Chương 19: Khí Vận Của Anh Anh Quả Thực Khác Người

Cung Minh Nguyệt cưng chiều Thiên Trọng Anh như châu như ngọc, tựa như ngâm nàng trong hũ mật ngọt, khiến nàng lầm tưởng rằng trong mắt y chỉ có mình nàng, còn pho tượng ngọc lạnh lẽo chẳng rõ lai lịch kia, chính là tình địch do nàng tự suy diễn ra.

Ít nhất, Thiên Trọng Anh đã từng nghĩ như vậy.

Nguyên tác vốn được viết theo góc nhìn của nữ chính. Khi Trọng Anh theo dõi truyện, tâm tư của nàng cũng thuận theo nữ chính, từ chỗ ban đầu canh cánh trong lòng về pho tượng, đến khi chìm đắm trong tình yêu nồng cháy của Cung Minh Nguyệt, nàng đã hoàn toàn bỏ qua chi tiết cỏn con ấy. Mọi chuyện dường như hợp tình hợp lý đến lạ.

Một pho tượng ngọc vô danh, mỗi lần nhắc đến đều chỉ là đôi dòng lướt qua, ai mà ngờ được đằng sau nó lại ẩn giấu sát khí ngút trời.

Trọng Anh chợt bừng tỉnh, mơ hồ đoán được pho tượng ngọc kia sở dĩ xuất hiện trong cấm địa, bị Cung Minh Nguyệt liệt vào vòng cấm kỵ, e rằng là vì nó có liên quan đến bí mật của y.

Mà bí mật của Cung Minh Nguyệt chính là mượn xác Thiên Trọng Anh để hồi sinh cho Linh Nữ Thiên Trọng Hi. Pho tượng ngọc kia, vốn dĩ chính là Thiên Trọng Hi!

Nghĩ đến đây, Trọng Anh thấy gáy mình lạnh toát, tóc gáy dựng đứng.

Nàng khẽ nghiêng đầu, giấu đi ánh mắt kinh hãi, vội vàng đáp:

“Con chẳng thấy gì cả. Cơ quan sư phụ sắp đặt lợi hại quá, Anh Anh suýt nữa bỏ mạng trong đó rồi.”

“Con có thể sống sót ra khỏi Nhật Noãn Các, vi sư cũng rất kinh ngạc. Xem ra mắt nhìn của vi sư không sai, khí vận của Anh Anh quả thật khác người.”

Trọng Anh chỉ biết cười khổ trong lòng. Ngay cả Cung Minh Nguyệt cũng biết rõ nguyên chủ chỉ là một cái bao cỏ vô dụng, có thể sống sót thoát khỏi cơ quan của y chẳng phải vì nàng có bản lĩnh gì cao siêu, mà đơn thuần là do vận may.

“Thôi được, con bị thương rồi, nghỉ ngơi sớm đi.” Cung Minh Nguyệt chẳng biết có tin lời Trọng Anh hay không, nói xong câu ấy liền đứng dậy rời đi.

Y vừa đi, bốn tỳ nữ chờ ngoài cửa lập tức bước vào, đồng loạt quỳ rạp xuống trước giường khiến Trọng Anh giật nảy mình.

“Các ngươi làm gì vậy?”

“Thập cô nương hôm nay đã cứu mạng chúng nô tỳ, đại ân đại đức này, cả đời khó quên.” Bốn tỳ nữ đồng loạt dập đầu ba cái.

Chuyện này khiến Trọng Anh, người từ nhỏ lớn lên trong môi trường mọi người đều bình đẳng, cảm thấy vô cùng khó xử. Nàng vội bảo bốn người đứng dậy, ngượng ngùng nói:

“Chuyện hôm nay là do ta liên lụy các ngươi, giữ được mạng cho các ngươi là việc ta nên làm, đừng để trong lòng.”

Nàng dùng thân xác của Thiên Trọng Anh, trả lại món nợ mà Ngàn Trọng Anh đã thiếu, xem như là nhân quả tuần hoàn.

“Nàng ấy đã bảo các ngươi đứng dậy thì cứ đứng dậy đi.”

Giọng Thẩm Tễ từ ngoài cửa vọng vào.