoại lệ.

Ninh Lương sai tiểu đồng ra ngoài thăm dò. Hiện tại những người chưa vào bí cảnh chỉ có Mặc Vân Sênh, Ân Niệm Tuyết, Mai Lạc Anh của Lạc Mai cốc và Lạc Kỳ đang bị nhốt trong ngục.

Ân Niệm Tuyết vậy mà không đến bí cảnh. Xem ra là một y tu, nàng ta rất cẩn thận trong việc ăn uống, cũng không hề uống canh do nhà bếp nấu.

Vậy thì hôm nay chỉ có thể đi lục soát chỗ ở của các đệ tử khác, xem bọn họ có để lại manh mối gì chứng minh thân phận của mình hay không.

Ninh Lương bận rộn đến tận chiều mà cả Thiên Vân Tông vẫn vắng tanh.

Nhưng tìm kiếm nửa ngày cũng không phải là không thu hoạch được gì. Nàng đã phát hiện ra dấu vết của U Đô thập nhị vực ở ngoài Doanh Châu cảnh tại chỗ ở của các đệ tử khác.

U Đô thập nhị vực nằm ở phía tây nam của đại lục, nơi đây bị ngăn cách bởi một khu rừng rậm rạp đầy sương độc đáng sợ. Nơi đó toàn ma tu và yêu tu có tu vi cao thâm, nhưng mấy năm nay có rất ít tin tức từ U Đô thập nhị vực được truyền ra ngoài. Nghe nói mười mấy năm trước, có một vị ma tu tẩu hỏa nhập ma, mất hết nhân tính mà đồ sát U Đô thập nhị vực trong một đêm, khiến cho vùng đất đó nhuốm đầy máu tươi, xác chết chất thành núi.

Từ đó về sau, toàn bộ U Đô thập nhị vực liền bặt vô âm tín.

Nhưng hôm nay, Ninh Lương lại phát hiện ra dấu vết của U Đô thập nhị vực tại chỗ ở của hai đệ tử.

Nơi đó, làm sao lại có dính líu đến Thiên Vân Tông?

Ninh Lương chậm rãi đi xuống theo con đường nhỏ trong rừng, đột nhiên, từ trong hư không có một ánh mắt lạnh lẽo nhìn về phía nàng.

Ánh mắt đó âm hiểm lạnh lùng, vô nhân tính, tràn đầy hàn ý khát máu khiến người ta không khỏi dựng tóc gáy.

Ninh Lương đột ngột ngẩng đầu lên, nhưng chẳng thấy gì cả.

Nhưng cảm giác vừa rồi quá rõ ràng, nàng tuyệt đối không thể nhầm được!

Nếu U Đô thập nhị vực cũng tham gia vào việc diệt môn Thiên Vân Tông lần này thì có thể trong Thiên Vân Tông không chỉ có những nhân vật phản diện ẩn nấp, mà còn có thứ khác nữa!

Ánh mắt đó chỉ nhìn nàng trong chốc lát rồi biến mất.

Nhưng chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó cũng đủ khiến lưng Ninh Lương ướt đẫm mồ hôi lạnh.

Dù sao lúc này cũng không có ai, nàng liền nhanh chóng chạy theo hướng ánh mắt đó nhìn tới.

Mặt trời dần dần lặn xuống, ráng chiều bao phủ lên dãy núi Thiên Vân Tông một lớp ánh sáng rực rỡ.

Ninh Lương dừng lại thở hổn hển. Nàng đã chạy lâu như vậy mà vẫn không tìm thấy gì cả. Một ánh mắt mạnh mẽ như vậy, lại còn ở trên cao, sao có thể không có chút dấu vết nào được?

Nàng ngẩng đầu nhìn xung quanh. Nơi này gần sau núi Thiên Vân Tông. Vấn Dược các của Mặc Vân Sênh, Thính Tuyết lâu của Ân Niệm Tuyết, Vô Tướng sơn của Yến Vô Tranh đều ở gần đây. Đi thêm một đoạn nữa chính là nhà tù Thiên Vân Tông nơi giam giữ Lạc Kỳ.

Mấy người này đều không phải thứ tốt lành gì, vậy ánh mắt âm hiểm đó rốt cuộc là của ai?

Ninh Lương vừa định đi tiếp thì thấy trên con đường núi xa xa có một nữ tử áo tím, dáng vẻ đoan trang, thướt tha chậm rãi đi về phía bí cảnh.

Dựa theo ký ức của nguyên chủ, nàng biết đó là Ân Niệm Tuyết.

Sao giờ nàng ta mới đến bí cảnh? Trời cũng sắp tối rồi.

Nhưng cũng vừa hay, nàng ta đi rồi, Ninh Lương sẽ lén đến Thính Tuyết lâu xem sao.

Nàng đứng đợi tại chỗ nửa canh giờ, xác định Ân Niệm Tuyết đã vào bí cảnh mới quay người đi đến Thính Tuyết lâu.

Tính tình Ân Niệm Tuyết lạnh lùng, không giao du với ai. Sau khi bái nhập sư môn, ngoại trừ những lúc được gọi đến, nàng ta cũng không xuất hiện nhiều. Nàng ta thông minh, lại có thiên phú cao, nguyên chủ thỉnh thoảng chỉ dạy nàng ta vài lần mà nàng ta đã có thể lĩnh hội và tự mình tu luyện.

Trong bảy đồ đệ của nguyên chủ, ngoài tiểu đồ đệ Lạc Kỳ, Ân Niệm Tuyết là người có thiên phú cao nhất. Thậm chí, nàng ta còn là thiên tài đồng thời tu luyện cả y thuật và kiếm thuật.

Nàng ta cũng rất chăm chỉ nỗ lực, mỗi ngày đều đến bí cảnh rèn luyện.

Ninh Lương nhớ lại lai lịch của Ân Niệm Tuyết. Nàng ta là trẻ mồ côi, không cha không mẹ. Năm đó một mình nàng ta đến Thiên Vân Tông bái sư, từ đó về sau chưa từng rời khỏi Thiên Vân Tông nửa bước.

Trong Thính Tuyết lâu yên tĩnh không một tiếng động, ngay cả tiểu đồng hầu hạ cũng không có.

Tuyết rơi dày đặc trong sân nhưng không có ai quét dọn. Ninh Lương nhìn vết máu trên mặt đất mà không khỏi cười khẩy. Đúng là thông minh thật, nếu có ai lén lút vào đây thì nhất định sẽ để lại dấu chân.

Nhưng làm sao có thể ngăn được nàng chứ?

Ninh Lương nhẹ nhàng nhón mũi chân nhảy lên. Nàng đạp lên tường, mượn lực nhảy lên bồn hoa, sau đó nhảy vào hành lang dễ như trở bàn tay.

Trong Thính Tuyết lâu rất đơn sơ, hầu như không có đồ trang trí gì, chỉ có một cái bể lớn đặt dưới cửa sổ, bên trong trồng hoa súng. Nhưng lúc này không có hoa, chỉ có vài lá xanh non.

Ninh Lương đang định quay người thì đột nhiên dừng lại nhìn về phía bể nước. Nàng thấy dưới một lá súng ở mép bể có một đôi mắt đen nhánh đang nhìn chằm chằm nàng!

Trong nháy mắt, Ninh Lương sợ đến mức suýt chút nữa hồn vía lên mây.

Nhưng rất nhanh, một cảm giác quen thuộc đột nhiên dâng trào khắp cơ thể nàng.

Trong đôi mắt đen láy đó, đồng tử mở to ra giống như một hình chữ thập.

Đó là mắt của rồng.

Ninh Lương chậm rãi bước tới, đôi đồng tử đen của rồng cũng không chớp mắt nhìn nàng.

Ninh Lương vươn tay vạch lá súng ra, chỉ thấy trong bể nước có một con rồng nhỏ màu đen to hơn cổ tay một chút cuộn tròn nằm trong đó. Vảy rồng lấp lánh dưới làn nước trong vắt. Sừng trên đầu nó vẫn chưa mọc hết, nhưng tròn tròn mũm mĩm trông rất đáng yêu.

Đôi mắt nó đảo quanh mang theo chút tò mò.

Trên đầu nó không có thanh tiến độ hắc hóa, nhưng Ninh Lương có thể hiểu được. Rồng con chưa có nhiều linh trí, nó còn nhỏ như vậy, chắc vẫn chưa đến lúc hắc hóa.

Nếu không nàng cũng sẽ không liều lĩnh đến gần một con rồng con như vậy.

Rồng là một loài sinh vật hung dữ và cực kỳ hiếu chiến, ngay cả khi còn nhỏ cũng không thể xem thường.

Rồng con nghiêng cái đầu tròn tròn, miệng khẽ đóng mở tạo ra những rung động sóng âm gần như không thể nghe thấy được trong không khí.

Đây là ngôn ngữ của loài rồng.

Ninh Lương đã nuôi rồng nhiều năm nên đương nhiên hiểu được.

Nhưng sau khi hiểu được, nàng lại cạn lời.

Rồng con: “Chụt chụt~”

Con vật nhỏ này muốn ăn thịt nàng kìa.

Ninh Lương mỉm cười đưa tay về phía nó. Con rồng nhỏ này rất ngây thơ, nó tưởng nàng tự dâng mình đến làm thức ăn nên há to miệng.

“Gào… Gào gào gào gào...!!”

Tiếng chờ đợi được ăn thịt biến thành tiếng kêu thảm thiết liên hồi.

Ninh Lương bóp cổ nó, rồng con sợ hãi giãy giụa dữ dội, đuôi quẫy tung tóe hết nửa nước trong bể ra ngoài.

“Muốn ăn thịt ta hả?”

Rồng con: “Ư ư, ư ư ư… Đau, đau quá… Buông ra!”

Ninh Lương mặc kệ tiếng kêu la của nó mà lôi nó ra khỏi bể nước. Nàng nắm cái đuôi đang quẫy đạp của nó lên quan sát kỹ lưỡng. Là con đực, hơn nữa còn có dòng máu thuần khiết, không hề pha tạp, là một rồng con thuần huyết hiếm có.

Ninh Lương có hơi kích động. Ở thời đại của nàng rất ít khi được nhìn thấy rồng thuần huyết.

“Ngươi tên là gì?”