Chương 4

Ngay khi y vừa dứt lời, nam nhân đối diện thu lại vẻ mặt giả tạo hời hợt, ánh mắt trở nên sâu thẳm, chăm chú nhìn y, lát sau nhướn một bên mày.

“Nếu không phải là đồ đệ của Triều Túc chân nhân, vậy ngươi cũng chẳng còn tác dụng gì nữa, chi bằng... chết đi cho rồi.”

Trong lòng Từ Tư Triều căng thẳng, cảnh tượng trước mắt chợt nhòe đi. Khí thế mang đầy sát ý áp lên người y, tay chân vốn còn có thể cử động tự do giờ phút này cứng đờ.

Xong rồi!

Thanh kiếm trong cây tiêu của đối phương đâm thẳng vào mặt y.

Chim kinh hoảng bay vụt qua cành cây mảnh khảnh, làm rơi xuống một trận mưa bụi. Trên cành cây còn treo những nụ hoa chớm nở, những cánh hoa non nớt đọng lại những giọt sương trong suốt như muốn rơi.

Mà bên dưới những giọt nước rơi lả tả, là hai bóng hình xanh trắng chồng lên nhau.

Thiếu niên áo xanh có đường vân kỳ lạ nơi mi tâm dò xét hơi thở của người áo trắng, rồi di chuyển ngón tay.

“Ngất đúng lúc thật.” Thiếu niên áo xanh với đường vân kỳ lạ nơi mi tâm thốt ra những lời đầy ẩn ý, khí tức ma tu hùng hậu trên người dần tan đi, thêm vào vài phần siêu nhiên hòa mình vào tự nhiên: “Sư tôn.”

Nếu Từ Tư Triều còn tỉnh táo, chắc chắn sẽ hoang mang, tên ma đồ áo xanh lừng danh này lại là đồ đệ của mình sao? Vậy y rốt cuộc là người của phe nào?

Cố Bùi Hứa dùng ngón tay cái lau đi giọt máu trên trán Từ Tư Triều, kiếm vừa rồi hắn không hề lưu tình, vốn định thừa cơ gϊếŧ chết đối phương, dù sao đã động vào tay mình thì thuận thế làm luôn cũng chẳng sao, tiếc rằng... sao lại ngất đi trước khi chết thế này.

Cũng tốt.

Để người ta chết không rõ ràng, quá thiệt thòi.

Cố Bùi Hứa nhìn chằm chằm vào Từ Tư Triều đang hôn mê với vẻ mặt quá đỗi bình tĩnh, sư tôn của hắn cuối cùng cũng không giữ được vẻ sạch sẽ thoát tục trước đây, quần áo xộc xệch, tóc tai rối bời, chẳng khác gì ăn mày.

Thế nhưng, không có kẻ ăn mày nào có được dung mạo của sư tôn hắn, thật là một vẻ ngoài khiến người ta vừa thương tiếc vừa muốn chinh phục.

Cố Bùi Hứa nhớ ra điều gì đó, trong mắt lộ ra vẻ chán ghét và hả hê.

Hắn tùy ý ném người trong lòng xuống mặt đất đá vụn lởm chởm...

Cố Bùi Hứa nheo mắt đầy vẻ không vui, có chút tức giận vì mình đã đổi chỗ cho người kia. Nghĩ đến dị thường vừa nhìn thấy, hắn xé toạc cổ áo Từ Tư Triều đang nằm trên bãi cỏ ẩm ướt, đối phương có lẽ vì hành động thô bạo của hắn mà khẽ nhíu mày.

Vết ban đỏ ở vị trí dưới xương quai xanh trước mắt quả thực đã nhạt đi.