“Cung Lục, buông nàng ra, ta sẽ cho ngươi một cái chết toàn thây.”
Cung Minh Nguyệt rút một mũi tên từ túi đựng, lắp vào dây cung, nhắm thẳng về phía Cung Lục.
Trên mặt Cung Lục không một chút sợ hãi:
“Ngươi có thể thử xem, là ta chết trước, hay là tiểu đồ đệ của ngươi chết trước.”
“Ngươi đang nghi ngờ tài bắn cung của ta?”
Cung Minh Nguyệt một thân hồng y giữa đêm đen thăm thẳm, rực rỡ như ngọn lửa đang cháy, trong mắt y ánh lên vẻ tàn khốc, cả người tỏa ra sát khí ngùn ngụt.
“Tài bắn cung của sư tôn, đệ tử nào dám nghi ngờ. Chỉ là đệ tử tin rằng, mũi tên của sư tôn có nhanh đến mấy, cũng không nhanh bằng thanh chuỷ thủ trong tay đệ tử. Tiểu sư muội sinh ra hoa dung nguyệt mạo, đệ tử dẫu thành quỷ, dưới suối vàng có tiểu sư muội bầu bạn, cũng là một con quỷ phong lưu.” Cung Lục ghé sát tai Trọng Anh, khẽ phả hơi, những lời sau cùng chỉ có hai người họ nghe thấy: “Không muốn chết thì khóc ngay đi.”
Trọng Anh chớp đôi mắt khô khốc, nàng khóc không nổi. Nàng bây giờ không bệnh không đau, nước mắt sao có thể nói rơi là rơi. Nếu chuỷ thủ trong tay Cung Lục đâm nàng một nhát, có lẽ nàng sẽ đau đến phát khóc.
Nhưng nàng cũng biết tình thế nguy cấp. Cung Lục, tên pháo hôi vốn phải chết trong truyện, giờ vẫn còn sống, biết đâu sẽ làm sụp đổ cốt truyện, khiến nàng, nữ chính, chết thẳng cẳng sớm hơn dự kiến, thế thì thật là bi ai.
Trọng Anh cố gắng nặn nước mắt, nhưng không ra được một giọt, đành phải làm ra vẻ đáng thương vô cùng:
“Sư phụ, cứu con.”
Cung Minh Nguyệt kéo căng dây cung thành hình trăng tròn, mu bàn tay nổi đầy gân xanh.
Mí mắt Trọng Anh giật giật.
Toi rồi! Cung Minh Nguyệt rõ ràng là định bắn mũi tên này.
Tài bắn cung của y siêu phàm, y định liều mạng một phen, bắn tên xuyên qua cơ thể nàng để trúng tim Cung Lục. Vì nàng thấp hơn Cung Lục, lại bị Cung Lục giữ chặt trong lòng, mũi tên chỉ cần xuyên qua vai nàng là có thể trúng ngay tim hắn ta.
Nàng đã theo dõi cả bộ truyện, cái tính cách biếи ŧɦái của Cung Minh Nguyệt, nàng rõ như lòng bàn tay. Cách gϊếŧ người vừa kí©h thí©ɧ vừa mạo hiểm thế này, quả thực là đo ni đóng giày cho y.
Gϊếŧ Cung Lục theo cách này, đối với Cung Minh Nguyệt mà nói, sẽ mang lại một loại kɧoáı ©ảʍ kỳ lạ, nhất là khi máu tươi văng tung tóe, nhuốm đầy người Trọng Anh, y chắc chắn sẽ vui sướиɠ vô cùng.
Nhưng Trọng Anh không vui.
Ngay khi Cung Minh Nguyệt sắp bắn ra mũi tên, Trọng Anh mặc kệ có nặn ra được nước mắt hay không, kịp thời dùng giọng nức nở nói:
“Sư phụ, Anh Anh đau.”
Cung Minh Nguyệt chần chừ một thoáng, mũi tên kia liền không bắn ra nữa. Thị lực y tuyệt hảo, liếc mắt một cái đã thấy được vệt máu ngoằn ngoèo trên cổ Trọng Anh.