Chương 20: Nàng Và Nữ Chính Giống Nhau

Trọng Anh quay đầu lại, thấy Thẩm Tễ khoác ánh trăng bước vào, nàng vui mừng cất tiếng gọi:

“Đại sư huynh.”

Vị đại sư huynh này đã từng muốn thay nàng chịu tội trên đài hành hình, cho dù là nhờ phúc của Thiên Trọng Anh, trong lòng nàng vẫn vô cùng cảm kích.

Thẩm Tễ gật đầu. Thấy nàng quấn mình kín mít chỉ chừa mỗi cái đầu, hắn không khỏi mỉm cười:

“Vết thương sao rồi?”

“Muội bôi thuốc rồi, đã hết đau, chắc khoảng hai ngày nữa là có thể chạy nhảy tung tăng.” Trọng Anh ngẩng đầu đáp.

“Đây là thuốc ta lấy được từ Thần Tiêu Cung, bôi vào không cần đợi hai ngày đâu, ngày mai là có thể chạy nhảy được rồi.” Thẩm Tễ bật cười.

“Đa tạ đại sư huynh.” Trọng Anh nhận lấy bình thuốc, mở nắp ra ngửi thử.

Thẩm Tễ rũ mắt nhìn nàng, đột nhiên nói:

“Ta biết muội vẫn luôn cho rằng sư tôn thiên vị mình nên mới to gan làm bậy, nhưng muội nhập môn muộn nhất, lại chỉ ở cùng sư phụ hai năm, chưa hiểu rõ tính tình người đâu...”

Nói đến đây, hắn ngừng lại một thoáng, chờ đợi Trọng Anh phản bác. Vị tiểu sư muội này của hắn là người ngưỡng mộ Cung Minh Nguyệt nhất trong số các sư huynh muội, trong lòng nàng, Cung Minh Nguyệt tựa như một vị thần.

Thế nhưng, lần này lại ngoài dự đoán của hắn, Trọng Anh không hề ngăn cản hắn “nói xấu” sư tôn.

Thẩm Tễ có chút ngạc nhiên, chỉ cho rằng nàng vừa bị Cung Minh Nguyệt phạt một trận roi, trong lòng còn giận dỗi, bèn thở dài nói tiếp:

“Sư tôn tuổi còn trẻ đã là Quốc sư đại nhân oai phong một cõi, cả triều đình không ai dám động đến người. Sau này muội tuyệt đối đừng lỗ mãng như hôm nay nữa, chớ công khai đối đầu, chọc giận người.”

Thẩm Tễ hết lời khuyên nhủ, cốt là để Trọng Anh thu lại sự sắc sảo của mình, biết cách tự bảo vệ. Trọng Anh đương nhiên hiểu hắn thật lòng quan tâm đến thân thể này, bèn ngoan ngoãn gật đầu:

“Lời của đại sư huynh, muội đều ghi nhớ.”

Vừa đến đã lĩnh một trận đòn, lại bị Cung Minh Nguyệt và Thẩm Tễ thay nhau “dội bom”, Thẩm Tễ vừa đi, mí mắt Trọng Anh đã nặng trĩu, rã rời vì mệt.

Bốn tỳ nữ bưng nước ấm tới, hầu hạ nàng rửa mặt. Nàng chợt nhớ ra điều gì, bèn bảo họ mang gương đến.

Tỳ nữ tên Xuân Nhi tay nâng một chiếc gương lăng hoa, đặt trước mặt nàng.

Trọng Anh nhìn vào gương, trong gương hiện ra một thiếu nữ có dung mạo thanh lệ, đôi môi đỏ khẽ mở, gương mặt lộ rõ vẻ kinh ngạc.

Trong sách thường dùng đủ mọi từ ngữ mỹ miều để tô vẽ cho dung nhan nữ chính, nàng vẫn luôn tò mò không biết nữ chính trông ra sao. Giờ vừa nhìn thấy, cằm nàng suýt rớt xuống đất.

Nữ chính và nàng trông giống nhau như tạc.

Có lẽ vì trong sách chỉ là văn tự, không có hình dung cụ thể, nên sau khi nàng xuyên qua, ngũ quan đã tự động hình thành, nữ chính từ con chữ biến thành một người bằng xương bằng thịt, liền trực tiếp dùng luôn tướng mạo vốn có của nàng.

Chẳng phải nàng khoe khoang, tướng mạo vốn có của nàng cũng không tệ, da trắng mặt xinh chân dài, đi trên đường tỉ lệ người ngoái nhìn là một trăm phần trăm. Nhưng trở thành nữ chính trong một quyển tiểu thuyết người lớn bị cấm, lại còn là nữ chính có kết cục chắc chắn phải chết, thực sự khiến người ta sầu não.

Trọng Anh chống cằm, mặt mày ủ dột. Gương mặt trong gương cũng biến thành một vẻ sầu muộn não nề.