Trở lại xe, Chu Mặc Mặc quay đầu nói với Ôn Bách Du đang ngồi ghế sau: "Bây giờ chúng ta về nhà tôi, đúng rồi anh Ôn, hành lý của anh để ở khách sạn nào, chúng ta tiện đường qua lấy luôn."
Khi đến dị thế, Ôn Bách Du nghĩ rằng mình sẽ chết nên đã tặng túi trữ vật cho sư đệ. Bây giờ trên người hắn chỉ có pháp khí chứ không còn gì khác. "Ta không có hành lý."
"Hả? Không có?" Chu Mặc Mặc tưởng mình nghe nhầm, nhưng thấy Ôn Bách Du không có vẻ gì là đùa, anh hỏi: "Bị mất cắp à?" Ôn Bách Du thấy lý do này hợp lý hơn, gật đầu: "Đúng vậy."
"Chết tiệt! Có đồ vật quý giá gì không, nếu có thì chúng ta đi báo cảnh sát." Vẻ mặt của Chu Mặc Mặc vừa lo lắng vừa giận dữ, cứ như thể người bị mất cắp là anh. Ôn Bách Du không hiểu hoàn toàn, nhưng y biết lúc này chỉ cần nói không là được: "Không có, cứ đi thẳng đến chỗ ở của huynh đi."
"Thôi được." Chu Mặc Mặc hiểu rằng không có đồ vật quan trọng thì khó mà báo cảnh sát, nhưng rất nhanh anh ta lại nghĩ đến một chuyện kỳ lạ: "Anh Ôn, nếu hành lý của anh bị mất cắp, sao anh vẫn còn biểu diễn ở lễ hội truyện tranh? Anh lạc quan đến vậy sao?"
Hoàn toàn... không hiểu nổi. Chu Mặc Mặc nói quá nhanh, Ôn Bách Du không có cơ hội suy nghĩ thấu đáo. Y khẽ cúi đầu nói: "Ta không muốn nói lí do." May mắn là Chu Mặc Mặc đã tự mình suy diễn. Anh ta lập tức cho rằng Ôn Bách Du có lẽ vừa đến đã bị mất hành lý, đành phải đi biểu diễn ở lễ hội để kiếm tiền.
Chậc, thảm, thật sự quá thảm. May mà gặp được mình.
"Hành lý bị mất hết, vậy điện thoại của anh cũng không còn đúng không?" Thấy Ôn Bách Du gật đầu, Chu Mặc Mặc có ý lấy lòng y, nói với tài xế: "Lão Lâm, ghé qua cửa hàng điện thoại mua cho anh Ôn một cái."
Tài xế: "Được thôi."
Ôn Bách Du ngồi yên lặng, trong lòng thầm đoán thủ kê* là thứ gì. Nếu là đồ ăn, tại sao vừa ăn xong lại phải ăn nữa? Y muốn hỏi nhưng lại sợ lộ sơ hở, đành bất động nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ.
Xe dừng ở cửa hàng điện thoại. Ôn Bách Du theo Chu Mặc Mặc vào trong. Chu Mặc Mặc gõ gõ vào tủ kính nói với y: "Anh thích mẫu nào?"
Ôn Bách Du thấy một hàng điện thoại lấp lánh như bảo vật, đáy mắt thoáng qua vẻ kinh diễm, đồng thời thắc mắc tại sao một vật đẹp đẽ như vậy lại có cái tên không phù hợp đến thế.
Y chỉ vào chiếc điện thoại có bề mặt phát ra ánh sáng trắng dưới đèn, ánh sáng này rất giống với Bán Nguyệt Kiếm của y: "Ta muốn thủ kê này."
"Vậy lấy cái này." Chu Mặc Mặc tiện thể mua thêm một cái thẻ điện thoại từ nhân viên, lắp xong rồi đưa cho Ôn Bách Du nói: "Tôi đã lưu số của tôi vào danh bạ rồi."
Ôn Bách Du nén lại sự phấn khích trong lòng, đưa tay nhận lấy chiếc điện thoại, tỏ vẻ rất thích. Người bình thường khi có điện thoại mới cũng phản ứng như vậy, Chu Mặc Mặc không nói gì: "Đi thôi, về nhà anh có thể từ từ tải những ứng dụng mình thích."
Ôn Bách Du không ngờ lại có được nó dễ dàng như vậy. Y đã quan sát, hầu như mỗi người dị thế đều sở hữu một chiếc thủ kê với màu sắc và hình dạng khác nhau. Có lẽ nó giống như việc tu tiên giả luôn mang kiếm bên người.
Ôn Bách Du chạm vào điện thoại, màn hình lập tức sáng lên. Giới tu chân có rất nhiều pháp bảo, những thứ phát ra ánh sáng không hiếm lạ gì. Y đánh giá những văn tự xuất hiện bên trong, mặc dù có vài ký tự khác với những gì y biết nhưng nhìn chung vẫn có thể hiểu được.
Nhưng có thể hiểu được không có nghĩa là hiểu rõ từng ô vuông màu sắc khác nhau là gì.