Trọng Anh liếc mắt thấy thanh kiếm trên đất, mũi chân khẽ câu, trường kiếm bay lên, rơi vào lòng bàn tay nàng. Nàng quyết định nhanh chóng, chém ra một đạo kiếm khí. Kiếm của Cung Cửu sắc bén, Ngự Vệ quân vội vàng né ra. Trọng Anh nhân cơ hội lao vào bóng đêm mịt mùng.
Chạy được một đoạn, một con tuấn mã từ phía đối diện lao tới, tiếng vó ngựa lộc cộc như sấm vang bên tai. Con tuấn mã này đen đến mức gần như hoà vào màn đêm, nhưng người đàn ông thần sắc lạnh như băng trên lưng ngựa, ống tay áo căng đầy gió mạnh, vạt áo trắng tinh phần phật bay múa, lại vô cùng nổi bật.
Trọng Anh và hắn đối mặt nhau, muốn né tránh nhưng thân thể không kịp phản ứng. Nàng ngây người đứng yên, nhìn con tuấn mã hí lên một tiếng, vó trước giơ cao, sắp sửa giẫm lên mặt mình thì người đàn ông trên lưng ngựa khẽ cúi người, cánh tay dài vươn ra, túm lấy cổ áo nàng, nhấc bổng nàng lên ngựa.
Trọng Anh bị hắn đặt nằm ngang trước người, l*иg ngực đè lên lưng ngựa, cấn đến tức ngực, gần như không thở nổi.
Bạch y nam tử đè vai nàng, thúc ngựa nhảy vào giữa đám Ngự Vệ quân. Ngự Vệ quân đồng loạt buông ngân thương, quỳ một gối xuống đất hành lễ:
“Vệ đại nhân!”
Bạch y nam tử giơ tay. Thân thể Trọng Anh bay lên không, nhẹ nhàng đáp xuống đất.
Nàng ngẩng đầu lên, chỉ thấy ánh trăng lạnh lẽo phủ lên mặt người đàn ông kia, chiếu ra một khuôn mặt tuấn mỹ vô song. Chỉ vì thần sắc quá lạnh lùng, cộng thêm lớp ánh bạc trong trẻo kia, càng có vẻ vô tình lạ thường.
“Đã xảy ra chuyện gì?” Bạch y nam tử hỏi.
“Bẩm Vệ đại nhân, vừa rồi có người báo án, hai người này công khai ẩu đả, phá hủy tượng Linh Nữ.”
Bạch y nam tử liếc nhìn pho tượng Linh Nữ đã đổ, thần sắc lạnh đi ba phần mà mắt thường cũng có thể thấy:
“Bắt lại.”
Ngự Vệ quân lập tức vây lên, dùng xích sắt khoá lấy Trọng Anh và Cung Cửu. Lần này Trọng Anh không phản kháng, nàng không phải là đối thủ của bạch y nam tử kia.
---
Linh Nữ là tín ngưỡng của toàn cõi Đông Lăng đại lục. Hủy hoại tượng đá Linh Nữ là trọng tội, đặc biệt là vào lúc bá tánh đang tế bái. Thứ họ hủy hoại không còn là một pho tượng, mà là tín ngưỡng của cả dân tộc.
Khí thế hùng hổ ban nãy của Cung Cửu lúc này đã biến mất sạch sẽ. Hắn ta ủ rũ cúi đầu bước vào nhà lao, tìm một góc ngồi xuống.
“Vào đi.”
Trọng Anh bị ngục tốt đẩy một cái, lảo đảo một bước rồi đứng vững lại.
Cửa lao ầm ầm đóng lại, tiếp theo là tiếng khóa lách cách. Trọng Anh cúi đầu nhìn xiềng xích trên tay, thở dài. Đúng là trộm gà không được còn mất nắm thóc, chạy không thoát, không chừng còn phải ngồi tù mọt gông.
Nàng ngồi xuống bên cạnh Cung Cửu. Cung Cửu nhấc mí mắt lên nhìn nàng, hai người đối mặt không nói lời nào.
Chừng nửa canh giờ sau, ngục tốt mở cửa lao, áp giải Trọng Anh và Cung Cửu vào một gian hình thất. Trọng Anh liếc qua bức tường treo đầy hình cụ, sắc mặt khẽ biến:
“Chẳng lẽ họ định dùng đại hình với chúng ta?”
Cung Cửu cũng đang nhìn những hình cụ đó.
“Tai bay vạ gió, đúng là tai bay vạ gió.”
Trọng Anh che trán, vẻ mặt hối hận muộn màng. Ai mà ngờ chém một cái xích đu lại gây ra hiệu ứng liên hoàn đến vậy.
“Ngươi yên tâm, tượng Linh Nữ là ta hủy, một người làm một người chịu.” Cung Cửu ánh mắt dừng trên thân hình mỏng manh của nàng, đột nhiên mở miệng.
“Không ngờ ngươi cũng trượng nghĩa như vậy, đa tạ.” Trọng Anh nửa thật nửa giả cảm ơn.
Ánh mắt Cung Cửu lập tức chuyển sang khinh bỉ, cười nhạo một tiếng:
“Ai thèm trượng nghĩa với ngươi, đồ bao cỏ.”
Trọng Anh: “...”
Nắm đấm cứng lại.