Trọng Anh bất giác đã lệ rơi đầy mặt.
Loài rắn trời sinh thù dai cố chấp. Y muốn báo thù Nhân tộc, muốn đẩy cả Nhân tộc vào vòng chiến loạn.
Nàng chính là con mồi bị y nhắm trúng, muốn sống sót trong tay tên xà yêu âm hiểm này, khó hơn cả lên trời.
“Lại đau sao?” Cung Minh Nguyệt bất đắc dĩ lau nước mắt cho nàng: “Nước mắt nhiều thật, gọi con là tiểu mít ướt quả không sai chút nào.”
Trọng Anh khóc nấc lên từng cơn. Nghĩ đến bàn tay đã moi tim Trọng Anh trong nguyên tác giờ đang lau nước mắt cho mình, lệ nàng càng tuôn như mưa.
Trời ơi! Muốn! Về! Nhà!
Cung Minh Nguyệt quả không hổ là bán yêu mang Linh Cốt, sở hữu sức mạnh tối cao của cả Nhân tộc và Yêu tộc. Vết thương khắp người Trọng Anh, dưới sự chữa trị của y, chẳng mấy chốc đã lành lặn, không còn chút khó chịu nào.
Tứ chi nàng tràn đầy sức lực.
Nếu không phải Cung Minh Nguyệt vẫn còn ở trước mắt, Trọng Anh cảm thấy mình có thể chạy vài vòng cho khỏe người.
Thấy nàng đã nín khóc, biết nàng không còn đau nữa, Cung Minh Nguyệt bèn thu tay lại, quay sang bốn tỳ nữ đang quỳ trước giường, sắc mặt trầm xuống, sát khí đằng đằng dâng lên trong đáy mắt:
“Ta lệnh cho các ngươi hầu hạ Anh Anh cho tốt, mà các ngươi lại hầu hạ như thế này đây.”
Chữa xong cho tiểu đồ đệ yêu quý, tự nhiên phải đến lúc truy cứu trách nhiệm. Bốn tỳ nữ hầu hạ bên cạnh Trọng Anh phải hứng chịu đầu tiên.
“Quốc sư đại nhân tha mạng!”
Bốn người sợ đến mặt mày tái mét, vội vàng dập đầu lia lịa, trán đập xuống đất kêu bang bang.
“Lôi ra ngoài.” Cung Minh Nguyệt mất kiên nhẫn phẩy tay.
Lập tức một đội thị vệ tiến vào, lôi bốn tỳ nữ ra ngoài. Sắc mặt bốn người thoáng chốc trắng bệch như tro, có người yếu bóng vía, không chịu nổi sợ hãi mà khóc thét lên.
Một người trong lúc bị lôi đi, đã vội níu lấy tay áo Trọng Anh, đôi môi run rẩy cầu xin:
“Thập cô nương, xin người nói giúp cho nô tỳ vài lời, cầu xin người, cứu nô tỳ với.”
Thị vệ tuốt đao bên hông, chém về phía tay tỳ nữ.
Mi mắt Trọng Anh giật mạnh, nàng cất cao giọng:
“Dừng tay.”
Lưỡi đao của thị vệ khựng lại giữa không trung, hắn ta theo bản năng nhìn về phía Cung Minh Nguyệt. Được sự cho phép của chủ nhân, hắn ta mới thu đao vào vỏ, buông tỳ nữ kia ra.
Tỳ nữ nọ thấy tay mình được bảo toàn, cả người mềm nhũn, ngã phịch xuống đất, nước mắt lưng tròng nhìn Trọng Anh đầy cảm kích.
Trọng Anh có chút không đành lòng.
Nàng vừa hồi tưởng lại cốt truyện, cuối cùng cũng nhớ ra bốn người này là ai.
Bốn tỳ nữ này tên là “Xuân, Hạ, Thu, Đông”, là thị nữ thân cận của Trọng Anh. Từ khi nàng được Cung Minh Nguyệt đưa về Quốc sư phủ, các nàng vẫn luôn hầu hạ nàng.
Trọng Anh ở Quốc sư phủ hai năm, các nàng cũng hầu hạ nàng hai năm. Về sau, Trọng Anh bị Lục đệ tử của Cung Minh Nguyệt xúi giục, xâm nhập cấm địa, liên lụy bốn tỳ nữ bị Cung Minh Nguyệt xử tử.
Khi đó, các nàng cũng từng cầu cứu Trọng Anh. Nhưng Trọng Anh lúc ấy là một kẻ lụy tình, trong đầu chỉ có sư phụ Cung Minh Nguyệt, hoàn toàn không để tâm đến tính mạng của các nàng.
Bốn người chết rồi, Cung Minh Nguyệt lại tùy tiện sắp xếp cho nàng thị nữ mới, và bốn cái tên Xuân, Hạ, Thu, Đông cũng sớm bị Trọng Anh vứt ra sau đầu.
Các nàng thật sự bị Trọng Anh liên lụy, chết thật oan uổng.