Chương 20

Trong thời gian ngắn Lâm Duy đã nghĩ ra con đường phát triển cho Ôn Bách Du. Cô ta hỏi: "Cậu tên là gì?"

Ôn Bách Du trả lời: "Ôn Bách Du."

"Về hợp đồng, cậu đã nắm rõ chưa?" Lâm Duy hỏi.

Chu Mặc Mặc nghe thấy vậy định nói rằng anh ta chưa nói cụ thể cho Ôn Bách Du, nhưng người kia đã nói: "Rõ rồi, tôi đồng ý."

Chu Mặc Mặc vô cùng cảm động trước sự tin tưởng của Ôn Bách Du.

"Nếu đã vậy, cậu đưa cậu ta đi ký hợp đồng đi." Lâm Duy nói, "Quản lý nghệ sĩ cho tốt, nếu để xảy ra chuyện như lần trước, ai cầu tình cũng vô dụng."

"Tuyệt đối sẽ không!" Chu Mặc Mặc cúi chào bảo đảm.

Chỉ cần Lâm Duy đã lên tiếng, những tài nguyên dành cho Ôn Bách Du sẽ không quá tệ. Sau khi ra ngoài Chu Mặc Mặc vui vẻ nói: "Tôi đưa anh đi ký hợp đồng, có tôi ở đây, nhất định sẽ giúp anh trở thành siêu sao như Bạch Gian!"

Ôn Bách Du đi theo anh ta đến một phòng khác, đối phương đưa một bản hợp đồng cho y.

Mặc dù đó là chữ giản thể nhưng sự khác biệt với phồn thể không lớn lắm. Với khả năng ghi nhớ như in của Ôn Bách Du, y đại khái đã hiểu rõ nội dung.

Đại ý là trong vòng 5 năm phải tuân theo sự sắp xếp của công ty, nếu vi phạm sẽ phải bồi thường.

Chu Mặc Mặc thấy y nhìn hợp đồng mà không nói gì, tưởng y có chỗ nào không hài lòng: "Sao vậy anh Ôn?"

Ôn Bách Du: "5 năm..."

Chu Mặc Mặc nhíu mày: "Dài quá à?"

Ôn Bách Du: "Ngắn quá." Tu tiên giả bế quan ngắn thì vài chục năm, dài thì cả trăm năm, thời hạn 5 năm này đối với y chỉ là chuyện chớp mắt.

Ôn Bách Du đáng yêu của chúng ta vẫn chưa chuyển đổi tư duy của một tu tiên giả.

Chu Mặc Mặc gần như bật khóc tại chỗ. Đây là kiểu nghệ sĩ tuyệt vời gì thế này! Nếu không nổi tiếng thì trời cũng không tha!

Ôn Bách Du rút một tờ giấy đưa cho Chu Mặc Mặc, tưởng anh ta tủi thân khóc: "Có thể dài hơn một chút."

"Không, thế là đủ rồi." Chu Mặc Mặc lau nước mắt, bình tĩnh lại.

Ôn Bách Du kỳ lạ nhìn anh ta, thầm nghĩ đối phương đã kiên quyết nên y cũng không có ý kiến gì, cầm bút lên ký tên vào chỗ ký.

5 năm chỉ cần y làm việc chăm chỉ, kiếm đủ tiền rồi tìm một nơi sơn thủy hữu tình để ẩn cư cả đời.

Lúc này, một nhân viên hỏi: "Anh có mang theo chứng minh thư không?"

Ôn Bách Du ngẩn ra. Chứng minh thư là gì?

Chu Mặc Mặc nhớ tới đối phương đã bị mất hết đồ, anh ta vỗ trán một cái: "Tôi quên chưa đi làm lại chứng minh thư cho anh ấy. Tiểu Tăng, thế này nhé, lần sau tôi sẽ mang chứng minh thư đến cho cậu."

Nhân viên tên Tiểu Tăng gật đầu: "Được, nhưng sớm sớm một chút nhé, tôi cần nhập hồ sơ nghệ sĩ vào máy tính."

Chu Mặc Mặc cười nói: "Nhất định rồi."

Sau khi đi ra ngoài Ôn Bách Du vẫn còn suy nghĩ về vấn đề chứng minh thư. Nghe có vẻ là một vật để xác nhận thân phận, mà y thì đương nhiên là không có.

Một khi bị phát hiện không có chứng minh thư, thân phận của y có thể bị bại lộ.