Buổi tối, Chu Mặc Mặc xách theo hai túi đồ ăn về. Niềm vui trên mặt anh ta lộ rõ, chuyện anh ta nhờ đã thành công rồi.
Anh ta đang định bấm mật khẩu mở cửa thì cánh cửa từ bên trong đã mở ra.
Ôn Bách Du xuất hiện trước mặt anh ra, cười với anh ta và chủ động cầm lấy túi giúp, nghiêng người nói: "Huynh vất vả rồi."
Chu Mặc Mặc cảm thấy Ôn Bách Du có chút khác so với ban ngày nhưng cụ thể là ở đâu thì anh ta không nói rõ được. Anh ta đáp lại một câu "Chào buổi tối" rồi thay dép lê đi vào nhà.
Đèn trong phòng khách sáng trưng, TV vẫn đang chiếu chương trình của đài Thanh Dưa. Chu Mặc Mặc hỏi: "Anh Ôn, anh đã xem phim truyền hình cả buổi chiều à?"
Ôn Bách Du lấy đồ ăn trong túi ra lần lượt cho vào tủ lạnh: "Đúng vậy, ta không có việc gì làm, nên xem thử các vị tiền bối diễn xuất thế nào."
"Cũng tốt." Chu Mặc Mặc thấy Ôn Bách Du định cho hết đồ ăn vào tủ lạnh, bèn nói: "Bắp cải và thịt nạc đừng cho vào tủ lạnh, lát nữa tôi sẽ nấu."
Ôn Bách Du khựng lại, cúi mắt nói: "Được."
Chu Mặc Mặc thấy thanh Kiếm Biện Nguyệt treo trên tường, tò mò đi tới ngắm nghía: "Đây không phải kiếm của anh à? Treo ở đây trông đẹp thật đấy."
Chuôi và vỏ kiếm Bán Nguyệt Kiếm có những hoa văn tinh xảo đẹp mắt. Chu Mặc Mặc không nhịn được đưa tay tháo xuống nhưng lại không thể rút kiếm ra.
"Ôi? Sao không rút ra được nhỉ?" Chu Mặc Mặc lên tiếng, anh ta vẫn nhớ dáng vẻ Ôn Bách Du vung kiếm, người thì phóng khoáng, kiếm cũng thật uy phong.
Ôn Bách Du đi tới, cầm lấy kiếm treo lên tường lần nữa: "Khả năng bị gỉ rồi, trách ta lơ là bảo quản."
"Thôi cứ treo ở đây đi. Tôi đi nấu cơm đây, ăn xong tôi đưa anh đi mua đồ dùng sinh hoạt và quần áo." Chu Mặc Mặc nói xong thì đi vào bếp.
"Được." Ôn Bách Du không đi theo Chu Mặc Mặc vào bếp. Y tu tiên từ nhỏ, sớm đã bắt đầu Tịch Cốc (không ăn uống). Dù có cảm giác đói thì một viên đan dược cũng có thể giải quyết, căn bản không cần nấu nướng.
Vì thế y hoàn toàn không biết nấu cơm. Nếu bảo y đi săn thì có lẽ còn được, tiếc là dị thế này có vẻ không cần thợ săn.
Ăn cơm xong, Ôn Bách Du chủ động dọn bát đũa vào bếp. Chu Mặc Mặc nhìn động tác của y, cuối cùng cũng biết được sự thay đổi của đối phương nằm ở đâu.
Giữa lời nói và hành động của đối phương không hề ra vẻ cổ nhân nữa, thái độ từ có chút gò bó đã trở nên tự nhiên.
Xem ra đã thoát vai rồi.
Sau đó Chu Mặc Mặc lái xe đưa Ôn Bách Du đến một cửa hàng quần áo nam hàng hiệu. Cô nhân viên bán hàng ngây người khi nhìn thấy Ôn Bách Du, vẫn là Chu Mặc Mặc ho một tiếng mới khiến đối phương lấy lại tinh thần.
Cô nhân viên đo kích cỡ cho Ôn Bách Du, trong suốt quá trình vẫn đỏ mặt lén lút nhìn y.
Cô nhân viên khen ngợi: "Dáng người của vị khách này đúng là dáng người mẫu tiêu chuẩn, cho dù mặc bộ nào cũng đẹp."
Ôn Bách Du nghe ra đối phương đang khen mình, khẽ cười nói: "Quá khen rồi."
Trong mắt cô nhân viên lại toát ra lấp lánh.
Chu Mặc Mặc đắc ý nói: "Đương nhiên rồi, tương lai cậu ấy sẽ trở thành siêu sao đấy. Thôi được rồi, cô mau giới thiệu những mẫu quần áo phù hợp cho cậu ấy đi."
Cô nhân viên nhanh chóng mang ra hơn hai mươi bộ quần áo. Chu Mặc Mặc với con mắt tinh tường của một người quản lý, trực tiếp chọn sáu bộ đồ cho Ôn Bách Du: "Anh thay một bộ đi, đồ cổ trang mặc vào người nóng lắm."
Ôn Bách Du nghe vậy, tùy ý chọn một bộ quần áo rồi theo cô nhân viên vào phòng thử đồ.