Ôn Bách Du cười một tiếng nói: "Tại hạ Ôn Bách Du, chỉ là tình cờ nghe nói nơi này đang thiếu một người múa kiếm, ta có thể đảm nhiệm." Ôn Bách Du mày mắt tuấn tú, vì tu tiên nên làn da trắng trẻo không tì vết, dưới ánh sáng mờ ảo của hậu trường vẫn khó che đi khuôn mặt trắng sáng nổi bật.
Quản lý nhìn thanh kiếm sau lưng y, thầm nghĩ nếu như người này lên sân khấu, dù không biết múa kiếm mà tùy tiện tạo vài dáng thôi cũng có thể thu hút sự chú ý của khán giả.
"Quản lý, buổi biểu diễn sắp kết thúc rồi." Nhân viên nói.
Đánh cược một phen! Quản lý nói với Ôn Bách Du: "Được, cô ấy biểu diễn xong thì cậu lên."
Ôn Bách Du chắp tay: "Cảm ơn chủ quản."
Cô gái vũ công trên sân khấu vừa biểu diễn xong bước xuống, đột nhiên một bóng người từ dưới sân khấu lóe lên trên sân khấu. Không ai có thể nhìn rõ điều gì đã xảy ra trong nháy mắt đó, chỉ thấy một chàng trai tuấn tú mặc cổ trang xanh nhạt, đồng tử màu xám.
Ôn Bách Du rút Kiếm Biện Nguyệt ở sau lưng ra, lớn tiếng nói: "Tại hạ Ôn Bách Du, lần đầu đến nơi quý báu này vì thân không còn tiền bạc nên ở đây bán nghệ, mong quý vị có tiền thì bỏ tiền ra, không tiền thì vỗ tay ủng hộ!"
Quản lý / Nhân viên: "???"
Khán giả dưới sân khấu ngây người một lát, rồi cười ha hả.
"Tiểu ca ca em có thể!" "Tiểu ca ca có bán thân không! Em ra vạn lượng vàng!"
Quản lý không ngờ Ôn Bách Du nhìn có vẻ nghiêm túc lại hài hước đến vậy, ngay lập tức đã khuấy động được không khí. Ông ta dùng cuộn giấy trong tay gõ vào đầu nhân viên bên cạnh nói: "Còn ngây ra đó làm gì? Mau bật nhạc nền đi!"
"Ồ, ồ!" Nhạc nền vang lên, cùng lúc đó Ôn Bách Du giơ kiếm.
Mũi chân khẽ nhón, dáng người như én, thanh kiếm trong tay phát ra ánh sáng trắng bạc như ánh trăng. Cổ tay khẽ run, trong chớp mắt đã vung ra kiếm hoa, tung ra từng màn kiếm ảnh như cánh hoa. Khoảnh khắc đó, tất cả mọi người dường như nhìn thấy một đóa sen trắng trong trẻo như ánh trăng.
Chớp mắt đóa sen đó biến mất, Ôn Bách Du vẫn đứng nguyên tại chỗ, một tay cầm kiếm sau lưng, cứ như thể vừa rồi chỉ là ảo ảnh.
"Má ơi! Đẹp trai chết mất!" Dưới khán đài có người thốt lên tiếng lòng. Ngay lập tức, từng tiếng vỗ tay reo hò tán thưởng vang lên dưới khán đài, la ó đòi diễn lại lần nữa.
Nhân viên há hốc mồm, mãi lâu sau mới khép lại được. Anh ta quay người, nhìn quản lý cũng đang ngây người, hỏi: "Quản lý, cậu ấy giỏi quá..."
Quản lý dụi dụi mắt, xác nhận không phải ảo ảnh rồi nói: "Nhạc nền đừng dừng! Trời ơi, đây là vị thần tiên nào đến độ kiếp vậy..."
Ôn Bách Du hơi nhíu mày, vẻ mặt điềm tĩnh nhuốm lên sự nghi hoặc. Vì sao, không có tiền thưởng?