Chương 2: Ngươi Đến Che Ô

Hắn thu lại thanh tiêu ngắn, tiến đến gần đối phương, cầm lấy chiếc ô đang giơ lên, tay khẽ khựng lại một chút. Cán ô trong lòng bàn tay ấm áp một cách vừa vặn. Ma đồ áo xanh dùng đôi mắt phượng dài hẹp khẽ lướt qua Từ Tư Triều đang tiến đến, bầu không khí giữa hai người tĩnh lặng trong chốc lát. Từ Tư Triều trực tiếp đối diện với ánh mắt của hắn, không bỏ lỡ sự hứng thú thoáng qua trong mắt đối phương.

Chuyện này thật tệ hại, Từ Tư Triều khẽ siết chặt ngón tay. Y không hiểu, người khác xuyên không ít nhất cũng có thời gian để tiêu hóa mọi chuyện. Còn y thì hay rồi, xuyên ngay vào hiện trường đánh nhau, hơn nữa còn là lúc sắp định phân thắng bại, muốn trốn cũng không xong.

Dù trong lòng chửi rủa không ngừng, vẻ mặt y vẫn lãnh đạm thản nhiên. Người mà mặc một thân bạch y, trừ khi là đi đưa đám, chắc chắn là một kẻ cao ngạo mắc bệnh sạch sẽ thích ra vẻ ta đây. Đương nhiên, cũng không loại trừ khả năng đây là đồng phục học sinh được trường học quy định như ở Trái Đất.

Ma đồ áo xanh không biết vì mục đích gì mà khi buông tay còn vuốt nhẹ mu bàn tay Từ Tư Triều, đầu ngón tay ấm áp xua tan đi cái lạnh lẽo sau khi dầm mưa.

Từ Tư Triều theo bản năng rụt tay lại, cổ áo hơi hé ra để lộ xương quai xanh cùng chiếc cổ trắng ngần tinh tế, khẽ run lên trong bầu không khí mờ ám này.

Y không biết rằng đối phương đã nhìn chằm chằm vào khoảng da thịt trắng nõn đó rất lâu.

Và khi y lùi lại, người kia liền tiến lên.

Từ Tư Triều cảm thấy lưng mình chạm vào vách đá, không thể lùi thêm nữa, còn trước mặt là tên ma tu đang nhìn mình với nụ cười như có như không.

Đúng lúc không biết phải làm gì thì một giọng nói có phần già nua vang lên, giải vây cho tình cảnh khó xử của y.

"Chẳng lẽ Triều Túc chân nhân không biết đồ đệ của mình bây giờ lại cấu kết với ma đạo hay sao?" Có người không quen mắt với hành động nhu nhược của Từ Tư Triều, lên tiếng châm chọc: "Loại người như ngươi trách không được không giữ nổi Thương Quỳnh Tông của sư phụ ngươi."

Từ Tư Triều nhìn về phía kẻ lạ đang lớn tiếng kia. Y phục trên người nọ rất cũ, thậm chí còn có thể thấy vài chỗ rách nát, mặt mày trông đã biết là có tuổi, tóc cũng đã bạc, một bộ xương già như vậy còn đi tranh giành tiền với người ta, thật không sợ tan xương nát thịt.

Y vừa mới xuyên qua, ký ức của nguyên chủ tiếp nhận được còn hạn chế, không rõ đối phương đang nói gì. Nhưng chính thái độ không thèm để ý của y đã kí©h thí©ɧ những người biết thân phận của y.