Chương 1

Trên đài Trảm Ma, một kiếm tu mặc y phục màu xanh nhạt đứng đó, dáng người y thẳng tắp, gương mặt tuấn tú tái nhợt không còn giọt máu. Trên cổ y quấn một sợi dây mảnh màu vàng kim, kim quang chói mắt cứa vào da thịt, từng giọt máu tươi nhỏ xuống thấm vào vạt áo.

"Hu hu hu..."

Ôn Bách Du quay đầu nhìn người đàn ông đang khóc lóc, dịu dàng nói: "Sư đệ, đừng khóc nữa."

Người được gọi là sư đệ nghe vậy càng khóc lớn hơn: "Sư huynh, ta không tin huynh câu kết với ma tu gϊếŧ chết Bạch sư huynh và hủy hoại bảo vật. Chuyện này nhất định có ẩn tình khác, đệ sẽ đi cầu xin sư tôn lần nữa!"

Ôn Bách Du nhìn về phía xa xăm, ánh mắt dường như xuyên qua từng lớp mây trắng nhìn thấy người đang ngồi trên cao trong đại điện.

Mấy ngày trước, y nhận lệnh cùng với sư đệ Bạch Ôn Gian đến Hàn Đàm lấy một bảo vật. Nhưng trên đường lấy bảo vật đã gặp phải ma tu, trong lúc giao chiến y bị một mũi tên bắn trúng. Khoảnh khắc cuối cùng trước khi hôn mê, y nhìn thấy Bạch Ôn Gian và tên ma tu kia ôm nhau cười nói.

Khi tỉnh lại bảo vật đã bị hủy, thi thể Bạch Ôn Gian nằm ngay bên cạnh y, còn vũ khí gây chết người lại chính là Kiếm Biện Nguyệt trong tay y.

Y muốn giải thích ngọn ngành sự việc nhưng không hiểu sao những vết thương trước đó trên người y đã lành lại. Cộng thêm việc Bạch Ôn Gian đã chết, tất cả những gì y nói đều không thể xác thực.

Bảo vật vốn được các môn phái luân phiên canh giữ mỗi năm, xảy ra chuyện này, các đại môn phái đều kéo đến đòi một lời giải thích.

Lúc đó Ôn Bách Du bị trói bằng Tru Ma Trằng, quỳ trong đại điện chờ đợi hình phạt.

"Câu kết ma tu, chết vạn lần không đủ!"

"Gϊếŧ hắn đi!"

Mọi người phẫn nộ tột độ, dường như chỉ chờ một tiếng ra lệnh là có thể lập tức đánh chết y.

Trang Nguyệt Trọng mặc áo trắng thêu chỉ vàng, ngồi trên đại điện. Gương mặt tiên nhân chẳng biểu lộ chút cảm xúc nào. Khi hắn đứng dậy, tất cả mọi người đều im lặng.

"Ôn Bách Du câu kết ma tu sát hại đồng môn, phế bỏ tiên căn đày vào dị thế."

Những người vốn nghĩ rằng Trang Nguyệt Trọng sẽ mềm lòng lập tức không nói thêm lời nào. Phế bỏ tiên căn đối với mỗi người tu tiên là chuyện còn đau đớn hơn cả cái chết. Còn dị thế, tương truyền nơi đó thập tử nhất sinh, chưa từng có ai vào mà có thể sống sót trở về.

Trở lại hiện tại, Ôn Bách Du vươn tay giật phăng sợi dây, mặc kệ bàn tay bị kim quang làm cho tổn thương, nhàn nhạt cười với sư đệ: "Sư tôn không tin ta."