Ôn Bách Du mặc đồ cổ trang, sau lưng còn đeo một thanh kiếm, dáng người thẳng tắp, cách ăn uống có nề nếp hoàn toàn lạc lõng với khung cảnh xung quanh.
Thỉnh thoảng vẫn có người liếc nhìn y, các cô gái thì chú ý đến gương mặt cực kì đẹp trai của y, lén lấy điện thoại ra chụp.
Ôn Bách Du tự nhiên có thể cảm nhận được những ánh mắt này, cơ thể y hơi cứng lại, thậm chí nghi ngờ liệu có phải mình đã để lộ sơ hở nào không.
Có phải là bộ y phục này không? Nhưng rõ ràng cũng có những người khác mặc trang phục tương tự y mà. Nếu không phải y nhận ra những ánh mắt đó không có ác ý hay sát khí, y đã rút kiếm ra phòng bị rồi.
Ôn Bách Du còn chú ý tới có vài người cầm những vật dụng hình vuông có màu sắc khác nhau, nhắm về phía y.
Đó là pháp khí gì? Ôn Bách Du cảm thấy bất an, Kiếm Bán Nguyệt sau lưng cũng cảm nhận được cảm xúc của chủ nhân, bắt đầu xao động.
Chu Mặc Mặc nhận thấy vẻ mặt Ôn Bách Du không đúng lắm, anh ta nhìn theo ánh mắt của y, hiểu ra nói: "Có người đang chụp anh đấy, đây là chuyện tốt mà."
"Chuyện tốt?" Ôn Bách Du thật sự khó mà giả vờ hiểu được.
Chu Mặc Mặc dùng đũa gõ vào bát nói: "Dù sao anh cũng sẽ trở thành ngôi sao, sau này sẽ thường xuyên phải đối diện với ống kính. Anh chỉ cần giữ vẻ ung dung như bây giờ là hoàn hảo rồi."
Anh ta làm một động tác chụp ảnh, rất tin tưởng vào nhan sắc 360 độ không góc chết của Ôn Bách Du: "Tin tôi đi, họ chắc chắn sẽ chụp anh rất đẹp."
Án binh bất động. Ôn Bách Du hiểu ý từ lời nói của Chu Mặc Mặc: "Ta hiểu rồi."
"Anh hiểu là tốt." Chu Mặc Mặc rất hài lòng với thái độ khiêm tốn của Ôn Bách Du. Chỉ là những nghệ sĩ anh ta từng dẫn dắt ban đầu cũng vậy, hễ nổi tiếng một chút liền lộ ra bản chất kiêu căng.
Hy vọng Ôn Bách Du không phải là người như vậy, nếu không anh ta thật sự phải từ bỏ nghề quản lý.
Ăn được nửa bữa, Chu Mặc Mặc hỏi Ôn Bách Du: "Anh Ôn, chuyện anh làm ngôi sao, gia đình anh có đồng ý không?"
Ôn Bách Du từ khi sinh ra đã ốm yếu bệnh tật, vì căn cốt cực tốt nên được Trang Nguyệt Trọng, người khi đó đang ngao du nhân gian đưa về tông môn. Từ đó, y không còn gặp lại người thân. Sau này khi tu thành chính quả, y quay về quê nhà mới biết cha mẹ và anh chị em mình đều đã qua đời.
Thế gian đã không còn ai nhớ đến y cũng không còn ai để y lưu luyến. Ôn Bách Du nói: "Phụ mẫu của ta đã qua đời, chỉ còn một mình ta."
Chu Mặc Mặc mất vài giây mới hiểu được những lời lẽ văn vẻ đó, thấy vẻ mặt đối phương bình thản, anh ta lúng túng nói: "Mong anh nén bi thương."
"Không sao, sau này còn mong được chiếu cố nhiều hơn." Ôn Bách Du nâng ly trà lên. Y hiểu rằng Chu Mặc Mặc chính là chìa khóa để y hòa nhập vào dị thế.
Chu Mặc Mặc thấy vậy cũng vội nâng ly rượu lên: "Không thành vấn đề!"
Cơm nước xong, Chu Mặc Mặc đứng dậy đi ra quầy thanh toán, Ôn Bách Du lặng lẽ đi theo bên cạnh quan sát.
Y thấy Chu Mặc Mặc lấy một vật dụng giống hệt của những cô gái kia từ trong túi ra, nói với nữ tử ở quầy: "Tôi thanh toán bằng WeChat." Ôn Bách Du đứng xem toàn bộ quá trình không hề thấy Chu Mặc Mặc lấy tiền ra. Đôi mắt xám của y hơi tối lại, từ trước mắt có thể biết rằng vật dụng hình vuông này đã thay thế tiền bạc nhưng y không thấy bạc bay ra từ đó.
Phải có được vật dụng này mới được.