Sở Ngọc xuyên vào thế giới tiên hiệp, thấm thoắt đã mười tám năm. Một ngày nọ, hệ thống vốn im hơi lặng tiếng bỗng ting một tiếng trong đầu cô. Hệ thống: [Ký chủ đừng lo, đây là thế giới tiểu ngọt văn …
Sở Ngọc xuyên vào thế giới tiên hiệp, thấm thoắt đã mười tám năm. Một ngày nọ, hệ thống vốn im hơi lặng tiếng bỗng ting một tiếng trong đầu cô.
Hệ thống: [Ký chủ đừng lo, đây là thế giới tiểu ngọt văn, và cô chính là nữ chính đó nha! Dù giữa cô và nam chính có hơi trắc trở một chút, nhưng cuối cùng hai người sẽ hạnh phúc mỹ mãn bên nhau thôi!]
Nghe thì hay đấy, nhưng theo cốt truyện gốc, Sở Ngọc sẽ bị nam chính coi như thế thân cho bạch nguyệt quang của hắn. Cô phải trải qua 800 chương với mô-típ cũ rích, rồi thêm 700 chương kiểu ngươi chỉ mất đôi mắt, còn nàng mất đi tình yêu, cùng hàng loạt tình tiết cẩu huyết khác.
Cuối cùng, trong ba chương cuối, nam chính sau khi hoàn toàn tỉnh ngộ sẽ dùng vài giọt nước mắt, vài lời xin lỗi để khiến cô cảm động mà tha thứ, thế là kết thúc viên mãn.
Sở Ngọc: “Cái thứ này mà gọi là ngọt văn á?”
Sở Ngọc: “Ngươi thấy ta giống kẻ ngốc lắm sao?”
Không đi theo cốt truyện thì sẽ chết. Thế là Sở Ngọc đành nhắm mắt làm bừa, miễn cưỡng đối phó cho qua chuyện.
Cô thực sự không thể nào thẩm nổi ưu điểm của nam chính, nên dần buông xuôi, làm cho có lệ. Cô chỉ hoàn thành các nhiệm vụ hệ thống giao một cách qua loa.
Cho đến một ngày, khi cốt truyện ép buộc cô phải ân ái với nam chính, cô lại lên nhầm giường.
Đối tượng lại chính là người đã sớm chiều bầu bạn bên cô từ năm mười lăm tuổi, vị sư tôn cao quý của mình.
Năm đó Tiên quân xuất quan, thuận tay nhận một tiểu đồ đệ.
Lần đầu thu nhận đệ tử, chưa có kinh nghiệm, nên ngài càng không dám lơ là. Tiên quân ngày ngày đốc thúc đồ đệ tu hành, từ việc lớn đến việc nhỏ đều kiên nhẫn chỉ dạy.
Chỉ là một ngày nọ, ngài chợt phát hiện ra, đồ đệ mà mình hết lòng chăm sóc, cẩn thận bảo vệ, thế mà lại đem lòng yêu một kẻ phụ bạc.
Tiểu đồ đệ vì kẻ đó mà mắt hoe đỏ, dâng cả tấm chân tình, nhưng lại bị người ta vứt bỏ như cỏ rác.
Tiên quân ngày càng đau lòng, cho đến một hôm...