Chương 18: Cấm Địa play

Hành động quấn chăn của Trọng Anh không gây chú ý lớn cho Cung Minh Nguyệt, lúc này tâm tư của y không đặt trên người nàng.

Y chú ý đến biểu cảm nhăn nhó của nàng, khẽ xoa mái tóc mềm của nàng: “Đau sao?”

Trọng Anh khẽ gật đầu. Đau thì là đau, không cần phải nói dối.

Cung Minh Nguyệt như có điều suy nghĩ:

“Con nhập môn hai năm, đây là lần đầu tiên ta phạt con.”

Trọng Anh ngẩn ra, chợt nhớ lại, trước khi Cung Minh Nguyệt lộ ra bộ mặt thật, y đối với nguyên chủ quả thực vô cùng sủng ái.

Trong nguyên tác, lần duy nhất Cung Minh Nguyệt trách phạt nguyên chủ, là khi nàng không nghe lệnh, lén theo y về hang ổ. Cung Minh Nguyệt nổi trận lôi đình, phạt nàng quỳ trong gió hai canh giờ.

Đương nhiên, mục đích của việc trừng phạt là để phát “đường” sau đó. Trọng Anh khi theo dõi truyện đã tổng kết ra, trước khổ sau ngọt là kịch bản của tác giả. Mỗi lần cốt truyện có chút trắc trở, nàng đều lén lút há miệng chờ đường.

Quả nhiên, Thiên Trọng Anh chưa quỳ đủ hai canh giờ, Cung Minh Nguyệt đã từ trong phòng đi ra, ôm nàng về giường mình, hung hăng xé rách y phục, sau đó lại là một phen triền miên kịch liệt, ép Thiên Trọng Anh liên tục xin tha, khóc lóc thề sau này không dám cãi lời y nữa.

Y sẽ không dễ dàng buông tha nàng, thẳng đến khi giày vò nàng kiệt sức mới chịu dừng lại.

Cung Minh Nguyệt đột ngột nói một câu, làm tim Trọng Anh thót lại, chỉ sợ y thay đổi phong cách, nhào tới.

Nàng nhỏ giọng nhận lỗi:

“Là Anh Anh không tốt, chọc sư phụ tức giận.”

Nàng ngang bướng thì ngang bướng thật, nhưng lúc dịu ngoan lại đáng thương hơn cả một chú mèo con. Cô bạn thân hay càm ràm cái tính quật cường của nàng cũng từng cảm thán: "Trọng Anh à Trọng Anh, mày không biết lúc mày không bướng, mày đáng yêu đến mức nào đâu!"

“Biết sai rồi?”

Lúc này Trọng Anh gật đầu như gà mổ thóc.

“Con là đồ đệ ta thương nhất, nếu không phải tính tình ngoan cố, ngỗ nghịch ta, ta cũng sẽ không ra tay làm con bị thương.”

Trọng Anh nếm được vị ngọt của sự thuận theo, lén lút vươn một tay ra khỏi chăn, níu lấy vạt áo y:

“Sư phụ không giận nữa sao?”

Cung Minh Nguyệt cố tình sa sầm mặt:

“Ta hỏi con, ta đã nhiều lần nghiêm cấm không được tự ý vào Nhật Noãn Các, tại sao con và Cung Lục lại vi phạm lệnh cấm?”

“Là Lục sư huynh... huynh ấy nói trong Nhật Noãn Các có đồ hay lắm.” Trọng Anh lắp bắp, thuận miệng bịa một lý do.

Cái lý do của nguyên chủ đầu óc yêu đương kia, nói ra nàng thấy mất mặt. Nơi đã bị liệt vào cấm địa, nếu không nguy hiểm thì cũng cất giấu điều cấm kỵ, điểm nào cũng không dám dính vào. Vậy mà nguyên chủ, chỉ vì muốn biết bí mật về người trong lòng của Cung Minh Nguyệt, đến mạng cũng không cần.

Cung Minh Nguyệt không có vẻ gì bất mãn với câu trả lời này, y “ồ” một tiếng, giọng điệu dịu đi vài phần, dỗ dành:

“Vậy Anh Anh ở trong đó thấy được gì?”

Nếu là nguyên chủ, có lẽ sẽ bị vẻ dịu dàng mật ngọt bề ngoài của Cung Minh Nguyệt lừa gạt, khai ra hết gốc rễ. Nhưng Trọng Anh, người biết rõ bộ mặt giả dối của y, lại nghe được sát khí khó phát hiện trong giọng nói ôn nhu ấy.

Nàng thoáng hồi tưởng lại cốt truyện.

Lần nguyên chủ tự ý xông vào Nhật Noãn Các, nàng chẳng thấy được gì cả. Cơ quan trong đó quá lợi hại, nàng còn chưa vào cửa đã bị vây trong trận, kích hoạt mười mấy đạo cơ quan. Cung Lục đi cùng nàng, thấy tình thế không ổn, đã chuồn mất từ lâu.

Trọng Anh cho rằng việc nguyên chủ có thể sống sót trở về từ cấm địa là nhờ vào hào quang nữ chính. Đổi lại là người thường, không có đầu óc như vậy, đã sớm đi đời nhà ma.

Trọng Anh biết trong Nhật Noãn Các có gì.

Nhật Noãn Các chẳng có gì cả, ngoài một đống sách vô dụng và một pho tượng ngọc.

Khoảng hai phần ba nguyên tác, Cung Minh Nguyệt và nguyên chủ đã có một màn “cấm địa play” trong Nhật Noãn Các.

Do Thiên Trọng Anh vẫn canh cánh trong lòng về bí mật của cấm địa, Cung Minh Nguyệt đã tự mình ôm nàng bước vào. Hai người đang lúc tình nồng ý đậm, quấn quýt lấy nhau, làm đổ giá sách, để lộ ra pho tượng ngọc phía sau.

Tượng ngọc điêu khắc một người phụ nữ xinh đẹp. Thiên Trọng Anh rất ghen, chất vấn Cung Minh Nguyệt đó là ai, câu trả lời nàng nhận được là sự chiếm hữu và đoạt lấy điên cuồng của y. Tất cả ghen tuông của nàng đều tan thành mây khói trong tình yêu mãnh liệt của y.

Về sau, mỗi khi Thiên Trọng Anh truy hỏi, đều bị Cung Minh Nguyệt tóm lấy, dùng phương thức như vậy để “trừng phạt”.

Sức lực hai người chênh lệch, Thiên Trọng Anh căn bản không phải đối thủ của y, lần nào cũng bị sự “trừng phạt” ngọt ngào mà giày vò này tra tấn đến chết đi sống lại, không dám hỏi nữa. Dần dà, nàng cũng quên bẵng đi vấn đề này.