Kiểu vô lại pha lẫn vẻ khuyên bảo chân thành này khiến Cố Tức Túy không nhịn được mà khâm phục: Giỏi thật! Không hổ là Hành Cửu Mặc.
“Không có, trên đời này chẳng có ai tốt với ta bằng sư huynh cả.” Cố Tức Túy cười trả lời, nghe vô cùng châm chọc.
Hành Cửu Mặc lại làm như không biết, đưa tay chỉnh lại áo choàng trên người y, thản nhiên đáp: “Biết thế là tốt.”
Cố Tức Túy: “...” Phi! Đúng là không biết xấu hổ!
Cố Tức Túy siết chặt áo choàng, che đi một thân nổi đầy da gà. Sau đó, y lục lọi túi trữ vật, móc ra 10 viên linh thạch hạ phẩm cuối cùng, dúi vào tay Hành Cửu Mặc: “Ta chỉ có từng này thôi. Không cần kiệu đâu, sư huynh cho ta mượn một con tiên hạc là được.”
Không đợi đối phương trả lời, Cố Tức Túy tiến lên, trực tiếp tháo dây cương của một con tiên hạc ra, định cưỡi lên.
Tiên hạc vốn là linh sủng kiêu ngạo, phẩm cấp càng cao tính khí càng lớn. Bốn con tiên hạc mà Hành Cửu Mặc thu phục làm tọa kỵ đều là loài đứng đầu, ngày xưa hắn cũng phải tốn không ít công sức mới thuần phục được.
Hiện tại, Cố Tức Túy vừa đến gần đã muốn cưỡi, tiên hạc tất nhiên không chịu, vỗ cánh định bay đi.
Chỉ là vừa nhấc mình, nó liền cảm nhận được một ánh mắt lạnh lẽo sắc bén phóng tới.
Tiên hạc rụt cổ lại, lén lút liếc qua, chạm phải ánh mắt của Hành Cửu Mặc. Nó lúng túng một chút, rồi ngoan ngoãn hạ xuống, mặc cho Cố Tức Túy lóng ngóng trèo lên.
Ngồi ổn định, Cố Tức Túy kéo chặt áo choàng, ra lệnh đầy uy nghi: “Cất cánh!”
“Cất cái đầu ngươi ấy!” Tiên hạc mắng thầm trong lòng.
Dù không tình nguyện, nó vẫn ngửa cổ kêu một tiếng dài, nhanh chóng bay lên trời.
Không thể không thừa nhận, tiên hạc bay rất nhanh.
Gió lạnh vù vù quét qua, Cố Tức Túy siết chặt áo choàng theo bản năng, định vận công chống rét. Rồi y chợt nhận ra chẳng cần làm vậy, vì bay rất lâu rồi mà cơ thể y vẫn ấm áp.
Hệ thống lên tiếng: [Hành Cửu Mặc đúng là xa xỉ. Chỉ một cái áo choàng mà đã khắc mấy tấm phù chú giữ ấm rồi.]
Cố Tức Túy thở phào nhẹ nhõm, bắt đầu suy nghĩ lung tung: “Khoan đã, nếu đang bay mà đâm phải chim thì sao? Ta không muốn chết vì đυ.ng trúng con quạ nào đó đâu!”
Hệ thống: [...Tiên hạc có mắt.]
“Tiên hạc có mắt, nhưng nếu nó chỉ lo né cho bản thân mà quên mất ta thì sao?” Cố Tức Túy vẫn không yên tâm.
Tầm nhìn của y kém, ngồi trên lưng tiên hạc như vậy thật khiến lòng dạ bồn chồn.
Cuối cùng, Cố Tức Túy dứt khoát ôm chặt cổ tiên hạc, cả người phủ phục trên lưng nó, không dám động đậy.
Đến lúc này, y mới hoàn toàn an tâm.
Hệ thống: […] Không muốn nhìn nữa.
Tiên hạc lao vun vυ"t, chẳng mấy chốc đã đến chỗ Lục Khiêm Chu. Tốc độ nhanh đến mức Cố Tức Túy còn chưa kịp chuẩn bị, vẫn giữ nguyên tư thế bò sấp ôm cổ tiên hạc.